Khủng Bố Bằng Xã Hội Đen: Chính Nghĩa Hay Phi Nghĩa, An Tâm Hay Sợ Hãi?

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
JPEG - 64.8 kb

Trong những ngày vừa qua, các vụ khủng bố bằng hình thức xã hội đen đã xảy ra cho anh Phạm Văn Trội, Ngô Quỳnh, Nguyễn Đức Chính và gần đây là cô Phạm Thanh Nghiên, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa. Mục tiêu của chính quyền chuyên chế, với nhóm trên là cô lập nhà dân chủ Vi Đức Hồi vì ảnh hưởng của ông khi ông đang là cựu cán bộ đảng, cán bộ giảng dạy chủ nghĩa Max trường đào tạo các bộ đảng cho huyện Hữu Lũng-Lạng Sơn, đã từ bỏ học thuyết và chính quyền cộng sản, tham gia phong trào dân chủ. Với nhóm thứ hai là mục tiêu đánh tan ý định tổ chức một cuộc biểu tình tại Hà Nội vào ngày 16-7.

Ta thử lạm bàn những vụ khủng bố nhằm vào nhóm thứ hai:

Không những chính quyền Hà nội không cho phép họ tổ chức biểu tình, vin vào những điều luật vi hiến do chính phủ và bộ công an ban bố mà một nhóm côn đồ xã hội đen đã tiến hành các họat động khủng bố đối với cô Phạm Thanh Nghiên và thân nhân (người đứng tên đơn xin biểu tình).

Vào lúc 16h45 phút ngày 4-7 cô Phạm Thanh Nghiên bị hành hung dằn mặt bởi 4 thanh niên đi trên hai xe gắn máy bám theo. Trong lúc đánh đập cô Phạm Thanh Nghiên chúng nói rõ những câu sau đây để cô P.T. Nghiên biết rõ chúng là công an: “Đây chỉ là đòn đầu, Mày không bỏ chuyện chống đảng chúng tao còn trừng trị nặng hơn”

Vào chiều ngày 5 tháng 7, hai người cháu cô Phạm Thanh Nghiên đang tham gia giao thông bằng xe gắn máy thì bị một chiếc xe gắn máy khác, trên chở hai thanh niên lạ mặt cố tình va quệt và bỏ chạy, làm xe hai chị em bị ngã. Cháu gái bốn tuổi bị xây trước nặng hơn phải vào bệnh viện khám nghiệm chấn thương.

Bắt đầu từ sáng ngày 5-7, tư gia nhà cô Phạm Thanh Nghiên bị bao vây bằng lệnh miệng của công an: “cấm ra khỏi nhà đến ngày 16 tháng 7”.

Không bị hành hung nhưng nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa đã bị đe dọa hành hung. Chiều ngày 5 tháng 7 công an PA 25 Hải Phòng, công an chính trị quận Kiến An đã đe dọa vũ lực để cưỡng bức ông lên đồn công an. Tại đây ông được nghe lệnh miệng từ họ, nội dung nghiêm cấm ra khỏi nhà từ ngày 6 tháng 7 đến ngày 26 tháng 7; nếu ra khỏi nhà sẽ bị công an dùng vũ lực cưỡng bức trở lại. Khi nhà văn yêu cầu được nhìn thấy luật đó trên văn bản, luật đó tên gì, ai ký…! thì họ trả lời là “luật này không có tên, không có trên văn bản, không ai ký, nhưng rất thích hợp để bảo vệ an ninh quốc gia, ai cũng phải tuân theo”.

Từ sáng ngày 6 tháng 7 hơn mười công an đã công khai bao vây nhà ông.

Sau văn bản bác đơn xin biểu tình từ UBND thành phố Hà Nội, đợt khủng bố bằng “luật không có tên, không ai ký, không có trên văn bản” và bằng luật đã có tên là xã hội đen nhằm vào những người ký đơn xin biểu tình của công an địa phương có chứng minh chính quyền cộng sản đang nắm chính nghĩa và vững mạnh hay không?

Chắc chắn là không. Bởi vì nếu chính nghĩa, vững mạnh thì chỉ cần một văn thư bác đơn xin biểu tình của UBND thành phố Hà Nội là đủ cần gì phải dùng bạo hành xã hội đen đối với cô Phạm Thanh Nghiên và thân nhân của cô để dằn mặt, cũng cần gì phải dùng luật rừng của xã hội đen (luật không có tên) để giam cầm họ tại nhà từ nay đến ngày 16 tháng 7 là ngày có biểu tình (nếu được phép)

Dấu hiệu lo sợ một cuộc biểu tình đúng nghĩa đã lộ rõ trong hướng hành xử của kẻ độc tài.

Một chính quyền mà dùng xã hội đen ra luật cai trị xã hội là một chính quyền đã hỏng và bắt đầu thời kỳ “Đại Hồng Thủy” của chính quyền đó.

Hải Phòng, ngày 6 tháng 7 năm 2008
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”

Ảnh minh họa

Tầng lớp trung lưu mới và bẫy thu nhập trung bình cao

Khảo sát bỏ túi gần đây của báo Thanh Niên về câu chuyện của anh Hoàng Việt – một nhân viên IT 40 tuổi tại TP.HCM – là một lát cắt vô cùng sống động phản ánh hành trình tăng trưởng kinh tế của Việt Nam suốt nhiều thập niên qua. Từ mức kỳ vọng ban đầu chỉ là một công việc ổn định với mức lương 15 – 20 triệu đồng/tháng, sau 13 năm, anh Việt đã có thể kiếm được gần 100 triệu đồng mỗi tháng nhờ sự năng động, làm thêm nghề tay trái và đầu tư vào đất đai, chứng khoán.

Hành hung người dẫn đến tử vong sau vụ va chạm xe ở Tây Ninh, tháng 1/2026. Ảnh: Báo Dân Việt

Sức mạnh của một dân tộc bắt đầu từ cách con người đối xử với nhau

Một xã hội chỉ thực sự văn minh khi con người biết giải quyết bất đồng bằng lý trí và pháp luật. Nếu phản ứng đầu tiên trước mâu thuẫn luôn là sự giận dữ, lời lẽ xúc phạm hay bạo lực, thì sự phát triển về kinh tế cũng khó có thể bù đắp cho những tổn thương trong đời sống xã hội.