Khủng Bố Bằng Xã Hội Đen: Chính Nghĩa Hay Phi Nghĩa, An Tâm Hay Sợ Hãi?

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
JPEG - 64.8 kb

Trong những ngày vừa qua, các vụ khủng bố bằng hình thức xã hội đen đã xảy ra cho anh Phạm Văn Trội, Ngô Quỳnh, Nguyễn Đức Chính và gần đây là cô Phạm Thanh Nghiên, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa. Mục tiêu của chính quyền chuyên chế, với nhóm trên là cô lập nhà dân chủ Vi Đức Hồi vì ảnh hưởng của ông khi ông đang là cựu cán bộ đảng, cán bộ giảng dạy chủ nghĩa Max trường đào tạo các bộ đảng cho huyện Hữu Lũng-Lạng Sơn, đã từ bỏ học thuyết và chính quyền cộng sản, tham gia phong trào dân chủ. Với nhóm thứ hai là mục tiêu đánh tan ý định tổ chức một cuộc biểu tình tại Hà Nội vào ngày 16-7.

Ta thử lạm bàn những vụ khủng bố nhằm vào nhóm thứ hai:

Không những chính quyền Hà nội không cho phép họ tổ chức biểu tình, vin vào những điều luật vi hiến do chính phủ và bộ công an ban bố mà một nhóm côn đồ xã hội đen đã tiến hành các họat động khủng bố đối với cô Phạm Thanh Nghiên và thân nhân (người đứng tên đơn xin biểu tình).

Vào lúc 16h45 phút ngày 4-7 cô Phạm Thanh Nghiên bị hành hung dằn mặt bởi 4 thanh niên đi trên hai xe gắn máy bám theo. Trong lúc đánh đập cô Phạm Thanh Nghiên chúng nói rõ những câu sau đây để cô P.T. Nghiên biết rõ chúng là công an: “Đây chỉ là đòn đầu, Mày không bỏ chuyện chống đảng chúng tao còn trừng trị nặng hơn”

Vào chiều ngày 5 tháng 7, hai người cháu cô Phạm Thanh Nghiên đang tham gia giao thông bằng xe gắn máy thì bị một chiếc xe gắn máy khác, trên chở hai thanh niên lạ mặt cố tình va quệt và bỏ chạy, làm xe hai chị em bị ngã. Cháu gái bốn tuổi bị xây trước nặng hơn phải vào bệnh viện khám nghiệm chấn thương.

Bắt đầu từ sáng ngày 5-7, tư gia nhà cô Phạm Thanh Nghiên bị bao vây bằng lệnh miệng của công an: “cấm ra khỏi nhà đến ngày 16 tháng 7”.

Không bị hành hung nhưng nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa đã bị đe dọa hành hung. Chiều ngày 5 tháng 7 công an PA 25 Hải Phòng, công an chính trị quận Kiến An đã đe dọa vũ lực để cưỡng bức ông lên đồn công an. Tại đây ông được nghe lệnh miệng từ họ, nội dung nghiêm cấm ra khỏi nhà từ ngày 6 tháng 7 đến ngày 26 tháng 7; nếu ra khỏi nhà sẽ bị công an dùng vũ lực cưỡng bức trở lại. Khi nhà văn yêu cầu được nhìn thấy luật đó trên văn bản, luật đó tên gì, ai ký…! thì họ trả lời là “luật này không có tên, không có trên văn bản, không ai ký, nhưng rất thích hợp để bảo vệ an ninh quốc gia, ai cũng phải tuân theo”.

Từ sáng ngày 6 tháng 7 hơn mười công an đã công khai bao vây nhà ông.

Sau văn bản bác đơn xin biểu tình từ UBND thành phố Hà Nội, đợt khủng bố bằng “luật không có tên, không ai ký, không có trên văn bản” và bằng luật đã có tên là xã hội đen nhằm vào những người ký đơn xin biểu tình của công an địa phương có chứng minh chính quyền cộng sản đang nắm chính nghĩa và vững mạnh hay không?

Chắc chắn là không. Bởi vì nếu chính nghĩa, vững mạnh thì chỉ cần một văn thư bác đơn xin biểu tình của UBND thành phố Hà Nội là đủ cần gì phải dùng bạo hành xã hội đen đối với cô Phạm Thanh Nghiên và thân nhân của cô để dằn mặt, cũng cần gì phải dùng luật rừng của xã hội đen (luật không có tên) để giam cầm họ tại nhà từ nay đến ngày 16 tháng 7 là ngày có biểu tình (nếu được phép)

Dấu hiệu lo sợ một cuộc biểu tình đúng nghĩa đã lộ rõ trong hướng hành xử của kẻ độc tài.

Một chính quyền mà dùng xã hội đen ra luật cai trị xã hội là một chính quyền đã hỏng và bắt đầu thời kỳ “Đại Hồng Thủy” của chính quyền đó.

Hải Phòng, ngày 6 tháng 7 năm 2008
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ảnh: Việt Nam Thời Báo

Chuyện tức cười: Cơ chế thoả thuận và cái giá của tự do

Anh Ba: Mình không làm gì, cho mấy ổng coi ké chút cũng được. Lỡ có trộm cắp hay tai nạn thì công an có bằng chứng liền. Mình khỏi phải trích xuất camera cho công an.

Anh Tư: Đâu có đơn giản vậy anh. Cái này không phải là cho coi ké không đâu, mà là ông đang tự nguyện cho công an làm trạm gác từ trong nhà ông đó. Ông có biết cái “cơ chế thỏa thuận” đó mập mờ tới cỡ nào không?

Cảnh tượng hậu quả của một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái nhằm vào một tòa nhà dân cư được ghi lại vào ngày 31/3/2026 tại phía Đông Tehran, Iran. Ảnh: Majid Saeedi/ Getty Images

Iran: Hồi kết nào cho cuộc chiến?

Các nhà phân tích thị trường dự đoán cuộc chiến Iran đang dần đi tới hồi kết và các bên đang tìm cách giảm xung đột. Tin đồn chưa được xác nhận cho rằng tổng thống Iran nói nước ông sẵn sàng kết thúc chiến tranh nếu một số yêu cầu của Tehran được đáp ứng. Nhật báo The Wall Street Journal tường thuật hôm Thứ Hai rằng Tổng Thống Donald Trump nói với các cố vấn rằng ông muốn kết thúc chiến dịch quân sự ngay cả khi eo biển Hormuz vẫn tiếp tục bị Iran phong tỏa.

Trong cuộc gặp ở Washington hôm 19/3/2026, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã thúc giục Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi bày tỏ lập trường của mình về Trung Quốc. Những lời bà nói là điều mà ông Tập Cận Bình không muốn truyền thông Trung Quốc đưa tin. Ảnh tổng hợp: Nikkei - Ảnh gốc: Yusuke Hinata và Reuters

Tập đối mặt với thế lưỡng nan trong quan hệ với Nhật và Mỹ

Hội nghị thượng đỉnh Nhật-Mỹ tuần trước đã đẩy chính quyền Tập vào thế lưỡng nan về việc làm thế nào để cân bằng lập trường cứng rắn đối với Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi với cách tiếp cận hòa giải dành cho Tổng thống Mỹ Donald Trump.

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?