Kỷ niệm một năm ngày “Mẹ về chốn xưa”: Từ Thái Hà hướng đến Tam Tòa

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Vậy là đã đầy năm kể từ biến cố giáo xứ Thái Hà cung nghinh Đức Mẹ Công Lý ra linh địa. Tôi còn nhớ rất rõ thời khắc lịch sử đó là đêm 13 rạng ngày 14 tháng 8 năm 2008. Đúng 6 giờ sáng 14/8/2008, nội gọi điện gọi thoại cho tôi: “Anh về đi nhá, Mẹ về chốn xưa rồi đó, anh ạ”. Khi đó tôi đang làm việc cách xa Hà Nội hơn 100 km. Tôi vờ như không quan tâm đến điều mà nội tôi báo tin cho tôi: “Mẹ về chốn xưa thì chuyện của Mẹ và của nội, chứ có liên quan gì đến cháu đâu ạ”. “Cha sư bố anh, anh có còn là cháu tôi không hả, anh có còn là con cái Thái Hà không, hả anh?” – Nội mắng tôi tới tấp. Xem chừng nội nổi giận, tôi vội vàng đính chính: “Cháu đùa nội đó, ngày kia cháu sẽ về mừng lễ “Mẹ về chốn xưa” với nội, nội nhé.

Đúng trưa ngày 15 tháng 8, ngày Lễ Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời, cả thế giới được chứng kiến giây phút lịch sử của giáo xứ Thái Hà, giây phút mà nội tôi và bà con trong giáo xứ đập bỏ bức tường cường hào, bạo lực, gian dối để cung nghinh Mẹ Công Lý, Mẹ Sự Thật tiến vào khu đất linh thánh của giáo xứ. Từ ngày đó, giáo dân giáo xứ chúng tôi vui mừng sớm tối quây quần bên nhau và bên Mẹ Công Lý nơi mảnh đất thánh thiêng của tổ tiên mà đã từ lâu bị người ta cướp đoạt. Nhưng cũng từ ngày đó, bao nhiêu vất vả, nhọc nhằn, thử thách, đau thương ấp xuống giáo xứ chúng tôi. Hằng ngày, báo chí nhà nước ra sức lu loa, vu vạ, chửi bới chúng tôi thậm tệ. Hơn thế, những cuộc bắt bớ được nhà cầm quyền tiến hành. Những cuộc tấn công bạo lực với dùi cui, hơi cay được nhà cầm quyền thực hiện triệt để, nhắm vào giáo xứ chúng tôi. Có điều lạ lùng là nhà cầm quyền càng ra sức triệt hạ các cha, các thầy và giáo dân Thái Hà chúng tôi, thì dường như sức sống đức tin trong lòng người lại càng trỗi dậy. Đây đó cộng đồng dân Chúa khăp nơi nườm nượp tuốn về hiệp thông với giáo xứ chúng tôi. Có hôm lượng dân Chúa đổ về hiệp thông lên đến con số 10 ngàn.

Thế rồi một đêm kinh hoàng bạo lực, bóng tối và ma quỷ đã ập xuống giáo xứ chúng tôi. Đó là đêm 21 tháng 9 năm 2008. Đêm ấy, người ta huy động đông đảo đám “quần chúng nhân dân tự phát”, với những côn đồ, xã hội đen, đến bao vây Tu viện và giáo xứ chúng tôi. “Quần chúng tự phát” không biết được phát bao nhiêu tiền mà hung hăng, sát khí đến mức không thể tượng tượng nổi! Cảnh sát đứng canh cho họ ném gạch đá tới tấp vào trong khuôn viên nhà thờ và tu viện. Cảnh sát cũng hộ trợ cho họ hô hào những khẩu hiệu sặc mùi bạo lực: “Giết giết giết Kiệt, giết giết giết Phụng”. Cũng đêm đó, họ hò la kéo đổ cổng Đền Thánh Giêrađô để cố ý kích động bạo lực lên tới cực điểm.

Đến bây giờ, nghĩ đến cái đêm bóng tối và ma quỷ ấy, nhiều lúc tôi vẫn rùng mình. Nhưng chính khi bị đối xử tàn tệ, dã man như vậy, thì lòng tin của bà con giáo dân giáo xứ chúng tôi thêm vững mạnh, đức ái và lòng bao dung tha thứ cũng được mở ra. Kể từ ngày có biến cố “Mẹ về chốn xưa”, giáo xứ chúng tôi khởi sắc lạ thường. Gặp bao đau thương, thử thách, nhưng bù lại với ơn Chúa và Đức Mẹ, chúng tôi trở nên gắn kết với nhau và mở lòng, hướng tới người khác nhiều hơn, nhất là dám bước ra khỏi nỗi sợ hãi để can đảm sống cho xứng đáng phẩm giá con người.

Sắp đến 15 tháng 8 rồi! Tôi hồi hộp đợi chờ ngày giáo xứ chúng tôi mừng kỷ niệm một năm “Mẹ về chốn xưa”. Tuy nhiên, nghĩ tới bà con giáo xứ Tam Tòa lúc này, lòng tôi bỗng nhiên quặn thắt lại. Hơn ai hết, bà con giáo xứ Tam Tòa đang đi trên hành trình thương khó mà giáo xứ chúng tôi đã đi và còn phải đi. Nhưng chính khi có những con người can đảm bước đi trên hành trình đó, thì sự thật, công lý càng ngày càng hiển trị, còn tội ác, bóng tối và ma quỷ bị phơi bày và bị diệt trừ.

Xuân An

Nguồn: http://www.dcctvn.net/news.php?id=4809

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Hà Nội có hơn 6 triệu xe máy. Ảnh: Báo Dân Sinh

Sao phải ép dân phải đổi xe?

Nếu đại bộ phận lực lượng lao động này vẫn sử dụng xe máy xăng thì việc áp dụng lộ trình cấm xe máy công nghệ chạy xăng và hạn chế xe cá nhân theo giờ  đang vô tình làm khó người dân nói chung cũng như người lao động nói riêng.

Admin trang Nhật Ký Yêu Nước (từ trái): Phan Tất Thành, Nguyễn Văn Dũng (Aduku) và Nguyễn Văn Lâm. Ảnh: FB Manh Dang

Tháng 5, tháng của các admin trang Nhật Ký Yêu Nước, những người sống không cúi đầu

Tương lai dân tộc này, chẳng phải đang viết bằng tuổi thanh xuân tù đày, nước mắt, xương máu và cả sinh mệnh của họ. Đừng mãi nhìn họ như những tấm gương nữa, để phí hoài tuổi thanh xuân và sự hy sinh của họ, mà hãy nhìn họ như những người bạn đồng chí hướng với mình để mà cùng gánh vác việc chung.

Non nước này, vốn có phải của riêng ai?

Ông Lý Thái Hùng phân tích bản chất của mô hình quản trị “bao cấp kỹ thuật số”

Bao cấp cũ kiểm soát người dân bằng tem phiếu, hộ khẩu, lý lịch, công an khu vực và tổ dân phố. Bao cấp mới kiểm soát người dân bằng căn cước công dân gắn chip, dữ liệu dân cư, camera, tài khoản số, hóa đơn điện tử, giấy phép hành nghề, chế tài hành chính, kiểm soát mạng xã hội và các mạng lưới an ninh cắm sâu xuống tận cấp xã…

Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi vẫy tay khi khởi hành chuyến thăm chính thức tới Việt Nam và Australia tại sân bay Haneda, Tokyo, hôm 1/5/2026. Ảnh minh họa: Kazuhiro Nogi/ AFP via Getty Images

Có thể ngưng cho thiên hạ ‘tựa’?

Nếu xem việc tự nguyện làm thuê cho ngoại nhân cả trên xứ sở của mình lẫn xứ người là “điểm tựa an ninh kinh tế” cho thiên hạ thì Việt Nam còn là “điểm tựa an ninh kinh tế” của Nam Hàn, Đài Loan! Hiện có khoảng 350.000 người Việt đang tha hương cầu thực ở Nam Hàn và khoảng 300.000 người Việt tương tự ở Đài Loan.