Lại nhớ lại, đúng 70 năm trước…

Ảnh: FB Thái Hạo
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Thái Hạo

Tháng 1/1956: Giai phẩm Mùa Xuân ra đời, do Lê Đạt và Hoàng Cầm chủ trương. Tập san đăng các tác phẩm chính như Nhất định thắng (Trần Dần), Anh có nghe thấy không (Văn Cao), Làm thơ, Mới (Lê Đạt)…

Tháng 2/1956: Giai phẩm Mùa Xuân bị tịch thu.

Ngày 9/2/1956 (28 Tết): Tố Hữu triệu tập Lê Đạt đến Ban Tuyên huấn.

Ngày 16/2/1956 (mùng 5 Tết): Lê Đạt đến trình diện và bị giữ lại kiểm thảo trong 15 ngày.

Cùng thời gian này, Tố Hữu triệu tập Hội nghị cán bộ Tuyên huấn toàn miền Bắc để phê phán Giai phẩm Mùa Xuân. Tại hội nghị, Chế Lan Viên mở đầu việc phê phán Trần Dần. Sau đó, Trần Dần và Tử Phác bị bắt; trong thời gian bị giam, Trần Dần dùng dao cạo cứa cổ. Hội Văn nghệ tiếp tục tổ chức đại hội với khoảng 150 văn nghệ sĩ tại 51 Trần Hưng Đạo để phê phán Trần Dần.

Ngày 7/3/1956: Báo Văn Nghệ số 110 đăng bài của Hoài Thanh: Vạch trần tính chất phản động trong bài thơ “Nhất định thắng” của Trần Dần, mở đầu chiến dịch phê phán trên báo chí.

Chế Lan Viên buộc tội Trần Dần phản động, chống đảng.

Trần Dần “nhận tội,” thừa nhận bài Nhất định thắng là “một cuộc đánh thẳng vào tư tưởng của đảng, trắng trợn và hung hăng”!

Giai phẩm Mùa Xuân và Nhân Văn – Giai phẩm nói chung thể hiện ý kiến đòi tự do sáng tác, không muốn tiếp tục bị “bao cấp tư tưởng” và phải viết theo khuôn mẫu, nhưng nội dung chủ yếu vẫn là văn chương tuyên truyền cách mạng.

Nhất định thắng, tác phẩm bị phê phán nặng nề nhất là một bài thơ tiêu biểu của Trần Dần. Bài thơ phản ánh đời sống khó khăn ở miền Bắc sau Hiệp định Genève qua câu: “Anh bước đi không thấy phố không thấy nhà, chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ,” đồng thời lên án chính quyền Ngô Đình Diệm và sự can thiệp của Mỹ ở miền Nam: “Ở miền Nam có tên giặc họ Ngô, tài của hắn là Khuyển Ưng của Mỹ.” Tuy nhiên, tác phẩm vẫn khẳng định niềm tin vào thắng lợi và thống nhất đất nước, kết thúc bằng hình ảnh: “Anh bước đi / đã thấy phố thấy nhà / Không thấy mưa sa / Chỉ thấy nắng lên / trên màu cờ đỏ.”

Hoài Thanh kết luận bài thơ “chứa đựng những tư tưởng phản động, đứng về phía địch chống lại nhân dân ta;” Nguyễn Tuân gọi đây là “một thứ mụn lở trên một cơ thể lành mạnh.” Các bài phê bình chính thức sau đó tiếp tục quy kết Nhất định thắng là “bôi đen miền Bắc” và “đánh thẳng vào tư tưởng của đảng.”

Tháng 2–3/1958: Hai lớp đấu tranh “chống bọn phản động Nhân văn – Giai phẩm” được tổ chức tại Thái Hà Ấp.

Ngày 4/6/1958: Đại hội Văn nghệ III họp tại Hà Nội. Tố Hữu đọc báo cáo tổng kết, đại hội thông qua nghị quyết của khoảng 800 văn nghệ sĩ lên án Nhân văn – Giai phẩm và triển khai các biện pháp kỷ luật đối với những người liên quan. Tại đại hội, Tố Hữu tuyên bố đã “dẹp xong” Nhân văn – Giai phẩm.

Sau đó, nhiều trí thức, văn nghệ sĩ (và gia đình, bạn bè của họ) như Phan Khôi, Nguyễn Hữu Đang, Trần Dần, Phùng Quán, Hoàng Cầm, Lê Đạt, Nguyễn Mạnh Tường, Đào Duy Anh, Trần Đức Thảo, Trương Tửu… phải sống 30 năm trong cảnh bị treo bút, cô lập, nghèo đói và luôn bị theo dõi.

Tháng 2/2007: Trần Dần, Phùng Quán, Lê Đạt và Hoàng Cầm được truy tặng Giải thưởng Nhà nước về văn học nghệ thuật!

Nguồn: FB Thái Hạo

 

 

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Nhìn lại 25 năm (2001–2026) sau ngày 11/9

Ngày 11/9 không chỉ là một cuộc tấn công khủng bố. Nó đã làm thay đổi tư duy an ninh của Hoa Kỳ, đảo lộn các ưu tiên chiến lược của Washington và mở ra một thời kỳ chiến tranh kéo dài gần hai thập niên.

Một phần tư thế kỷ sau, đã đến lúc đặt một câu hỏi lớn hơn: Hoa Kỳ đã thắng hay thua trong cuộc chiến chống khủng bố? Câu trả lời thật không đơn giản.

13 tổ chức nhân quyền gửi thư kêu gọi Tổng thống Pháp Macron đặt vấn đề nhân quyền với Tô Lâm nhân chuyến thăm của ông này đến Pháp từ 9-11/9/2026

Chuyến thăm Pháp của Tô Lâm – Lời kêu gọi của 13 tổ chức nhân quyền gửi tổng thống Pháp

Chúng tôi hoàn toàn nhận thức được tầm quan trọng chiến lược của quan hệ Pháp–Việt. Hợp tác kinh tế, khoa học, văn hóa, học thuật, môi trường và quốc phòng có thể mang lại lợi ích cho nhân dân hai nước. Chúng tôi cũng tin rằng duy trì đối thoại chính trị chặt chẽ với Hà Nội hữu ích hơn việc cô lập Việt Nam.

Nhưng chính vì Pháp và Việt Nam đã lựa chọn thắt chặt hơn mối quan hệ song phương, Pháp càng cần có khả năng nêu vấn đề nhân quyền một cách thẳng thắn.

Phỏng vấn KS Nguyễn Ngọc Bảo nhân chuyến đi Pháp của ông Tô Lâm

Trao đổi với KS Nguyễn Ngọc Bảo nhân chuyến đi của ông Tô Lâm, Tổng Bí thư – Chủ tịch nhà nước CSVN sang Pháp từ ngày 9 – 11/9/2026 và sau đó sẽ đi thăm một số quốc gia khác.

Nhà nước CSVN muốn được thế giới tự do công nhận, nhưng vẫn siết chặt nhân quyền, đàn áp xuyên quốc gia những người bất đồng chính kiến.

Mời quý vị và các bạn theo dõi cuộc phỏng vấn.

Cái bẫy an ninh: Tô Lâm và nghịch lý của một nhà nước sợ sự thật

Chỉ trong một thời gian ngắn, dưới thời Tô Lâm, 19 nghị quyết quan trọng đã được ban hành với hai thông điệp tưởng như đi về hai hướng khác nhau.

Nhìn từng nghị quyết riêng lẻ, mỗi văn kiện đều có logic của nó. Nhưng đặt chúng cạnh nhau, một nghịch lý lớn hiện ra cho thấy ông Tô Lâm đang vừa xây thêm hàng rào bảo vệ chế độ, vừa đòi hỏi những con người bên trong hàng rào phải sáng tạo, chủ động, dám nghĩ và dám nói.