Ls. Lê Quốc Quân và tôi

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Chỉ còn ít ngày nữa, luật sư Lê Quốc Quân sẽ mãn hạn bản án tù 30 tháng đầy bất công. Là đồng nghiệp, là bạn, cùng niềm tin vào Thiên Chúa, và tôi cũng đã trải qua 4 năm tù đày. Nên tôi hiểu luật sư Quân đang đếm ngược từng ngày để chờ giây phút đoàn tụ với gia đình. Tôi cầu mong anh sẽ trở về với gia đình trong sự bình an và hạnh phúc ngọt ngào. Tôi cũng mong sẽ được tiếp tục làm việc chung với anh trong công cuộc đấu tranh cho nhân quyền và vận động dân chủ cho Việt Nam.

Luật sư Lê Quốc Quân và tôi có những kỷ niệm đáng nhớ. Tôi biết đến tên của anh khi tôi đang ở Hoa Kỳ vào tháng 2 năm 2006. Lúc đó khoảng 3 giờ sáng ngày 22 tháng 2 năm 2006, tôi đang ngủ tại nhà ông Mục sư Đức ở quận Cam, thì nhận được điện thoại của anh bạn ở thành phố San Diego. Anh nói tôi hãy thức dậy để đọc bài báo đăng trên BBC tiếng Việt của một luật sư ở Việt Nam. Anh nói là anh đã khóc khi đọc bài báo này. Nghe vậy, tôi vô cùng ngạc nhiên đến tỉnh cả ngủ, vì tôi biết anh bạn tôi là người rất cứng rắn và nghị lực, không dễ gì để anh phải khóc. Tôi bật dậy, mở máy tính và tìm vào trang BBC tiếng Việt, tôi thấy ngay bài viết “Thư gửi ông Nguyễn Trung” và tác giả là luật sư Lê Quốc Quân.

JPEG - 102.6 kb
Từ trái sang phải: Luật sư Nguyễn Văn Ðài, Luật sư Lê Quốc Quân, và Bác sĩ Phạm Hồng Sơn trong một cuộc gặp với giới chức chính trị Tòa đại sứ Hoa Kỳ Michael Orona.

Quả thật, bài báo có thể làm rung động trái tim của bất cứ người Việt Nam nào có tình yêu với đất nước. (tôi để đường link ở cuối bài viết để quí vị cùng đọc).*

Ít ngày sau, tôi trở lại thăm anh bạn ở thành phố San Diego. Anh ấy mua một phong socola, và nhờ tôi mang về làm quà cho luật sư Lê Quốc Quân.

Đầu tháng 3 năm 2006, tôi trở về Việt Nam. Tôi phải gọi lên Đoàn Luật sư Hà Nội để xin số điện thoại và địa chỉ của luật sư Quân. Sau nhiều lần đặt hẹn, cuối cùng tôi đã hẹn được gặp luật sư Quân tại một quán café trên phố Lý Thường Kiệt vào một buổi chiều muộn.

Khi tới quán café, lúc đó rất vắng vì khoảng 6 giờ tối, tôi thấy một người đàn ông ngồi ở bàn trong một góc khuất. Tôi tiến tới hỏi có phải luật sư Quân, anh xác nhận. Chúng tôi bắt tay nhau, tôi chuyển luôn món quà của người bạn cho anh. Luật sư Quân nói luôn là anh đang bị an ninh theo dõi và bám sát, có thể bị bắt bất cứ lúc nào. Anh nói nhờ tôi bảo vệ cho anh trong trường hợp anh bị bắt, tôi đồng ý. Tôi cũng nói với anh là trong trường hợp mà tôi bị bắt thì anh cũng có trách nhiệm bảo vệ cho tôi. Chúng tôi trao đổi một chút rồi chia tay nhau. Tôi bước ra khỏi quán trước thì đã thấy một số an ninh lấp ló ở phía bên kia đường.

Sau đó chúng tôi không liên lạc với nhau cho tới khi luật sư Quân sang tới Hoa Kỳ để du học ngắn hạn. Ngày 6 tháng 3 năm 2007, tôi bị bắt và bị khởi tố theo điều 88. Hơn một tháng sau thì kết thúc điều tra. Người điều tra viên hỏi tôi là thuê luật sư nào để bảo vệ? Tôi nhớ đến lời giao ước với luật sư Lê Quốc Quân nên tôi nói với điều tra viên là tôi chỉ thuê luật sư Lê Quốc Quân. Anh ta nói ngay là Quân đã bị an ninh Bộ công an bắt rồi, tội anh ta còn nặng hơn tội của anh, nghe nói là bị khởi tố theo điều 79. Tôi sững người khi nghe tin vậy. Tôi tự nhủ thế là cả hai đều bị bắt, chẳng ai bảo vệ được cho ai.

Ít lâu sau, tôi nghe tin anh đã được tự do sau 100 ngày tạm giam.

Sau khi tôi ra tù, thỉnh thoảng chúng tôi có dịp gặp nhau ở nhà thờ Thái Hà hay cùng tham gia gặp các phái đoàn quốc tế. Nhưng chưa có nhiều việc làm chung với nhau.

Lần này, khi anh trở về, tôi hy vọng chúng tôi sẽ có nhiều việc để làm chung vì mục tiêu đấu tranh bảo vệ nhân quyền và vận động dân chủ cho Việt Nam.

Cầu xin Thiên Chúa hãy chúc phước cho chúng tôi, cho đất nước và dân tộc Việt Nam.

Hà nội, ngày 17 tháng 6 năm 2015

* “Thư gửi ông Nguyễn Trung” của Ls. Lê Quốc Quân đăng trên BBC (http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam/story/2006/02/060210_siphubacha_imlang.shtml)

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Hà Nội có hơn 6 triệu xe máy. Ảnh: Báo Dân Sinh

Sao phải ép dân phải đổi xe?

Nếu đại bộ phận lực lượng lao động này vẫn sử dụng xe máy xăng thì việc áp dụng lộ trình cấm xe máy công nghệ chạy xăng và hạn chế xe cá nhân theo giờ  đang vô tình làm khó người dân nói chung cũng như người lao động nói riêng.

Admin trang Nhật Ký Yêu Nước (từ trái): Phan Tất Thành, Nguyễn Văn Dũng (Aduku) và Nguyễn Văn Lâm. Ảnh: FB Manh Dang

Tháng 5, tháng của các admin trang Nhật Ký Yêu Nước, những người sống không cúi đầu

Tương lai dân tộc này, chẳng phải đang viết bằng tuổi thanh xuân tù đày, nước mắt, xương máu và cả sinh mệnh của họ. Đừng mãi nhìn họ như những tấm gương nữa, để phí hoài tuổi thanh xuân và sự hy sinh của họ, mà hãy nhìn họ như những người bạn đồng chí hướng với mình để mà cùng gánh vác việc chung.

Non nước này, vốn có phải của riêng ai?

Ông Lý Thái Hùng phân tích bản chất của mô hình quản trị “bao cấp kỹ thuật số”

Bao cấp cũ kiểm soát người dân bằng tem phiếu, hộ khẩu, lý lịch, công an khu vực và tổ dân phố. Bao cấp mới kiểm soát người dân bằng căn cước công dân gắn chip, dữ liệu dân cư, camera, tài khoản số, hóa đơn điện tử, giấy phép hành nghề, chế tài hành chính, kiểm soát mạng xã hội và các mạng lưới an ninh cắm sâu xuống tận cấp xã…

Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi vẫy tay khi khởi hành chuyến thăm chính thức tới Việt Nam và Australia tại sân bay Haneda, Tokyo, hôm 1/5/2026. Ảnh minh họa: Kazuhiro Nogi/ AFP via Getty Images

Có thể ngưng cho thiên hạ ‘tựa’?

Nếu xem việc tự nguyện làm thuê cho ngoại nhân cả trên xứ sở của mình lẫn xứ người là “điểm tựa an ninh kinh tế” cho thiên hạ thì Việt Nam còn là “điểm tựa an ninh kinh tế” của Nam Hàn, Đài Loan! Hiện có khoảng 350.000 người Việt đang tha hương cầu thực ở Nam Hàn và khoảng 300.000 người Việt tương tự ở Đài Loan.