Ma đưa lối, quỉ đưa đường

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Đã đến lúc, Hà Nội không thể “câm như hến” mãi được, khi mà tòa thượng thẩm Đức đã ra những cáo trạng nặng nề cho những người liên quan đến “điệp vụ ăn cắp” Trịnh Xuân Thanh.

Chính phủ CSVN đang bị dồn vào bước đặng chẳng đừng, “tiến thoái lưỡng nan” khi mà đã quá muộn để có cơ hội “xin lỗi” người Đức. Chẳng có một cái phao nào từ phía Nga hay Trung cộng có thể cứu vãn được một quyết định trừng phạt chắc chắn sẽ được dành cho thói “kiêu ngạo Cộng sản”, coi thường luật pháp quốc tế của nhà cầm quyền Việt Nam.

Không những hiệp định tự do thương mại Việt Nam – EU sẽ không còn, mà ngay cả những gói viện trợ của EU cùng những dự án hợp tác kinh tế cũng sẽ bị đình trệ. Khủng hoảng ngoại giao tồi tệ nhất từ trước đến nay của CSVN với liên minh Châu Âu sẽ kéo theo những tổn thất to lớn về kinh tế và chính trị. CSVN sẽ được “vinh danh” là một nhà nước “khủng bố”, “ăn cắp” và “lợi dụng lòng hiếu khách” trước thế giới văn minh. Những cái “mặt thớt” trơ lỳ cảm xúc có lẽ cũng không cảm thấy gì từ việc nhục quốc thể này, nhưng sụt giảm xuất cảng và viện trợ có thể lên tới nhiều tỷ dollars ngay trước mắt, chắc chắn sẽ gây ra cơn co giật cho nền kinh tế và quyền lợi cho các tập đoàn “tư bản Đỏ” như Viettel đang nhắm tới thị trường Đông Âu cũ.

Mọi thứ đã bị phơi bày trước công luận, dù cho cố sức chặn phá thông tin, bóp méo thì Sự Thực trong vụ việc này vẫn “trần truồng” như ông vua hoang tưởng, thích xu nịnh, mặc chiếc hoàng bào bằng không khí và hoan hỉ tự đắc – “mình phải như thế nào thì mới được như thế chứ?.

Hà Nội sẽ có những “biện pháp nghiệp vụ” đồng bộ như sau để giải quyết khủng hoảng ngoại giao với Châu Âu.

1- Ra sức chặn phá các thông tin trên mạng xã hội, các trang báo chí quốc tế đưa tin tức diễn biến về chủ đề “điệp vụ ăn cắp”, kết quả tố tụng của người Đức, cũng như các biện pháp trừng phạt mà EU sẽ thực hiện có nguyên nhân từ sự kiện bắt cóc Trịnh Xuân Thanh tại Berlin.

2- Sử dụng những chiêu trò câu like gây bất bình xã hội như vụ “café pin con ó” để đánh lạc hướng dư luận; vứt thêm “củi gộc” vào “lò” để tăng số lượng người dân ủng hộ chương trình chống tham nhũng, nâng cao uy tín của “người đốt lò vĩ đại” cũng là biện pháp làm giảm thiểu mức độ ảnh hưởng từ cuộc khủng hoảng ngoại giao. Đây đồng thời là lời “răn đe” kẻ nào trong nội bộ Đảng định “khoét sâu” vào “gót chân Asin” của cụ Tổng. Ai cũng biết, hệ thống chính trị csvn có “đốt đuốc giữa ban ngày” cũng chẳng tìm thấy ai “trong sạch”, “đồng chí” nào cũng thừa tiêu chuẩn làm “củi” nên ai cũng hết sức lấy lòng cụ Tổng trong lúc này.

3- Tiếp tục sử dụng biện pháp “chiến thắng tinh thần AQ” để tự trấn an “tụi Đức nó lên án thì cũng chẳng đụng tới được cái lông chân của ông”, “bao năm chiến tranh dân ta ăn bo bo trường kỳ còn đánh thắng Mỹ Ngụy, huống chi khó khăn kinh tế chút đỉnh”... Nhận định là hệ thống tuyên truyền của Đảng phải làm việc với 2000% công suất “bóp méo sự thực” như vụ “Syria bắn rụng hầu hết tên lửa tomahawk của Mỹ chỉ với vũ khí từ thời Liên Xô” vừa qua và vận dụng sức mạnh “tinh thần cách mạng vô địch”… Hà Nội sẽ tiếp tục “ngó lơ” những tuyên bố của người Đức như thể chuyện không có gì liên quan.

4- Nếu EU tiếp tục truy gắt gao những tướng tá tham gia trực tiếp vào vụ bắt cóc và yêu cầu Việt Nam phải giao người thì cũng đành “lạc nước hai xe đành bỏ phí”. Tướng công an có hơn 400 tướng, mất vài ba tướng cũng có làm sao? Các đồng chí hy sinh cũng vì nước, vì Đảng cả. Chắc chắn, đồng chí nào cũng sẽ được hưởng nghi lễ cấp nhà nước, phong anh hùng, con cháu được ấm êm, ghế cao, bổng hậu cả đời. Còn nhớ, tướng Phạm Quí Ngọ hẳn là ‘tấm gương sáng ngời” cho các đồng chí “còn Đảng, còn mình” học tập, noi theo?

….

Tuy nhiên, có thể hoàn toàn nói trước rằng những “biện pháp nghiệp vụ” này của Hà Nội chẳng khác nào “lấy giấy gói lửa” trong bối cảnh chính trị và thời đại thông tin như hiện nay. Trong trường hợp Đức cùng Slovakia vận động EU cùng triển khai đồng loạt các định chế trừng phạt Việt Nam, chưa cần nói đến các tác động tiêu cực khác, Việt Nam thực sự sẽ đối mặt với cơn khủng hoảng toàn diện cho nền kinh tế vốn èo uột và luôn bị thâm hụt thương mại ở mức cao. Nguồn thu ngoại tệ trông chờ phần lớn từ thặng dư ở Châu Âu, Mỹ, kiều hối, xuất khẩu lao động và viện trợ nhân đạo sẽ sụt giảm thê thảm trong năm 2018.

Một cơn địa chấn khác hoàn toàn có thể xảy ra trong tương lai gần: Bàn cờ địa chính trị Đông Bắc Á đang biến chuyển nhanh chóng, khi Triều Tiên và Hàn Quốc “tay trong tay”, “Nam Bắc chung một nhà”. Các nhà đầu tư Hàn Quốc như Samsung sẽ xem xét khả năng quay về xây dựng quê hương thay vì tiếp tục hợp tác với một “đối tác” chuẩn bị được đưa vào danh sách bị EU trừng phạt cả về thương mại lẫn chính trị như Việt Nam.  Đó mới thực sự là một cú “tổ kiến hổng sụt toang đê vỡ” cho cả nền kinh tế lẫn xã hội Việt Nam, vì chỉ riêng Samsung cũng đã chiếm đến 25% GDP của quốc gia cộng sản này.

Một lượng lớn công ăn việc làm và bảo hiểm xã hội trông chờ vào “nồi cơm” FDI. Nếu Samsung ra đi, không chỉ mất 25% GDP và 30% giá trị xuất cảng cùng hơn 110.000 công ăn việc làm, mà toàn bộ hệ thống bảo hiểm xã hội đang “nát như tương” và “rỗng ruột” từ thời Nguyễn Thị Kim Ngân làm bộ trưởng Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội, sẽ sụp đổ chỉ trong vòng 6 tháng. Đây là quân domino đầu tiên ngã xuống, kéo theo cả một xã hội và thể  chế Xuống Hố Cả Nút như người bạn Venezuela.

Nếu cơn ác mộng này trở thành hiện thực, e rằng “người đốt lò vĩ đại” sẽ cũng bị “đám đông quần chúng” phẫn nộ vứt luôn vào lò làm củi theo nghĩa đen chứ chẳng chơi. Lúc đó, ông có than thân trách phận, làm sao mà “ma đưa lối, quỉ đưa đường” để đi bắt một “con cá lòng tong” như Trịnh Xuân Thanh để xảy ra cơ sự như thế? E rằng mọi sự đã quá muộn. Hỡi ôi cái “đỉnh cao trí tuệ” của người Cộng sản!

Tân Phong,
03.05.2018

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Xã hội sẽ “tử tế” kiểu gì khi “hoàn lưu” những cuộc đấu tố trở lại?

Gieo nỗi sợ, người ta sẽ gặt được sự giả dối. Gieo đấu tố, người ta sẽ gặt sự phản trắc. Gieo thói quen kết tội người khác để bảo vệ mình, người ta sẽ tạo ra một xã hội trong đó không ai thực sự bảo vệ ai. Đến một ngày nào đó, khi chính quyền cần sự dấn thân, lòng can đảm và tinh thần trách nhiệm của công dân, điều họ nhận lại có thể chỉ là những khuôn mặt im lặng, những lời nói theo mẫu và một xã hội đã rút hết sinh khí vào bên trong.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”