“Mặt Trận Tổ Quốc”: Kẻ thù của xã hội dân sự

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Một Xã hội Dân Sự lành mạnh tồn tại dựa trên cơ sở độc lập với nhà nước, đó là nền tảng cho chế độ Dân chủ của một quốc gia. Thiếu đi sự phát triển lành mạnh của Xã hội Dân Sự cũng đồng nghĩa với việc các quyền tự do của con người đã bị cấm đoán hoặc hạn chế một cách phi lý. Điều đó khiến cho các quyền và lợi ích chính đáng của con người không được thực thi đúng mức và không thể phát triển để tiến lên cùng với thời đại tự do – dân chủ.

Xã hội Dân sự là tổng thể của các hoạt động và sinh hoạt, mà trong đó các quyền tự do căn bản của con người được thể hiện như: Quyền tự do thành lập hội, tự do tư tưởng, tự do ngôn luận…; nhờ sự hoạt động đó mà xã hội được tiến triển tự do, là môi trường để khẳng định và phát triển các quyền của con người. Sự hoạt động và tranh đấu của các tổ chức xã hội – chính trị khiến cho môi trường xã hội trở nên trong sạch và phát triển lành mạnh. Một xã hội Dân sự đúng nghĩa là các tổ chức đó phải được tồn tại độc lập, không bị ảnh hưởng và chi phối bởi nhà nước. Chúng ta có thể khẳng định rằng: Một đất nước mà xã hội Dân sự phát triển tự do và lành mạnh thì đó là chế độ dân chủ. Ngược lại, một xã hội Dân sự bị cấm đoán và bóp nghẹt dưới mọi hình thức thì đó chính là chế độ nhà nước Độc tài.

Thâu tóm và quản lý các tổ chức chính trị – xã hội là hành động bóp chết các quyền tự do, dân chủ của con người. Việc làm đó đang được thực hiện một cách bài bản và có hệ thống tại đất nước Việt Nam, do đảng Cộng sản chủ trương. Đó là việc họ tự thành lập lấy các tổ chức chính trị, xã hội và đặt dưới sự lãnh đạo của đảng Cộng sản. Bằng cách đó mà quyền tự do thành lập hội của người dân đã bị cướp mất, xã hội dân sự trở thành một cái bánh vẽ với chính người dân.

Nói một cách khác: Nhân dân bị trắng tay trong việc làm chủ xã hội và thực thi các quyền dân chủ của mình. Ở Việt Nam có một tổ chức gọi là: Mặt trận Tổ Quốc, đó chính là cái mà đảng Cộng sản lập nên để thâu tóm và quản lý các tổ chức xã hội. Khiến cho xã hội Dân sự ở Việt Nam trở thành một cái bánh vẽ và bị biến dạng thảm hại.

Hãy xem Luật Mặt trận Tổ Quốc của họ quy định điều gì: “Mặt trận Tổ quốc Việt Nam là tổ chức liên minh chính trị, liên hợp tự nguyện của tổ chức chính trị, các tổ chức chính trị – xã hội, tổ chức xã hội và các cá nhân tiêu biểu trong các giai cấp, tầng lớp xã hội, các dân tộc, các tôn giáo và người Việt nam định cư ở nước ngoài…”. Như vậy cũng có nghĩa là tất cả các đoàn thể trong xã hội (vốn cũng do nhà nước lập ra và quản lý) đã được đưa vào Mặt trận Tổ quốc để dễ bề quản chế và quản lý. Không những vậy, nó còn là công cụ sắc bén của đảng và nhà nước trong việc thực hiện mục tiêu Độc tài toàn trị của mình. Thay vì các tổ chức chính trị – xã hội được tồn tại độc lập để đại diện cho các quyền và lợi ích của người dân thì lại phải đi phục vụ cho mọi chủ trương, đường lối của đảng Cộng sản. Thay vì đấu tranh để bảo vệ và phát triển các quyền con người thì lại trở thành công cụ bóp nghẹt các quyền tự do, dân chủ.

Cũng tại điều 1 của cái Luật Mặt trận Tổ quốc đó quy định: “Mặt trận tổ quốc Việt Nam là bộ phận của hệ thống chính trị của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, do đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo, là cơ sở chính trị của chính quyền nhân dân; nơi thể hiện ý chí, nguyện vọng, tập hợp khối đại đoàn kết toàn dân tộc…”. Hành động cướp bóc trắng trợn của Đảng Cộng sản đối với các quyền tự do dân chủ của người dân đã được bộc lộ rõ ràng trong điều khoản này. Thử hỏi các tổ chức chính trị – xã hội do đảng Cộng sản lập nên và quản lý thì làm sao có thể là nơi thể hiện ý chí, nguyện vọng của toàn dân được? Hành động đó phải gọi là thâu tóm và quản lý xã hội Dân sự thay vì gọi đó là tập hợp khối đại đoàn kết toàn dân tộc? Cũng vì vậy mà mọi tiếng nói dân chủ và ý nguyện của người dân hoàn toàn bị bóp nghẹt, không có môi trường để phát triển. Vì thế mà Xã hội Dân Sự đã không thể thực thi được trách nhiệm xã hội của mình. Ngược lại, tất cả đều phải làm theo ý muốn và sự chỉ đạo của đảng Cộng sản. Người dân hoàn toàn bị mất trắng các quyền tự do của mình, không có một mảnh đất bé nhỏ nào để gieo trồng những hạt giống của tự do và nhân quyền.

Vì vậy mà có thể nói: ở Việt Nam không có Xã hội Dân sự, hay nói cách khác là Xã hội Dân sự không tồn tại. Sở dĩ có điều đó là vì sao? Vì sự tồn tại của cái gọi là “Mặt trận Tổ Quốc Việt Nam” này. Đó chính là kẻ thù của Xã hội Dân Sự tại đất nước Việt Nam chúng ta. Người dân chỉ có thể tự giải thoát cho chính mình bằng việc đấu tranh để thành lập các tổ chức độc lập của mình, thoát ra khỏi vòng kìm kẹp của Mặt trận Tổ Quốc Việt Nam. Chỉ có các tổ chức được thành lập bằng ý chí, nguyện vọng của người dân và đại diện cho ý nguyện của họ thì mới có giá trị tồn tại thực tế. Các tổ chức đó có thể là: Công Đoàn Độc lập, hội Phụ nữ, hội Nông Dân…và tất cả các tổ chức khác do chính người dân lập nên mà không chịu sự kiểm soát của nhà nước và đảng Cộng sản.

Vậy thì nhiệm vụ của cái “Mặt trận Tổ Quốc” ấy là gì? Xin thưa, nó thay mặt đảng Cộng sản xông vào can thiệp tất cả, từ việc tuyên truyền chủ trương đường lối của đảng Cộng sản đến việc lựa chọn đại biểu Quốc hội và hội đồng nhân dân…và nhiều thứ hổ lốn không tên khác nữa. Nói chung, việc gì mà bộ máy nhà nước không tiện ra tay hoặc bỏ sót trong việc đàn áp và bóp nghẹt quyền tự do – dân chủ của con người thì “Mặt trận Tổ Quốc” làm thay, trên danh nghĩa là ý nguyện của toàn dân. Thật là không có sự ngu dốt và ác độc nào lớn hơn! Nhưng đó cũng chính là sự phát triển một cách tất yếu và không lối thoát của một chế độ Độc tài trên con đường tiến tới mục tiêu toàn trị của mình. Luật Mặt trận Tổ Quốc quy định về nhiệm vụ của tổ chức này như sau: “Mặt trận Tổ Quốc Việt Nam có nhiệm vụ tập hợp, xây dựng khối đại đoàn kết toàn dân, tăng cường sự nhất trí về chính trị và tinh thần trong nhân dân. Tuyên truyền, động viên nhân dân thực hiện đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng”. Tại điều 8 còn quy định thêm: “Mặt trận Tổ Quốc Việt Nam tổ chức hiệp thương, lựa chọn, giới thiệu những người đại biểu Quốc Hội, đại biểu Hội đồng Nhân dân…”.

Nói tóm lại là cái “Mặt trận Tổ Quốc” này là cánh tay nối dài của đảng Cộng sản, thay mặt đảng trong việc giả danh Xã hội Dân sự, qua đó mà bóp nghẹt mọi quyền tự do – dân chủ của người dân. “Mặt trận Tổ Quốc” chính là kẻ thù của xã hội Dân sự tại đất nước Việt Nam chúng ta. Đó chính là bộ mặt thứ hai của kẻ Độc Tài Toàn trị, bằng cách mạo danh các tổ chức chính trị – xã hội.

Việt Nam ngày 18/12/201

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

4 'ông lớn' ngành ngân hàng 'ôm' 11 triệu tỉ đồng bất động sản thế chấp. (Báo Tuổi Trẻ)

11 triệu tỷ đồng và “bóng ma” Evergrande: Việt Nam liệu có lặp lại kịch bản Trung Quốc?

Khi con số 11 triệu tỷ đồng tài sản thế chấp – chủ yếu là bất động sản – tại nhóm Big 4 ngân hàng (Vietcombank, BIDV, Vietinbank, Agribank), cộng hưởng với những diễn biến chính sách và các chuyến công tác cấp cao sang láng giềng, mạng xã hội lập tức “dậy sóng.”

Nhà văn Nguyên Ngọc (hàng ngồi, thứ tư từ trái sang) cùng các văn hữu. Ảnh: FB Hoang Thụy Hưng

Các cơ quan hữu trách phải thay đổi cách xử sự với CLB Văn Đoàn Độc Lập!

Với tư cách một công dân, một cây bút độc lập, cũng là một thành viên CLB Văn Đoàn Độc Lập (tuy thời gian gần đây do tuổi cao sức yếu, không có điều kiện tham gia tích cực các hoạt động của CLB), tôi nghiêm chỉnh yêu cầu các cơ quan hữu trách lập tức xem xét thay đổi hành xử với CLB và chủ tịch CLB là nhà văn Nguyên Ngọc, một nhà cách mạng lão thành nhiều công lao với đất nước trong suốt cuộc đời đẹp như ngọc của ông! (Nhà thơ Hoàng Hưng)

Ảnh minh họa: AI - Tạp chí Thế Kỷ Mới

Kiểm duyệt không chỉ xóa bài – nó thay đổi cách bạn nghĩ, nói và nghe

Hơn hai mươi năm trước, người ta hào hứng gọi Internet là “quảng trường công cộng mới”: Ai cũng có thể lên tiếng, ý tưởng cạnh tranh công bằng, người nói và người nghe gặp nhau không qua trung gian. Giấc mơ đó dần thành thứ gì đó khác hẳn — vì kiểm duyệt.

Bài này không tranh luận về kiểm duyệt đúng hay sai, mà muốn nhìn vào một thứ ít được chú ý hơn: Kiểm duyệt đang làm gì với cách chúng ta nói chuyện, nhìn nhau, và hiểu thế giới?

Việt Nam trước ngã rẽ… (Con người – Thể chế – “Vòng kim cô” địa chính trị)

Feuilleton ba kỳ này không nhằm phán xét, càng không nhằm kích động. Mục tiêu của nó là nhận diện một thực thể vô hình nhưng quyết định vận mệnh quốc gia: Cái mà ta có thể gọi là “bóng ma thể chế.” Đó không phải là một âm mưu bí ẩn, cũng không phải là một thế lực siêu hình. Nó là tổng hòa của mạng lưới quyền lực, lợi ích, ràng buộc và nỗi sợ – thứ vừa duy trì ổn định, vừa kìm hãm đột phá.