Ngày thống nhất đất nước

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BS Võ Xuân Sơn

Một số bạn nói chuyện với tôi, gọi ngày 30/4 là Ngày giải phóng Miền Nam. Tôi nói thẳng với các bạn ấy, là tôi không thích gọi như vậy.

Thực ra khi tôi còn trẻ, tôi nghe riết thành quen, và bản thân tôi hồi đó vẫn gọi đó là Ngày giải phóng Miền Nam. Có một bài hát mà tôi thuộc lòng từ khi mới 13, 14 tuổi, trong đó có đoạn: “Trên cánh đồng miền Nam đau thương mây phủ chân trời. Khi ca lên Hồ Chí Minh, nghe lòng phơi phới niềm vui.” Những lời hát này khắc sâu vào tâm trí tôi, rằng đồng bào Miền Nam quê hương tôi đang đau thương quằn quại dưới gót giầy quân xâm lược Mỹ và ngụy quyền Sài Gòn.

Nhưng rồi, qua các chú thương binh Miền Nam tại K100 gần nhà tôi, tôi được biết Miền Nam không đói khổ như người ta nói. Và, sau 10 ngày bị kẹt lại ở Huế do trận lụt lịch sử năm 1975, gia đình tôi tiếp tục đi vô Sài Gòn. Còn nhớ một bữa ăn trên đường đi, hình như là ở Đà Nẵng, quán mang lên một dĩa cá. Tôi hỏi mẹ tôi rằng ăn làm sao. Bởi vì trước đó, ngay cả lúc gia đình tôi đã khấm khá hơn, thì khi ăn, phần đồ ăn mặn của chúng tôi rất ít, phải chia ra cho từng người, từng bữa.

Dĩa cá mà quán mang lên cho chúng tôi, nếu khi chúng tôi còn ở ngoài Bắc, sẽ phải ăn trong 1 tuần, chí ít cũng 4 hay 5 ngày. Vậy mà mẹ tôi bảo: “Ăn được bao nhiêu thì ăn đi con. Hôm nay không phải chia phần.” Vô đến Sài Gòn, lần đầu tiên trong đời kể từ khi tôi nhớ được, tôi được ăn cơm trắng, không độn. Trước đó, cơm tôi ăn khi thì độn ngô (bắp), lúc thì độn sắn (khoai mì), lúc lại khoai lang.

Nhưng đó mới chỉ là những khác biệt về vật chất. Tôi thật sự kinh ngạc khi tôi lấy về mấy cuốn sách mà người ta gom lại định hủy đi vì những thứ đó thuộc về văn hóa phản động và đồi trụy, vì tôi muốn biết cái văn hóa phản động và đồi trụy nó như thế nào. Cuốn sách đầu tiên tôi chỉ đọc được khoảng hơn nửa rồi không đọc nữa, vì tôi không đủ sức hiểu. Đó là một cuốn sách phê phán lối sống hiện sinh, tôi hoàn toàn không hiểu. Ngay cả những cuốn sách nước ngoài mà tôi đọc được khi còn nhỏ như Túp lều của Bác TômKhông gia đình… đều là những cuộc sống khổ cực. Tôi nhớ như in câu chuyện ngắn Miếng bít tết, về một võ sĩ Quyền Anh người Mỹ mơ ước một miếng bít tết, phải lấy mạng sống của mình ra để đánh đổi lấy miếng bít tết. Thực ra thì cuộc sống xa hoa như trong Hồng lâu mộngHội chợ phù hoa, hay trong các tiểu thuyết Tấn trò đời… thì đó là cuộc sống của giới phong kiến, tư bản cần bài trừ.

Cuốn tiểu thuyết đầu tiên của Miền Nam mà tôi đọc trọn vẹn, có tên là Di chúc của tình yêu. Trong đó mô tả một anh thanh niên Pháp luôn mơ ước được làm người Mỹ. Cho đến lúc đó tôi chỉ được biết là có nhiều người Mỹ mong muốn sau một đêm ngủ dậy trở thành người Việt Nam, chứ chưa bao giờ nghĩ có ai đó lại mong trở thành “thằng giặc” Mỹ cả. Thế rồi, những cuốn tiểu thuyết phóng tác của Hồ Biểu Chánh, với những kiểu sống đầy tình thương, không thù hận, làm tan biến đi lòng căm thù hừng hực mà tôi được dạy trước đó. Những tình yêu éo le nhưng đầy lãng mạn của Quỳnh Dao làm tôi quên dần đi cái tình yêu được thăng hoa bởi xa cách và đạn pháo, kiểu như “Thời gian trong cách trở đốt cháy ngời tình yêu, Pháo anh trên đồi cao nã vào đầu giặc Mỹ.

Thế rồi tôi đi học. Sau những dè dặt ban đầu, vì tôi được phân công làm bí thư chi đoàn trường, các bạn dần vui vẻ, tranh luận với tôi, và thực sự, tôi được mở mang nhiều. Sau này, khi đã trưởng thành hơn, đặc biệt là thời gian tôi du học ở Đông Âu, tiếp xúc với những con người sống trong một xã hội, mặc dù vẫn bị gò bó, nhưng cởi mở hơn một chút, tôi mới hiểu, thực ra là chính cái ngày 30/4 năm ấy, đã giải phóng tôi, mở mang tâm trí cho tôi. Tôi thực sự không muốn nhớ lại cái thời tâm trí của mình chưa được giải phóng.

Ai đó sau này gọi ngày 30/4 là ngày Chiến thắng. Chiến thắng ai? Ai chiến thắng? Thắng Mỹ sao? Trong khi chính người Mỹ nói rằng họ thua trong chiến tranh Việt Nam, thì bây giờ, chính những người chiến thắng đang tìm mọi cách để làm người thua cuộc hài lòng, để họ đánh thuế vừa vừa, và “ngậm bồ hòn làm ngọt,” cắn răng chịu đựng những đòn thuế 195% hay hơn nữa. Thắng như thế thì thắng để làm gì? Thắng rồi mà văn hóa tan nát, con người chỉ còn quan tâm đến những nhu cầu bản năng, hung hãn, khoe khoang, dối trá, hèn hạ… Thắng như vậy thì có đáng để tự hào không?

Cho nên, tôi lấy ý nghĩa tích cực nhất của cái ngày 30/4 ấy, mà gọi nó là Ngày Thống Nhất Đất Nước.

Nguồn: Diễn đàn Câu lạc bộ Văn đoàn Độc lập Việt Nam

 

 

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Xã hội sẽ “tử tế” kiểu gì khi “hoàn lưu” những cuộc đấu tố trở lại?

Gieo nỗi sợ, người ta sẽ gặt được sự giả dối. Gieo đấu tố, người ta sẽ gặt sự phản trắc. Gieo thói quen kết tội người khác để bảo vệ mình, người ta sẽ tạo ra một xã hội trong đó không ai thực sự bảo vệ ai. Đến một ngày nào đó, khi chính quyền cần sự dấn thân, lòng can đảm và tinh thần trách nhiệm của công dân, điều họ nhận lại có thể chỉ là những khuôn mặt im lặng, những lời nói theo mẫu và một xã hội đã rút hết sinh khí vào bên trong.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”