Nhà, đâu chỉ là nơi có mái che?

Ảnh tư liệu: Đây là bức ảnh nổi tiếng “Leap into Freedom” - khoảnh khắc lịch sử khi lính biên phòng Đông Đức, Hans Conrad Schumann, nhảy qua hàng rào thép gai để chạy sang Tây Berlin. Ảnh do Peter Leibing chụp trong ngày 15/08/1961, trở thành biểu tượng mạnh mẽ của Chiến tranh Lạnh
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Cuba

Hòn đảo nhiệt đới này đang chứng kiến làn sóng di cư lớn nhất trong lịch sử hiện đại. Từ 2021 đến 2024, hơn 850.000 người đã rời đi – gần 8% dân số. Có nơi ước tính mất tới 10% dân số chỉ trong 2 năm, khiến dân số giảm từ 11,18 triệu (cuối 2021) xuống 10,06 triệu (cuối 2023).

Nghèo đói. Bất công xã hội, khủng hoảng kinh tế, mức lương trung bình 16 USD/tháng, mất điện tới 20 giờ/ngày, lạm phát tràn ngập, siết chặt tự do ngôn luận. Tất cả đang tàn phá đất nước tươi đẹp từng ngọt ngào mùi đường mía, thiên đường xì gà và là nơi xuất khẩu chuyên viên y tế uy tín đi khắp thế giới.

Khi cuộc sống trở thành địa ngục, nhiều gia đình trẻ chọn rời đi. Một người Cuba nói: “Khi không còn thấy tương lai ở đây, bạn buộc phải đi.”

Bắc Hàn

Hơn 34.000 người đã đào thoát thành công sang Hàn Quốc. Nhưng số lượng giảm mạnh vì an ninh siết chặt và nỗi sợ bị trả thù. Năm 2009 từng có 2.914 người vượt biên; sau 2011, con số tụt xuống dưới 1.000 người/năm. Không phải vì đời sống tốt hơn, mà vì sự khốc liệt của đàn áp lớn hơn. Người bị bắt có thể biến mất mãi mãi, còn gia đình ở lại gánh chịu hệ lụy.

Đức

Trong thời kỳ chia cắt, khoảng 2,7 – 3,5 triệu người Đông Đức đã bỏ chạy sang Tây Đức, phần lớn qua Berlin trước khi bức tường dựng lên năm 1961. Sau đó, chỉ khoảng 5.000 người liều vượt tường, ít người thành công. Thống kê ghi nhận ít nhất 140 người chết trực tiếp, và nếu tính cả gián tiếp, con số có thể tới 200-245. Một thành phố bị xẻ đôi đã trở thành biểu tượng bi thảm nhất của thế kỷ XX: Nơi người ta trả giá bằng máu chỉ để chạm tới tự do.

Mỹ

Người Mỹ không phải “tỵ nạn chính trị vì Trump” theo nghĩa truyền thống, nhưng có những sự ra đi mang tính phản kháng. Một số nhân vật nổi tiếng như Ellen DeGeneres, Portia de Rossi, Rosie O’Donnell, Sophie Turner từng cân nhắc hoặc đã rời Mỹ sau bầu cử 2024. Rõ ràng hơn, trong quý I/2025, công dân Mỹ mua 520 căn nhà ở Tây Ban Nha, tăng 57 %, nhiều người gọi đó là cuộc “Trump nightmare exodus” – tìm một đời sống nhẹ nhõm hơn dưới bầu trời khác.

Thêm vài số liệu:

Trung Quốc: ~60 triệu Hoa kiều (trong đó ~10,5 triệu sinh ra ở Trung Quốc).

Việt Nam: 5–6 triệu Việt kiều, trong đó 2,3 triệu tại Mỹ.

Ukraine: 5,6 triệu tỵ nạn ở nước ngoài (5/2025); có thể lên tới 6,9 triệu toàn cầu.

Nga: ~900.000 người đã rời khỏi nước kể từ khi chiến tranh diễn ra.

Như vậy, ai cũng dễ thấy: Không ai rời bỏ quê hương nếu nơi đó còn cho họ cảm giác “ổn.” Nhưng khi cửa sổ cơ hội khép lại, khi thất vọng đè nặng, người ta sẽ tìm lối thoát – vượt biển, vượt biên, hay đơn giản là bay sang một vùng trời dễ thở hơn.

Không ai bỏ quê hương khi ở đó họ hạnh phúc. Họ chỉ bỏ đi khi quê hương bỏ họ trước. Và khi ấy, sự ra đi không còn là phản bội – mà là bản năng sinh tồn.

Kiều Thị An Giang

Nguồn: Blog Thụy My RFI

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Xã hội sẽ “tử tế” kiểu gì khi “hoàn lưu” những cuộc đấu tố trở lại?

Gieo nỗi sợ, người ta sẽ gặt được sự giả dối. Gieo đấu tố, người ta sẽ gặt sự phản trắc. Gieo thói quen kết tội người khác để bảo vệ mình, người ta sẽ tạo ra một xã hội trong đó không ai thực sự bảo vệ ai. Đến một ngày nào đó, khi chính quyền cần sự dấn thân, lòng can đảm và tinh thần trách nhiệm của công dân, điều họ nhận lại có thể chỉ là những khuôn mặt im lặng, những lời nói theo mẫu và một xã hội đã rút hết sinh khí vào bên trong.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”