Nhà nước thổ phỉ và cuộc trình diễn của cái ác

Ba nhà hoạt động (từ trái qua): Trịnh Bá Phương, Nguyễn Thị Tâm, Lê Dũng Vova vừa bị Hà Nội đưa ra xét xử trong các phiên tòa không có sự tham gia của báo chí, thân nhân người bị xét xử cũng không được tham dự. Ảnh: RFA edit
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Hôm 16 và 17 tháng Tám, 2022, Hà Nội đem những người bất đồng chính kiến, phản đối tệ nhũng lạm, quan liêu và sai phạm của quan chức CSVN như ông Lê Dũng Vova, Trịnh Bá Phương, bà Nguyễn Thị Tâm, …ra xét xử trong phiên tòa không có sự tham gia của báo chí. Thậm chí, thân nhân người bị xét xử cũng không được tham gia. Cô Bùi Huệ, vợ của nhà bất đồng chính kiến Lê Dũng Vova và bà Đỗ Thị Thu, vợ ông Trịnh Bá Phương cho biết bản thân họ bị ngăn cản không được tham gia phiên tòa. Điều này không có gì lạ. Hầu hết những phiên tòa xét xử người bất đồng chính kiến, đấu tranh vì nhân quyền, bảo vệ môi trường hay phản đối sự sai trái của giới chức cầm quyền ở Việt Nam đều như vậy.

Trong những phiên tòa như thế, mọi qui trình tố tụng, các qui định và luật pháp hiện hành do chính thể chế này viết ra đều bị ném vào sọt rác. Đơn giản đó là một cuộc đấu tố và kết án. Nó giống như một tòa án dị giáo thời Trung Cổ ở Phương Tây hay các “tòa án nhân dân” thời Cải Cách Ruộng Đất. Đáng ghê tởm là chúng đang diễn ra ở thế kỷ 21, ở một chế độ luôn vỗ ngực là “Dân chủ gấp vạn lần Tư Bản” hay “Do dân và vì dân.” Chính xác thì đây là buổi trình diễn của Cái Ác và những kẻ thủ ác lại khoác áo quan tòa, thẩm phán.

Đối diện với bầy ác nhân đó, những người tù lương tâm đều rất bình thản, tâm lý vững vàng. Không có ai khóc lóc, giả bệnh đau ốm, không ai cầu xin “khoan hồng” từ đám ác nhân, không có ai có giấy tâm thần giống như đám quan chức cộng sản khi bị sa cơ trở thành “củi.” Những người như Phạm Đoan Trang, Trịnh Bá Phương, Lê Dũng Vova và trước đó rất nhiều người khác đã thể hiện trí tuệ, bản lĩnh phi thường. Ở những phiên tòa đó, chỉ có thể cho chúng ta thấy một điều rằng những người có nhân phẩm, có trình độ, bản lĩnh và lý tưởng bị một đám lưu manh, mọi rợ, vô nhân tính khoác tấm áo pháp luật, kết án họ trong run sợ.

Những phiên tòa này chỉ thể hiện bộ mặt man rợ của tập đoàn mafia Đỏ hèn hạ, tham nhũng, vô lương và tàn ác. Từ trong sâu thẳm trái tim đen tối của chế độ, những kẻ trên đỉnh cao quyền lực giống như loài ma quỉ sợ hãi ánh sáng. Bệnh hoạn và hoang tưởng, chúng ẩn nấp trong những dinh thự được bảo vệ bằng bầy sai nha trang bị đầy súng đạn, sợ nghe thấy tiếng thét gào từ đám dân oan, tiếng mắng chửi và nụ cười bình thản, kiêu hãnh của những người tù lương tâm hôm nay. Họ là những người hùng, dấn thân vào chốn lao tù, tự nguyện biến mình thành những “trái tim Danko” rực cháy để soi sáng bóng đêm, thức tỉnh cộng đồng, ngõ hầu kiếm tìm đường đến Dân Chủ và Tự Do cho dân tộc này.

Mấy hôm trước, tướng côn an Nguyễn Hòa Bình, kẻ mà hai tay dính ngập máu người dân oan khuất, kẻ đã dồn hàng ngàn người dân vô tội vào lao tù, tước đoạt nhà cửa, tài sản của họ để đổ đầy túi tham cho tập đoàn ma quỉ của hắn, khoác áo chánh án Tòa Án Nhân Dân Tối Cao để đưa ra đề nghị việc xử phạt những nhà báo ghi hình, quay phim, đăng tải livestream các phiên tòa mà không có sự cho phép của tòa với mức xử phạt nặng nề. Cái máy chém của chế độ đã không còn cần tấm vải che, một chế độ đã không còn chút mẩu vụn tư cách Đạo Đức nào để chính danh. Thứ đảm bảo cho sự cai trị tàn bạo của chế độ này còn tồn tại là bạo lực và tuyên truyền dối trá. Chúng không cần luật pháp nữa.

Đã từ lâu, tòa án ở mảnh đất hình chữ S này là chỗ làm tiền của bọn đầu trâu mặt ngựa nhân danh Công Lý. Chúng làm tiền bằng kiếp nạn của dân đen, chúng đem nhà tù, xiềng xích để hăm dọa, đày đọa con người. Nhưng đối với với những NGƯỜI sẵn lòng hi sinh vì lý tưởng, vì lẽ phải và Tự Do như Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Dũng Vova, Trịnh Bá Phương, Phạm Đoan Trang, Phạm Chí Dũng, Cấn Thị Thêu… thì họ coi khinh lũ ma quỉ đê mạt, vô lương đó. Họ mỉm cười trước những án tù nặng nề. Và thể chế này, chúng sợ cả những gương mặt sáng láng, những ánh mắt kiên định, những nụ cười bình thản của họ. Và đó là lý do, mà ngay cả việc ghi hình, chụp ảnh, livestream ở những phiên tòa như hôm 16 tháng Tám thì cũng khiến đám chóp bu của chế độ tàn bạo, ngu ngục này run sợ.

Hôm 9 tháng Tám, những người Việt còn có chút lương tri, hiểu biết đúng sai và quan tâm tới đất nước lại một phen bàng hoàng trước một quyết định “vừa khốn nạn vừa thần kinh” của bộ máy cầm quyền cộng sản khi UBND thành Hồ ra quyết định xử phạt hành chính và buộc nhà thơ Bùi Chát phải tiêu hủy 29 bức tranh là tác phẩm của ông vẽ.

Lý do đưa ra là cuộc triển lãm tranh cá nhân của ông không xin phép. Cái quyết định không khác gì của một bọn thổ phỉ Taliban ấy được ký bởi một viên chức có học hàm PGS/TS là phó chủ tịch phụ trách văn xã thành Hồ – Dương Anh Đức, từng là phó giám đốc Đại Học Quốc Gia TP.HCM. Xem ra, sau gần 50 năm cướp được Miền Nam, đám du kích năm xưa giờ được thay thế bằng những hậu duệ có bằng cấp đầy mình nhưng vẫn hành xử man rợ như xưa.

UBND Thành Hồ vừa quyết định xử phạt hành chính và bắt nghệ sĩ Bùi Quang Viễn (Bùi Chát) phải tiêu hủy 29 tác phẩm nghệ thuật của ông.
UBND Thành Hồ vừa quyết định xử phạt hành chính và bắt nghệ sĩ Bùi Quang Viễn (Bùi Chát) phải tiêu hủy 29 tác phẩm nghệ thuật của ông.

 

29 bức tranh của nghệ sĩ Bùi Chát vẽ theo phong cách trừu tượng và nó chẳng đụng chạm tới chính trị hay lên án, đả kích gì đám ngợm cầm quyền. Việc ép buộc nghệ sĩ phải tự đem tiêu hủy 29 tác phẩm nghệ thuật của ông có lẽ chỉ có trong thế giới man rợ hay cái thời cách mạng văn hóa mà Cộng Sản từng làm ở thế kỷ trước. Quyết định này theo những người thạo tin cho rằng, đó là một cuộc trả thù chính trị vì nghệ sĩ Bùi Chát từng là người khởi xướng nhóm Mở Miệng, gây dựng nhà xuất bản Giấy Vụn – một nhà xuất bản chui chuyên chuyển dịch và in những tác phẩm kinh điển về chính trị, xã hội của các tư tưởng, triết gia lớn trên thế giới mà CSVN không bao giờ dám cho xuất bản.

Đâu đâu cũng hiện diện cái Ác một cách trắng trợn, vô lương và ngày một tàn bạo, trắng trợn hơn. Từ những phiên tòa đấu tố của bọn thổ phỉ kết án người lương thiện, đến những quyết định xử phạt và ép tác giả phải “tiêu hủy” tác phẩm nghệ thuật… Trong khi xã hội chìm ngập trong những thứ rác rưởi mà thể chế này đang đẻ ra nhung nhúc …mà thấy vừa căm hận, vừa ghê tởm. Câu nói của Đạt Lai Lạt Ma quả thực là chân lý: “Cộng Sản sinh ra từ đói nghèo và ngu dốt, lớn lên bằng dối trá và bạo lực và sẽ chết đi trong sự khinh bỉ và nguyền rủa của nhân loại.”

Tân Phong

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Xã hội sẽ “tử tế” kiểu gì khi “hoàn lưu” những cuộc đấu tố trở lại?

Gieo nỗi sợ, người ta sẽ gặt được sự giả dối. Gieo đấu tố, người ta sẽ gặt sự phản trắc. Gieo thói quen kết tội người khác để bảo vệ mình, người ta sẽ tạo ra một xã hội trong đó không ai thực sự bảo vệ ai. Đến một ngày nào đó, khi chính quyền cần sự dấn thân, lòng can đảm và tinh thần trách nhiệm của công dân, điều họ nhận lại có thể chỉ là những khuôn mặt im lặng, những lời nói theo mẫu và một xã hội đã rút hết sinh khí vào bên trong.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”