Nhà văn Trần Khải Thanh Thuỷ, nạn nhân mới nhất trên con đường công danh của Phạm Quang Nghị

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Càng ngày sự đê tiện của nhà cầm quyền Việt Nam càng đi tới những mức độ cao hơn. Không cần phải đi vào tình tiết của vụ án có cái tên “cố ý gây thương tích” này – như báo chí nhà nước đưa tin – (*), vì ai cũng hiểu đây là màn kịch thủ đoạn mà nhà cầm quyền Việt Nam dựng lên để đàn áp những nhà bất đồng chính kiến. Nội dung trả lời báo chí của Bạch Thành Định, phó giám đốc công an Hà Nội, phụ trách về mặt an ninh, đã cho người ta thấy rõ bộ mặt của nhà cầm quyền như thế nào. Nói với báo SGGP, Bạch Thành Định nhấn mạnh rằng: “đây là vụ án hình sự thông thường” (*). Thế nhưng, việc các báo trong nước từ Nam ra Bắc ồ ạt đưa tin về một vụ gọi là “bình thường” như vậy, đã là minh chứng để đập vào cái miệng nói dối của Bạch Thành Định.

Là một tiến sĩ luật về đề tài ‘’những tội xâm phạm an ninh quốc gia’’ và giữ chức phó giám đốc công an thành phố Hà Nội (PGĐ/ CATPHN) phụ trách mặt an ninh, Bạch Thành Định chính là tên đồ tể bảo vệ trung thành chế độ, mà hắn được Đảng Cộng Sản giao phó ở khu vực thủ đô. Vị trí của Bạch Thành Định được dựng lên bằng bao nhiêu số phận đau khổ, những người mẹ xa con, những người vợ vắng chồng, những đứa con thơ thiếu bố mẹ…. Những Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài, Phạm Hồng Sơn, Lê Chí Quang, Phạm Văn Trội.. hàng loạt những người bất đồng chính kiến, dân oan, giáo dân Hà Nội…và đến ngày hôm nay là nữ nhà văn Trần Khải Thanh Thủy.

JPEG - 20.3 kb

Nhờ có đàn em Bạch Thành Định, mà bí thư thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị mới có thể ngang ngược cưỡi trên dư luận, củng cố bước đường tiến tới chức Tổng Bi Thư nay mai. Những vụ có đám người gọi là “quần chúng nhân dân tự phát” kích động, đập phá, đánh cướp nhiều người dân tại Hà Nội; đến giờ phút này có thể gọi thẳng kẻ chủ mưu chính là tên đồ tể nham hiểm Bạch Thành Định, PGĐ/CATPHN.

Sẽ còn bao nhiêu người vô tội nữa là nạn nhân để làm chiến công cho cặp Bạch Thành Định và Phạm Quang Nghị trên con đường chúng tiến tới danh vọng, quyền lực? Điều gây căm phẫn nhất của Bạch Thành Định trong những thủ đoạn tinh vi, thâm hiểm là cài bẫy, sử dụng lực lượng vũ trang, quần chúng bị mua chuộc, để làm mũi nhọn tiến công nhân dân. Hành vi nham hiểm này sẽ khuyến khích lực lượng công an Hà Nội học theo. Và với những trò đê tiện đó, chả mấy chốc hầu hết các công an Hà Nội sẽ bị tiêm nhiễm, đầu độc; tư cách và đạo đức nghề nghiệp sẽ bị tha hóa .

Dưới thời Phạm Quang Nghị, Hà Tây sát nhập về Hà Nội để nhằm nâng giá đất Hà Tây lên cao, nhờ đó Nghị thu về khoản tiền lớn để chuẩn bị cho việc bôi trơn cỗ máy vận hành các lá phiếu cho chức Tổng Bí Thư. Nghị còn tổ chức cướp đất của nhà thờ để cho xây những khu kinh doanh trục lợi, thu thêm tài lực và tranh giành địa vị. Trong lúc thực hiện những âm mưu này, Nghị dùng hai trợ thủ đắc lực. Bên “võ” có đám an ninh Hà Nội là Bạch Thành Định, sẵn sàng trấn áp nhân dân bằng nhiều thủ đoạn đẫm máu: bạo lực, dùi cui, báng súng, lựu đạn cay song hành với vu khống, cài bẫy để xử tù. Bên “văn” Nghị dùng Hồ Quang Lợi, tổng biên tập báo Hà Nội Mới (HNM) và 2 nơi nhai lại là báo Đô Thị, truyền hình Hà Nội, để lừa bịp dư luận, vu khống người lương thiện, xuyên tạc tính chất sự việc đánh lừa nhân dân.

Sở dĩ Phạm Quang Nghị cùng đàn em Bạch Thành Định, PGĐ/CATPHN, và đàn em Hồ Quang Lợi, tổng biên tập báo HNM mặc sức thao túng tình hình thủ đô dễ dàng như vậy, là vì Nghị được đương kim TBT Nông Đức Mạnh đỡ đầu. Nghị cam kết, nếu giữ chức TBT dưới dự giúp đỡ của Mạnh, y sẽ đưa con của Mạnh là Nông Đức Tuấn vào trung ương. Lập tức Mạnh dàn xếp cho Nghị sang Tầu ra mắt quan thầy. Do tiến trình đến chức TBT của Phạm Quang Nghị sáng lạn như vậy, cho nên các ủy viên Bộ Chính Trị khác đành tạm làm ngơ để Nghị tung hoành.

Để đàn anh yên tâm diễn trò tổ chức 1000 năm Thăng Long đánh bóng chính mình và không bị tai tiếng “ác ôn”, hai đàn em Định, Lợi đã xả thân dẹp những bức xúc trong nhân dân phát xuất từ những chính sách bất công và những chủ trương đi ngược lại quyền lợi của dân tộc, khiến sự bất mãn trong dân chúng ngày càng gia tăng.

JPEG - 18.6 kb

Bà Trần Khải Thanh Thủy ngày hôm nay, và nhiều người trước nữa vào tù, không phải vì họ làm điều gì sai trái, mà vì họ là những cái gai cản trở con đường tiến thân của tập đoàn Hà Nội do Phạm Quang Nghị cầm đầu.

Người xưa có câu “Nhất tương công thành vạn cốt khô” (Một tướng thành danh hàng vạn người thiệt mạng).

Để hôm nay Bạch Thành Định là tướng công an, Hồ Văn Lợi là tổng biên tập báo, Phạm Quang Nghị là bí thư thành ủy Hà Nội, đã có bao gia đình ly tán trong đau thương, lao tù, phá sản… Một thời gian nữa, khi tập đoàn Phạm Quang Nghị đưa nhau leo tiếp lên bậc cao tột cùng quyền lực, lúc ấy đau thương cho nhân dân Việt Nam không chỉ giới hạn trong thành phố Hà Nội mà thôi, mà sẽ là cả nước.

Sự đê tiện ở cấp cao ắt sẽ nhanh chóng lan xuống cấp dưới theo đúng quy luật tự nhiên. Con người học những cái đểu cáng bao giờ cũng nhanh hơn điều tốt. Hàng ngũ lãnh đạo công an, cán bộ các cấp nay vốn đã thiếu lương tâm, thì trong tương lai lại càng trở nên trâng tráo, du đảng.

Gài bẫy cho người khác vào tù là điều thất đức, nhất là kẻ nắm công quyền. Năm nay không biết Bí Thư thành ủy Phạm Quang Nghị còn gan vác cái mặt bóng nhoáng, trơ tráo đến Đất Phật Hương Sơn để thắp hương khai hội nữa không?

Nếu Trời, Phật mà còn dung những kẻ bất nhân như vậy, nước Việt này phải chăng sắp đến lúc lụi tàn? Đất nước, xã hội Việt Nam ngày càng suy vi bởi vì nhà cầm quyền chỉ rặt một loại quan chức cấp cao bản chất như vậy, hỏi sao Trung Cộng không dòm ngó cướp đất?

Trần Khải Thanh Thủy bị bách hại đến nỗi phải vào tù. Sẽ còn nhiều người khác nữa cũng sẽ bị bách hại như chị. Những mất mát đó không chỉ là những mất mát của những cá nhân nạn nhân, mà còn là mất mát của cả dân tộc, đất nước; vì nó góp phần lớn hơn cho sự mất mát biển đảo, văn hóa, tính cách dân tộc… khi mà những người dám can đảm đứng lên đấu tranh cho sự toàn vẹn của những thứ vừa kể dần dần bị bách hại…. Tuy nhiên, chính sự đàn áp bằng cách thông qua công cụ toà án của chế độ, tự nó đã cho thấy sự sợ hãi của chế độ này trước làn sóng đấu tranh bất bạo động ngày càng dâng cao của dân chúng. Sự sợ hãi này đồng thời cũng cho thấy chế độ yếu nhược hơn (vì yếu nhược nên mới sợ hãi đến độ ra đòn du đảng).

Đây không phải là lần đầu tiên xẩy ra những cuộc đàn áp khốc liệt như vậy. Thực tế cho thấy, từ hơn 10 năm qua, cứ sau mỗi đợt đàn áp, con số những người đấu tranh càng nhiều hơn, trẻ trung hơn, bản lĩnh hơn và cương quyết hơn. Điều này chứng tỏ rằng, sự đán áp của chế độ bạo tàn không thể dập tắt được lòng yêu nước của người dân. Ngược lại, nó chỉ khiến sự công phẫn gia tăng để tạo nên sức bật mãnh liệt hơn.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Xã hội sẽ “tử tế” kiểu gì khi “hoàn lưu” những cuộc đấu tố trở lại?

Gieo nỗi sợ, người ta sẽ gặt được sự giả dối. Gieo đấu tố, người ta sẽ gặt sự phản trắc. Gieo thói quen kết tội người khác để bảo vệ mình, người ta sẽ tạo ra một xã hội trong đó không ai thực sự bảo vệ ai. Đến một ngày nào đó, khi chính quyền cần sự dấn thân, lòng can đảm và tinh thần trách nhiệm của công dân, điều họ nhận lại có thể chỉ là những khuôn mặt im lặng, những lời nói theo mẫu và một xã hội đã rút hết sinh khí vào bên trong.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”