Nhân Dân Ta Không Bao Giờ Là Con Cái Chính Quyền CSVN

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
JPEG - 11.2 kb

Nạn nhân dân ta bị nhà cầm quyền CSVN cướp đoạt đất đai, nhà cửa, ruộng vườn, tài sản đã kéo dài từ gần nửa thế kỷ nay. Trước bạo lực chuyên chính của giai cấp vô đạo, đại đa số nạn nhân đã phải câm nín, nuốt hận cho qua. Nhưng cũng có không ít những người không chịu thua và nhất định đòi cho bằng được công lý. Thoạt đầu là những hành động nhẹ nhàng như khiếu nại tại địa phương, rồi khiếu nại kèm tố cáo đích danh quan chức ăn cướp. Không được thỏa mãn, họ đã tới tận các cơ quan trung ương tại Hà Nội và Sài Gòn, để khiếu kiện trực tiếp tại các cơ quan đầu não chóp bu của đảng và Nhà Nước CSVN. Sau hàng chục năm kiên trì đòi đất, đòi nhà từ địa phương đến trung ương, mà không được giải quyết, hàng ngàn người dân oan đã tụ tập trong nhiều ngày tại Sài Gòn và Hà Nội để biểu tình, tranh đấu trong tinh thần bất bạo động.

Những người dân oan này là ai ? Họ là những người dân thấp cổ bé miệng ở nông thôn cũng như thành thị, thậm chí cả những người dân tộc thiểu số ở trên rừng, trên núi. Họ cũng còn là những người đã đi theo CSVN, cống hiến con cái trong cuộc chiến tranh bành trướng chủ nghĩa, đã đóng góp sức người, sức của để đội CSVN lên ngôi vị ngày hôm nay. Họ còn là những thành phần xã hội khác nhau như các giai cấp, các tôn giáo đã có mặt trên đất nước ta từ hàng trăm, hàng ngàn năm. Với chủ trương đấu tranh giai cấp, với chủ thuyết vô thần, CSVN theo gót cộng sản thế giới đã triệt hạ những giai cấp họ gọi là thù nghịch và các tôn giáo mà họ cho là mê tín, là thuốc phiện đối với nhân dân. Tài sản của những giai cấp, những tôn giáo này bao gồm đất đai, nhà cửa, các cơ sở văn hóa xã hội, thậm chí cả những nơi thờ phượng cũng bị cộng sản mượn danh “nhân dân”, mượn danh “cách mạng” để tịch thu hay tạm mượn… Thực chất, những danh từ này chỉ để che dấu hành vi ăn cướp của chính quyền CSVN.

JPEG - 8.1 kb
Nông Đức Mạnh : “Nhân dân Việt Nam ai cũng là con cháu Bác Hồ”

Tuy CSVN đã lộ rõ bản chất ăn cướp từ khi họ mới nắm chính quyền tại nước ta; nhưng họ đã không ngừng thay đổi những chiếc mặt nạ đeo lên để che dấu bộ mặt thật cướp của, giết người. Họ mị dân bằng cách đưa ghép chữ “nhân dân” vào mọi cơ chế, mọi kế hoạch của họ. Họ gắn liền khẩu hiệu “của dân, do dân, vì dân” với các tổ chức chính quyền của chế độ. Với những luận điệu giả nhân, giả nghĩa, CSVN, đứng đầu là Hồ Chí Minh đã một thời lừa được nhân dân ta và nhiều người trên thế giới. Đúng là những người CSVN, kể cả “cụ Hồ” cũng từ trong dân mà ra; nhưng họ đã sớm phản bội lại quyền lợi của dân để đi làm đầy tớ cho cộng sản quốc tế, tôn thờ ngoại bang làm chủ. Miệng họ đả kích phong kiến nhưng họ đã tận dụng những tư tưởng, phương cách của phong kiến để cai trị nhân dân ta. Một mặt họ nói “nhân dân làm chủ”, nhưng đồng thời họ vẫn tự coi và hành xử như những bậc “phụ mẫu chi dân”, tức là “cha mẹ của dân”. Nhân dân đều là con cái của họ. Nông Đức Mạnh khi được hỏi về lý lịch của mình đã không ngần ngại khẳng định “Nhân dân Việt Nam ai cũng là con cháu Bác Hồ”. Từ tư tưởng này mà gần nửa thế kỷ nay, chế độ CSVN không chấp nhận trả lại tự do, dân chủ cho nhân dân ta vì họ cho rằng dân ta còn non kém, chưa đáng được “cha mẹ” ban cho.

Chính vì ôm ấp tư tưởng bệnh hoạn này của thời đại phong kiến đã qua để duy trì chế độ độc tài toàn trị, mà mọi luật pháp, kể cả bản Hiến Pháp với điều 4 quái thai do CSVN làm ra đều phản lại khát vọng dân chủ, tự do của dân tộc Việt Nam và phản lại xu thế thời đại của thế giới. Tư tưởng lỗi thời này đã làm CSVN trở nên say mê quyền thế, trân tráo ngạo mạn, khinh thường nhân dân. Bọn quan chức CSVN tưởng rằng họ thực sự là cha mẹ của dân và dân chỉ là con cái của họ. Chính vì thế mà họ đã áp dụng một cách tùy tiện luật pháp. Vả lại luật pháp của họ cũng hoàn toàn vô lý. Điển hình là luật đất đai

JPEG - 23.6 kb

của chế độ CSVN. Tại nhiều nước trên thế giới, hiến pháp cũng quy định đất đai thuộc về quốc gia và người dân được quyền sử dụng. Nhưng vì lấy con người là trung tâm của xã hội nên điều khoản này cũng bị hạn chế bởi các điều khoản về quyền tư hữu bất khả xâm phạm vốn là quyền căn bản của con người. Tại Việt Nam hiện nay, chính quyền cộng sản coi Nhà Nước là trung tâm nên họ bất chấp quyền tư hữu và các quyền khác của người dân. Họ tùy tiện cấp đất đai, thu hồi đất đai, bất động sản gây nhiều oan khuất, bất công trong xã hội.

Trong vụ hàng ngàn giáo dân Công Giáo tụ tập cầu nguyện đòi đất tại Hà Nội vừa qua, đã có một quan chức cộng sản tuyên bố : “…đối với nhà nước thì nhà thờ hay doanh nghiệp cũng là con cái cả, chia cho con này phần này thì phải chia cho con kia phần kia, nhưng các con đừng làm cho bố mẹ mất mặt”. Không người dân Việt Nam nào công nhận CSVN là cha mẹ. Không ai là con cái của CSVN. Mặt mũi đảng CSVN đã vô cùng nhơ nhuốc vì mặt nạ giả nhân giả nghĩa đã rớt xuống từ lâu rồi. Còn mặt mũi đâu mà mất ?

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”

Ảnh minh họa

Tầng lớp trung lưu mới và bẫy thu nhập trung bình cao

Khảo sát bỏ túi gần đây của báo Thanh Niên về câu chuyện của anh Hoàng Việt – một nhân viên IT 40 tuổi tại TP.HCM – là một lát cắt vô cùng sống động phản ánh hành trình tăng trưởng kinh tế của Việt Nam suốt nhiều thập niên qua. Từ mức kỳ vọng ban đầu chỉ là một công việc ổn định với mức lương 15 – 20 triệu đồng/tháng, sau 13 năm, anh Việt đã có thể kiếm được gần 100 triệu đồng mỗi tháng nhờ sự năng động, làm thêm nghề tay trái và đầu tư vào đất đai, chứng khoán.

Hành hung người dẫn đến tử vong sau vụ va chạm xe ở Tây Ninh, tháng 1/2026. Ảnh: Báo Dân Việt

Sức mạnh của một dân tộc bắt đầu từ cách con người đối xử với nhau

Một xã hội chỉ thực sự văn minh khi con người biết giải quyết bất đồng bằng lý trí và pháp luật. Nếu phản ứng đầu tiên trước mâu thuẫn luôn là sự giận dữ, lời lẽ xúc phạm hay bạo lực, thì sự phát triển về kinh tế cũng khó có thể bù đắp cho những tổn thương trong đời sống xã hội.