Những ngọn nến tự do thắp sáng về Việt Nam

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Vào lúc 19 giờ ngày Thứ Tư, 20-10-2010, một đêm thắp nến Tự do đã đuợc tổ chức tại Footscray với mục đích xác định tình liên đới của khối người Việt tự do tại Melbourne, Victoria với những người đang bị nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam giam giữ chỉ vì đấu tranh cho nền dân chủ của đất nước. Trong số này có bà Võ Hồng mới bị bắt tại phi trường Tân Sơn Nhất chiều ngày Chủ nhật 10-10-2010.

Vì thời gian chuẩn bị gấp rút nên Ban tổ chức đã cáo lỗi là việc thông báo tin tức để mời đồng bào đến tham dự không kịp phổ biến rộng rãi. Sau nghi thức chào cờ khai mạc với quốc ca Úc Việt, ông Nguyễn Quốc Thịnh đại diện Ban tổ chức tuyên bố lý do có đêm thắp nến, kèm theo phần chiếu một số dương ảnh về bà Võ Hồng, Ban tổ chức ghi nhận được con số 250 ngọn nến được thắp lên, rồi hai người con trai của bà Võ Hồng lên phát biểu. Tiếp đến là phần phát biểu của một số nhân vật tham dự, gồm có ông Đỗ Hoàng Điềm, Chủ tịch Đảng Việt Tân; ông Nguyễn Thế Phong, chủ tịch Cộng đồng Người Việt Tự do Liên bang Úc châu; ông Nguyễn Văn Bon, chủ tịch Cộng đồng Người Việt Tự do Victoria; ông Luke Donnellan và bà Marsha Thomson là hai dân biểu của đơn vị Narre Warren và Footscray; bà Phúc An đại diện cho Hội Phụ nữ Liên bang Úc châu và người bạn trẻ Nguyễn Vĩnh Tiến chia sẻ vài cảm nghĩ về bà Võ Hồng. Ngoài ra còn có sự góp mặt của cô Bảo Khánh đài Sydney Radio và quý bà đại diện khối 1706 từ Sydney đến tham dự đêm thắp nến này.

Xen kẽ trong chương trình như trên còn có phần ca nhạc với các bài hát mang nhiều ý nghĩa gắn bó với mục đích của việc thắp nến Tự do này, gồm có cô Thu Hồng với bài hát Ai trở về xứ Việt; cô Bảo Khánh với bài Tiếng thở Dài Từ Lòng Đất; hai con trai bà Võ Hồng cùng hát bài Hero và Quỳnh Liên cùng Thiện Chí với bài Thiên Thần Trong Bóng Tối.

Đêm thắp nến kết thúc vào lúc 20 giờ 40.

JPEG - 41.5 kb

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ảnh: Việt Nam Thời Báo

Chuyện tức cười: Cơ chế thoả thuận và cái giá của tự do

Anh Ba: Mình không làm gì, cho mấy ổng coi ké chút cũng được. Lỡ có trộm cắp hay tai nạn thì công an có bằng chứng liền. Mình khỏi phải trích xuất camera cho công an.

Anh Tư: Đâu có đơn giản vậy anh. Cái này không phải là cho coi ké không đâu, mà là ông đang tự nguyện cho công an làm trạm gác từ trong nhà ông đó. Ông có biết cái “cơ chế thỏa thuận” đó mập mờ tới cỡ nào không?

Cảnh tượng hậu quả của một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái nhằm vào một tòa nhà dân cư được ghi lại vào ngày 31/3/2026 tại phía Đông Tehran, Iran. Ảnh: Majid Saeedi/ Getty Images

Iran: Hồi kết nào cho cuộc chiến?

Các nhà phân tích thị trường dự đoán cuộc chiến Iran đang dần đi tới hồi kết và các bên đang tìm cách giảm xung đột. Tin đồn chưa được xác nhận cho rằng tổng thống Iran nói nước ông sẵn sàng kết thúc chiến tranh nếu một số yêu cầu của Tehran được đáp ứng. Nhật báo The Wall Street Journal tường thuật hôm Thứ Hai rằng Tổng Thống Donald Trump nói với các cố vấn rằng ông muốn kết thúc chiến dịch quân sự ngay cả khi eo biển Hormuz vẫn tiếp tục bị Iran phong tỏa.

Trong cuộc gặp ở Washington hôm 19/3/2026, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã thúc giục Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi bày tỏ lập trường của mình về Trung Quốc. Những lời bà nói là điều mà ông Tập Cận Bình không muốn truyền thông Trung Quốc đưa tin. Ảnh tổng hợp: Nikkei - Ảnh gốc: Yusuke Hinata và Reuters

Tập đối mặt với thế lưỡng nan trong quan hệ với Nhật và Mỹ

Hội nghị thượng đỉnh Nhật-Mỹ tuần trước đã đẩy chính quyền Tập vào thế lưỡng nan về việc làm thế nào để cân bằng lập trường cứng rắn đối với Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi với cách tiếp cận hòa giải dành cho Tổng thống Mỹ Donald Trump.

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?