Olympic Bắc kinh: Nụ Cười Thay Khạc Nhổ?

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Olympic Bắc kinh:
Nụ cười thay khạc nhổ?
hay là
Tự do thay tù túng?

Đã 2 năm nay, người thủ đô Bắc kinh được bộ máy tuyên truyền – văn hóa của đảng CS dạy cho cách khạc nhổ sao cho kín đáo, có vệ sinh và luyện cho cách cười sao cho tươi tắn và thường trực. Cuộc vận động được tiến hành rất chu đáo. Nào là truyền đơn, tranh ảnh, nói chuyện trên vô tuyến truyền hình, trong các câu lạc bộ, trường học, khẩu hiệu trên đường phố, trong tàu hỏa, trong xe buýt. Theo quan điểm thực sự cầu thị, nói là làm, người Bắc kinh quả thật đã sạch sẽ, lịch thiệp, văn minh hẳn lên, chỉ vài tháng mà khác hẳn trước. Công an, cảnh sát, nhân viên trật tự và thanh niên Cờ đỏ vào cuộc rất hăng và nghiêm.

JPEG - 9.4 kb
Bích chương tuyên truyền cấm khạc nhổ ở Thượng Hải.

Từ đầu năm 2008, ai lỡ nhổ ra vỉa hè, lập tức còi thổi vang, nhân viên trật tự hay cảnh sát xuất hiện, họ đưa giấy vệ sinh màu xanh hay màu hồng ra, yêu cầu đương sự cúi xuống lau chùi những gì đương sự vừa thải ra cho thật sạch rồi bỏ vào thùng vệ sinh gần đó, sau đó nộp phạt 15 nhân dân tệ.

Đảng CS Trung quốc hay đảng CS Việt nam luôn thiết thực, có chống có xây, xây đi liền với chống. Ở Bắc kinh năm 2008 này, cảnh khạc nhổ, nói to, xỉa răng, ngoáy mũi, ngoáy tai, ăn uống nhồm nhoàm tóp tép đã và đang bị loại bỏ; thay vào đó là nụ cười. “Chống” khạc nhổ, “xây” nụ cười.

Có những lớp học cười, những buổi học cười, và cười có thưởng hẳn hoi. Ai cũng học cười cả. Trong gia đình, ngoài xã hội, hãy cười. Gái trai, già trẻ hãy có chiếc gương trong túi, trước bàn làm việc để tập cười, luyện cười, thi cười. Các cô tiểu thư tiếp xúc với công chúng, đặc biệt là với khách nước ngoài lại càng cần luyện cười, cười thật tươi, thật nhiều, thật truyền cảm. Ở bưu điện, nhà ga, trạm xe buýt, cửa hàng siêu thị, hãng du lịch, trạm đổi tiền, nụ cười thành một tiêu chuẩn tuyển lựa ưu tiên.

Cuộc “Đại Cách Mạng” Olympic 2008 với nội dung chống Khạc nhổ xây Nụ cười có thể coi là một kỳ công của thời đại ông Hồ Cẩm Đào và ông Ôn Gia Bảo.

Nhưng các bạn dân chủ Trung hoa của tôi lại nghĩ khác. Các bạn ước mong rằng cái tự ái và tự hào là người Trung hoa của các ông Hồ và Ôn đặt đúng chỗ hơn.

Ước gì các ông ấy nghĩ được như các bạn Ngụy Kinh Sinh trước kia hay bạn Hồ Gia mới đây rằng nỗi nhục lớn xưa kia của người Trung hoa là bị bọn thực dân phương Tây khinh miệt, đến mức trong tô giới Anh, Pháp, Đức trên đất Trung hoa hẳn hoi có cửa hàng, vườn hoa căng biển “Cấm chó và người Trung hoa” [interdit aux chiens et aux Chinois]; nỗi nhục ấy đã rửa sạch. Và nay là mối nhục khác còn lớn hơn: người Trung hoa bị chính người Cộng sản Trung hoa cai trị, bị coi là dân loại 2, loại 3 trên đất nước mình. Người Trung hoa bị chính một bộ phận người Trung hoa thống trị, tịch thu mọi quyền tự do ngôn luận, báo chí, tôn giáo, bầu cử. Và nỗi nhục của các tộc người Hồi, người Mông, người Tạng, người U-guơ bị đảng CS đa số là người Hán cai trị, Hán hóa cả về chính trị và văn hóa, sống bơ vơ, côi cút ngay trên quê hương mình.

JPEG - 112.9 kb

Các bạn dân chủ Trung quốc kêu gọi cả thế giới chớ có bị ăn quả lừa thâm độc của Bắc kinh. Nhóm lãnh đạo CS cố hứa hẹn đủ điều là phát triển đất nước, cải tiến nhân quyền để được đăng cai Đại hội Olympic 2008, nhưng mục đích thật sự chỉ là nhằm trưng là vẻ ngoài hào nhoáng, ổn định, lịch sự, vui tươi, che dấu bi kịch dân tộc khổng lồ là sang thế kỷ 21 mà khối dân 1 tỷ 3 nhân loại này vẫn còn lạc hậu về chính trị đến hàng thế kỷ, vẫn chưa hề được nếm mùi vị của tự do, vẫn chưa thành người theo đúng nghĩa.

Các bạn dân chủ Trung hoa mong rằng các bạn quốc tế quan tâm đến Olympic Bắc Kinh xin cứ truyền đi những tin tức về thành quả thi đua thể thao thể dục, những kỷ lục quốc tế sẽ bị phá. Xin chớ quên cúi mình xuống thân phận hẩm hiu của dân tộc Trung hoa và đưa tin về những kỷ lục mà đảng CS Trung quốc đã phá, như đã tạo nên số hàng giả, hàng lậu mức kỷ lục, đã sản xuất ra nhiều hàng đồ chơi độc hại, nhiều hàng ăn, hàng uống mất vệ sinh nhất thế giới, thi hành án tử hình nhiều nhất thế giới, buôn bán nhiều bộ phận cơ thể con người (như thận, mật, gan, tim, mắt, da) nhiều nhất, phần lớn là của tù nhân trong các trại cải tạo… Trung quốc cũng lập kỷ lục về số công dân bị bắt giam mà không xét xử, về số thanh niên nam nữ bị giết ở quảng trường Thiên An Môn (tháng 6-1989) rồi bị đưa đi mất xác, cũng như về số hàng triệu thành viên Pháp luân công bị bắt giữ, di chuyển, thủ tiêu, tra tấn, hành hạ và mất tích.

Với hàng triệu triệu nạn nhân bi đát trên đây và gia đình họ thì có học cười, tập cười đến mấy, có các vàng cũng không thể cười nổi.

Các bạn dân chủ Trung quốc nhắn với chúng tôi, những chiến sỹ dân chủ Việt nam, và nhờ chúng tôi thông tin rộng rãi rằng:

- cái tật khạc nhổ bừa bãi của người Trung quốc thật ra không thấm vào đâu về xấu xa và tệ hại so với nỗi tủi nhục và thiệt hại do sự thống trị tàn bạo của người cộng sản Trung hoa đối với toàn dân Trung hoa của mình;
- việc “xây Nụ cười” là cần, nhưng không cấp bách, cũng không quan trọng bằng xây nền tảng tự do đầy đủ và bền vững cho hơn 1 tỷ con người, hơn 1 phần tư của nhân loại. Tự do là gốc của niềm vui. Có vui mới có cười.

Cùng hội cùng thuyền, như hình với bóng, những người cầm quyền CS ở Việt nam đang tuân theo chỉ thị của Bắc kinh để bảo đảm đuốc Olympic đi qua lãnh thổ Việt nam một cách trôi chảy êm đềm, lại có thể còn qua Trường Sa và Hoàng Sa để khẳng định chủ quyền phi pháp của Trung hoa bành trướng tại vùng ấy.

JPEG - 54 kb

Nhóm cầm quyền chóp bu ở Hà nội đã mất hết khái niệm về chủ quyền quốc gia và danh dự dân tộc. Họ bắt giữ những bạn trẻ yêu nước dự định biểu tình ôn hòa để tỏ khí phách độc lập của toàn dân tộc. Họ sẵn sàng để cho bọn an ninh Bắc kinh vào nước ta để bảo vệ đuốc Olympic, sẵn sàng đàn áp bằng vũ lực công dân yêu nước Việt nam. Nước Úc vừa đón đuốc trong hòa bình, nhưng cấm không cho bọn an ninh Trung quốc tham gia giữ gìn an ninh trên lãnh thổ quốc gia mình. Một bài học đích đáng cho chính quyền Hànội. Bạn Hà Sỹ Phu ở Đàlạt nói rất đúng. Một cuộc kháng liệt nhân cách, một cuộc khủng hoảng phẩm cách làm người cỡ quốc gia đang diễn ra hiển nhiên. Những người đứng đầu chế độ hiện tại không còn biết tủi nhục là gì, danh dự dân tộc là gì, chủ quyền quốc gia là gì.

Họ dùng danh từ “tình hữu nghị đặc biệt Việt – Trung” để che dấu mối quan hệ đen tối, nguy hiểm, tội lỗi mà ngay từ khi bình thường hóa 2 nước năm 1991, ông ngoại trưởng Nguyễn Cơ Thạch lúc ấy đã nhận xét là bắt đầu một thời kỳ quan hệ phụ thuộc Trung – Việt mới , làm nhớ lại thời kỳ Bắc thuộc xa xưa.

Bùi Tín. Paris.
(24-4-2008)

Mạng ý Kiến

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”

Ảnh minh họa

Tầng lớp trung lưu mới và bẫy thu nhập trung bình cao

Khảo sát bỏ túi gần đây của báo Thanh Niên về câu chuyện của anh Hoàng Việt – một nhân viên IT 40 tuổi tại TP.HCM – là một lát cắt vô cùng sống động phản ánh hành trình tăng trưởng kinh tế của Việt Nam suốt nhiều thập niên qua. Từ mức kỳ vọng ban đầu chỉ là một công việc ổn định với mức lương 15 – 20 triệu đồng/tháng, sau 13 năm, anh Việt đã có thể kiếm được gần 100 triệu đồng mỗi tháng nhờ sự năng động, làm thêm nghề tay trái và đầu tư vào đất đai, chứng khoán.

Hành hung người dẫn đến tử vong sau vụ va chạm xe ở Tây Ninh, tháng 1/2026. Ảnh: Báo Dân Việt

Sức mạnh của một dân tộc bắt đầu từ cách con người đối xử với nhau

Một xã hội chỉ thực sự văn minh khi con người biết giải quyết bất đồng bằng lý trí và pháp luật. Nếu phản ứng đầu tiên trước mâu thuẫn luôn là sự giận dữ, lời lẽ xúc phạm hay bạo lực, thì sự phát triển về kinh tế cũng khó có thể bù đắp cho những tổn thương trong đời sống xã hội.