Ông chủ tịch nghĩ… và nói…

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Mới đây một số báo trong nước và nước ngoài đưa tin kể lại lời ông Nguyễn Minh Triết nói về mối quan hệ giữa Việt nam và Cu-ba, rằng “khi Cu-ba thức thì Việt nam ngủ, khi Cu-ba ngủ thì Việt nam thức, 2 nước anh em thay phiên nhau bảo vệ hoà bình thế giới “. Lời nói kỳ quặc, ngộ nghĩnh ấy làm nhiều người bật cười, vì nó là lạ, vô duyên, còn ngô nghê, ngớ ngẩn nữa.

Thật ra đây chỉ là một câu học lỏm, vay mượn, nhắc lại không đúng lúc, chẳng đúng chỗ, nhiều khả năng là do một trợ lý, một cố vấn tuyên huấn hay đối ngoại nào đó thầy dùi, ghi vào giấy cho ngài chủ tịch tuyên đọc.

Thày và trò xứng đáng với nhau. Cùng một bản chất, một trình độ. Thấp!

Câu này do ông Hồ Chí Minh nghĩ ra. Nó có cơ sở thực tế về hoàn cảnh và thời gian. Hồi ấy là vào những năm 1965, 66 gì đó. Phe xã hội chủ nghĩa đã hình thành từ Âu sang Á, sang tận châu Mỹ và bén đến cả châu Phi. Ông “anh cả” Liên Xô phong cho Việt nam và Cu-ba là 2 “tiền đồn của phe xã hội chủ nghĩa”, là 2 “trạm tiền tiêu“, có khi còn gọi là 2 “lính gác bảo vệ toàn phe XHCN”.

Bộ chính trị của ĐCS Việt nam luôn lấy đó là niềm tự hào(!), vinh dự(!), và luôn tuyên truyền trong nhân dân rằng chiến đấu giải phóng(!) miền Nam cũng là nhiệm vụ quốc tế bảo vệ toàn phe XHCN(!) và bảo vệ hoà bình thế giới(!).

Với cái tự hào hão huyền, với niềm vinh dự hư ảo ấy, đảng đã thôi thúc hàng triệu con em ở độ tuổi tràn đầy sinh lực dân tộc vào lò lửa chiến tranh, theo lệnh của 2 ông anh Cả và anh Hai cầm đầu phong trào Cộng sản Quốc tế, nhằm thoả mãn cuồng vọng cộng sản hoá toàn cầu của họ.

Cu-ba hút chết theo đúng nghĩa vào năm 1963 vì cái danh hiệu “tiền đồn” dỏm ấy, khi Liên xô liều lĩnh bí mật đưa tên lửa mang đầu đạn hạt nhân sang đặt tại Cu-ba. Chuyện ấy bị phát hiện, tổng thống Kennedy kiên quyết đòi Liên Xô rút bỏ các tên lửa ở Cu-ba, tàu chiến 2 nước hướng thẳng để đâm vào nhau, cuối cùng tàu Nga phải đổi hướng, Liên xô chịu rút hết tên lửa, Mỹ cũng rút tên lửa khỏi Thổ và Hy lạp, giải toả cuộc khủng hoảng tên lửa nghiêm trọng nhất.

Câu nói của ông Hồ hồi ấy là dựa vào hoàn cảnh thực tế nói trên. Nhìn lại, đó là một lầm lẫn khủng khiếp, một sai lầm lịch sử, buộc dân ta phải trả giá kinh hoàng về sinh mạng, tài nguyên và thời gian không có gì bù đắp nổi, để đảng CS đến nay còn dựa vào niềm kiêu hãnh hão huyền ấy để duy trì độc quyền cai trị tước đoạt mọi quyền tự do của công dân.

Rõ ràng, ông Triết tỏ ra một con người quá kém hiểu biết chính trị và lịch sử, không hề nghĩ rằng phe XHCN đã tan vỡ tan hoang không còn tồn tại, nhắc lại chuyện thay nhau canh gác ở 2 tiền đồn, – ở 2 đầu quả đất ở phương Đông và phương Tây – là nhắc đến một thất bại thê thảm của phong trào CS quốc tế mà đảng CS Việt nam đã dại dột, tự nguyện làm một con tốt đen, gây tổn thất vô vàn cho dân tộc và đất nước, đến nay hậu họa vẫn còn ngổn ngang ở nhãn tiền.

Ông chủ tịch nước đem chuông đi đấm nước người. Nghĩ ra và nói những câu thâm thúy. Hỡi ôi, tầm nghĩ lời nói sao mà thấp, lạc lõng, mà lẩm cẩm đến vậy!

Ngoài ý định của tôi, chê trách một cá nhân. Nhân đây suy nghĩ về cách thức tuyển chọn nhân tài ở nước ta lâu nay. Để ông Đặng Quốc Bảo có lần kêu trời rằng đây là cái tệ thuộc về hệ thống của đảng CS, không có phương pháp tuyển chọn người tài, cứ đến đại hội đảng là vội vã “vơ bèo vạt tép” kiểu nông dân, thắp đuốc bắt ếch, ếch béo không thấy đành bắt tạm ễnh ương!

Chính ông Đặng Quốc Bảo mới đây lại than rằng năm 2008, cái tội lớn của đoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh là đã giới thiệu vào đảng 150 ngàn thanh niên, toàn là kẻ cơ hội, không thuộc tinh hoa của dân tộc và đất nước. Vậy thì ông chủ tịch Triết – do đảng CS tuyển chọn thay cho toàn dân – nghĩ và nói như anh lẩn thẩn trên đây là có nguyên nhân sâu xa vậy!

Thật đáng suy nghĩ, đúng vào lúc đảng CS chuẩn bị đại hội XI, lại vẫn kiểu chọn người như thế để ép toàn dân ta cam chịu mãi được chăng!!!

Bùi Tín
Paris 7-1-2010

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Bản nhạc "Sài Gòn niềm nhớ không tên" sáng tác của nhà văn Nguyễn Đình Toàn (1936-2023), ca khúc - theo GS Nguyễn Văn Tuấn - được xem là hay nhứt ở hải ngoại trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975

Khúc ca cho một thành phố dĩ vãng

Khi nghe câu mở đầu “Sài Gòn ơi, ta mất người như người đã mất tên,” tôi bỗng hiểu ra rằng mình đã mất một thứ gì đó mà bấy lâu nay tôi chưa biết gọi tên. Đó cũng là cảm giác chung của hàng triệu người Việt Nam sau biến cố lịch sử.

Và đó cũng là lý do tại sao trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975, “Sài Gòn niềm nhớ không tên“ được xem là ca khúc hay nhứt ở hải ngoại.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Sau hơn nửa thế kỷ, còn lại bao nhiêu người vui? Bao nhiêu người buồn?

Ngày 30/4 hàng năm không chỉ là một cột mốc thời gian. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, nó là vết cắt đi vào lịch sử, để lại những đường sẹo dài trong ký ức dân tộc. Hơn năm mươi năm ấy, mỗi khi tháng Tư trở lại, người ta vẫn thấy lòng mình chùng xuống — không chỉ vì quá khứ, mà còn vì hiện tại.

Một toán người được một tổ chức đưa người vượt biên đưa lên chiếc thuyền hơi nhỏ tại Gravelines, Pháp để vượt biển nhập lậu vào Anh. Ảnh: Gareth Fuller/ PA/ the Guardian

Vì sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi?

Tại sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi? Bất chấp nguy hiểm? Bất chấp nợ nần? Ngay cả khi ai đó nói người Việt vào Anh chỉ để kiếm tiền, chỉ vì lý do kinh tế, chỉ cần nhìn số người Việt đi sang rất nhiều quốc gia khác, như đi lao động xuất khẩu ở những xứ nổi tiếng không tôn trọng nhân quyền như Jordan hay Ả Rập Xê Út, hoặc sang sống lậu ở Thái Lan.