Phải xử như thế mới đúng!

Ngư dân Việt Nam đã đánh đổi gian khổ bằng xương máu để bảo vệ trên Biển Đảo VN... lúc trở về đất liền có những lá cờ tổ quốc bị sóng gió xé toạc tan nát như thế này...” Ảnh: FB: Hùng Đặng Hữu Định
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

1. Truyền thông nhà nước Việt Nam hôm qua (01/10/2021) đưa tin: Ban Bí thư Đảng cộng sản Việt Nam kỷ luật cách chức 2 trung tướng và 5 thiếu tướng thuộc Bộ tư lệnh cảnh sát biển Việt Nam; khai trừ đảng 2 thiếu tướng khác (đã bắt tạm giam). Trước đó một ngày UBKT trung ương cũng đã ra thông báo kỷ luật cảnh cáo 1 trung tướng là Nguyễn Quang Đạm, nguyên Tư lệnh cảnh sát biển.

Gần như nguyên dàn lãnh đạo của lực lượng cảnh sát biển Việt Nam tiền nhiệm và đương nhiệm từ bí thư, phó bí thư Đảng ủy, tư lệnh, phó tư lệnh cho đến lãnh đạo, chỉ huy đơn vị trực thuộc đều bị kỷ luật vì các tội: “vi phạm pháp luật trong lĩnh vực tài chính, tham nhũng, nhận hối lộ, suy thoái về phẩm chất chính trị, đạo đức, lối sống, gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng” (Bản tin của UBKT trung ương tối 01/10/2021).

Thật là kinh khủng.

Nó kinh khủng vì nhiều lẽ:

– Một tổ chức chỉ mới thành lập từ năm 1998 đến nay, mới khoảng 23 năm, mà con số tướng lĩnh đã lên đến hàng chục;

– Một tổ chức mà chỉ trong một nhiệm kỳ 5 năm đã có gần chục sĩ quan cấp tướng (chưa kể cấp tá) bị kỷ luật và bị khởi tố;

– Một tổ chức “là lực lượng quân sự chuyên trách thuộc Chính phủ CHXHCN Việt Nam, thực hiện chức năng quản lý về an ninh, trật tự, an toàn và bảo đảm việc chấp hành pháp luật của nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam và điều ước quốc tế có liên quan mà Việt Nam là thành viên trên các vùng biển và thềm lục địa của nước này” (Wikipedia), nghĩa là trực tiếp tham gia quản lý và bảo vệ an ninh biển, bảo vệ chủ quyền biển đảo quốc gia mà sai phạm từ nóc đổ xuống và dây dưa cả nhiệm kỳ nhưng đến nay mới bị phát hiện và xử lý, thì an ninh biển và chủ quyền biển đảo quốc gia đã bị xâm phạm và đe dọa tới cỡ nào?

– Kinh khủng hơn nữa là thời gian mà “tập đoàn tướng lĩnh” này thực hiện các hành vi phạm pháp là thời gian mà kẻ thù rình rập, lấn chiếm, xâm hại an ninh biển và chủ quyền biển đảo quốc gia nhiều nhất, nghiêm trọng nhất. Đó mới là những nguy hại mà chúng ta chưa lường hết được.

Bởi vậy, đám tướng lĩnh này không chỉ là những kẻ phạm tội hình sự thông thường, mà còn là những kẻ phản bội Tổ quốc.

2. Coi xong tin kỷ luật đám tướng lĩnh này trên TV, vào Facebook thì bắt gặp status của một người đồng hương, là anh Đặng Hữu Hùng, thấy càng thêm đắng lòng:

“Nghĩ sao? Phải xử trảm 9 tướng cảnh sát biển VN. Cách chức hết mọi chức vụ trong đảng cho đến chức vụ nghiệp vụ những tướng lĩnh trong ngành cảnh sát biển VN. Những kẻ đã lừa dối bán đứng nhân dân và tổ quốc VN.

Chúng tôi là những cựu chiến binh trải qua chiến tranh gìn giữ biên giới phía bắc VN… không chấp nhận để tồn tại những tên lính bán nước cho bọn ngoại xâm đứng trong hàng ngũ…

Đề nghị quân pháp tử hình bọn nó ngay tức khắc.

Tại sao chúng ta phải nuôi bọn tướng lĩnh thối nát này đã bán đứng tổ quốc?

Đà Nẵng 1/10/2021

Đặng Hữu Hùng”

Anh Hùng còn đăng kèm hình ảnh lá cờ tổ quốc bị sóng gió đánh cho te tua, kèm chú thích: “Ngư dân Việt Nam đã đánh đổi gian khổ bằng xương máu để bảo vệ trên Biển Đảo VN… lúc trở về đất liền có những lá cờ tổ quốc bị sóng gió xé toạc tan nát như thế này…” (FB: Hùng Đặng Hữu Định).

Đọc status của anh Hùng mà thương cho ngư dân mình, những người được gọi là “những cột mốc chủ quyền sống trên biển.” Họ vừa lăn lộn mưu sinh, đối mặt với bao hiểm nguy từ thiên nhiên, từ biển cả, từ kẻ thù là hàng xóm bẩn bựa và tham lam; vừa phải kiêm thêm nhiệm vụ làm “tai mắt trên biển” cho đất nước – một việc quá tầm, quá sức, không phải là chức trách của họ, nhưng họ vẫn làm vì đó là nghĩa vụ thiêng liêng đối với Tổ quốc, nhằm góp phần bảo vệ chủ quyền biển đảo quốc gia, bảo vệ đất nước.

3. Nghĩ xa rồi nghĩ gần, lại thấy thương bản thân.

Thương mình vì đã bỏ gần 10 năm trời tự tìm học bổng, tự bỏ tiền túi, đi tới hàng chục nước, sục sạo trong hàng chục thư viện và văn khố quốc gia, đọc từng trang văn bản, soi từng tấm bản đồ, scan từng bức ảnh tư liệu… bằng nhiều ngôn ngữ khác nhau; bỏ công sức và tiền bạc của cá nhân để sao chụp và mang về nước trao tặng cho các cơ quan chức năng, góp thêm vào bộ hồ sơ chủ quyền biển đảo quốc gia;

Thương mình vì những buổi trưa vạ vật trong Thư viện Harvard, Thư viện Quốc hội Mỹ, Thư viện Quốc gia Pháp, Thư viện Quốc gia Bồ Đào Nha… chỉ với mẫu bánh mỳ lót dạ và chai nước lọc giải khát (cũng mua từ tiền túi của mình), buồn ngủ ríu mắt mà không dám chợp mắt một tí, vì phải tranh thủ thời gian để tìm tài liệu mang về;

Thương mình vì những đêm gần như thức trắng để viết tham luận; những ngày đầu căng như dây đàn vì phải viết đề án xin kinh phí và phải lên phương án tổ chức Hội thảo về Biển Đông ở Đại học Yale (Mỹ); những lần chật vật tìm cho đúng từ tiếng Anh và tiếng Tàu để tranh biện với các học giả quốc tế và học giả Trung Quốc trong các hội thảo nhằm chứng minh chủ quyền của Việt Nam đối với Hoàng Sa, Trường Sa, Biển Đông…

Vậy mà những kẻ được nhà nước giao cho trọng trách bảo vệ an ninh biển, bảo vệ chủ quyền biển đảo quốc gia, sử dụng ngân sách nhà nước (từ tiền thuế do dân đóng góp) thì lại ngày đêm nghĩ đủ “mưu hèn kế bẩn” để tham nhũng, ăn hối lộ, đục khoét tài lực quốc gia nhằm mưu lợi cho riêng mình.

Càng nghĩ, càng giận điên người.

Phải rồi, nói như anh Hùng: “Đề nghị quân pháp tử hình bọn nó ngay tức khắc. Tại sao chúng ta phải nuôi bọn tướng lĩnh thối nát này đã bán đứng tổ quốc?”

Phải thế thật!

NGƯỜI NƯỚC HUỆ (@ Đà thành, Quảng Nam quốc)

TS Trần Đức Anh Sơn

Nguồn: FB Tran Duc Anh Son

 

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Xã hội sẽ “tử tế” kiểu gì khi “hoàn lưu” những cuộc đấu tố trở lại?

Gieo nỗi sợ, người ta sẽ gặt được sự giả dối. Gieo đấu tố, người ta sẽ gặt sự phản trắc. Gieo thói quen kết tội người khác để bảo vệ mình, người ta sẽ tạo ra một xã hội trong đó không ai thực sự bảo vệ ai. Đến một ngày nào đó, khi chính quyền cần sự dấn thân, lòng can đảm và tinh thần trách nhiệm của công dân, điều họ nhận lại có thể chỉ là những khuôn mặt im lặng, những lời nói theo mẫu và một xã hội đã rút hết sinh khí vào bên trong.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”