Scandal ngoại giao tại Seoul: Không ai có thể giăng bẫy một người có đạo đức

Bản tin của đài SBS (Hàn Quốc) loan tải về vụ cáo buộc liên quan đến thứ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam tại Đối thoại Quốc phòng Seoul 2025. Tít tiếng Hàn trong hình: "베트남 차관이 성추행" (Góc trên, trái - “Thứ trưởng Việt Nam bị cáo buộc quấy rối tình dục”) và "베트남 차관, 사건 다음 날 출국…조사 흐지부지" (giữa màn ảnh - “Thứ trưởng Việt Nam rời Hàn Quốc ngay ngày hôm sau vụ việc… cuộc điều tra bị đình trệ.” Lưu ý, phía truyền thông Hàn cho rằng “che mờ đúng chỗ” vị thứ trưởng Việt Nam đứng trong ảnh
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Vụ việc Thượng tướng Hoàng Xuân Chiến, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam, bị cáo buộc quấy rối tình dục một nữ công chức Hàn Quốc trong chuyến công du Seoul hồi tháng 9/2025, không chỉ là một bê bối ngoại giao gây bẽ mặt quốc gia. Nó là hồi chuông cảnh tỉnh cho cả một hệ thống quyền lực đang mục ruỗng từ bên trong – nơi mà sự lộng quyền, văn hóa bao che và đạo đức bị xem nhẹ bởi những kẻ nắm giữ quyền lực.

Sau khi truyền thông Hàn Quốc phanh phui sự việc, một số ý kiến trong nước – phần lớn từ giới dư luận viên và báo chí nhà nước – lập tức đổi hướng dư luận. Họ gọi đó là “bẫy ngoại giao,” “âm mưu chính trị,” thậm chí ám chỉ rằng “ông tướng bị chơi xấu.” Nhưng thử hỏi: Một người có nhân cách, có kỷ luật, và biết tự trọng, thì ai có thể “giăng bẫy” được họ? Một người hiểu rõ mình đang đại diện cho quốc gia, đang ở giữa một sự kiện ngoại giao công khai, liệu có thể bị “dụ” đến mức đánh mất liêm sỉ?

Ảnh lưu niệm phái đoàn các nước tham dự Đối thoại Quốc phòng Seoul 2025 (8-10/9/2025). Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam Hoàng Xuân Chiến (hàng đầu, thứ 3 từ trái) là trưởng đoàn đại biểu Bộ Quốc phòng Việt Nam tham dự hội nghị. Ảnh CNN
Ảnh lưu niệm phái đoàn các nước tham dự Đối thoại Quốc phòng Seoul 2025 (8-10/9/2025). Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam Hoàng Xuân Chiến (hàng đầu, thứ 3 từ trái) là trưởng đoàn đại biểu Bộ Quốc phòng Việt Nam tham dự hội nghị. Ảnh CNN

XEM THÊM: Scandal ngoại giao tại Seoul: Khi quyền lực biến thành đặc quyền quấy nhiễu tình dục

Những lời biện minh kiểu “bị gài bẫy” chính là cái bẫy thật sự – cái bẫy của tư duy nô lệ và văn hóa bao che. Nó khiến xã hội mất khả năng phân biệt đúng sai, và biến những hành vi sai trái thành “tai nạn chính trị.” Bằng cách đó, giới cầm quyền lái dư luận đi xa khỏi câu hỏi cốt lõi: Vì sao một viên tướng cấp cao lại dám hành xử như vậy giữa môi trường ngoại giao quốc tế?

Ở Việt Nam, không thiếu những câu chuyện về quyền lực đè bẹp công lý. Từ cơ quan hành chính đến quân đội, đâu đâu cũng có những “ông lớn” mà thuộc cấp phải nín thở mà phục tùng, dù biết rõ hành vi của họ là sai trái. “Ăn quen, nhịn không quen” – câu nói dân gian ấy phản ánh đúng tâm lý của tầng lớp quyền lực: Họ quen ra lệnh, quen được nịnh bợ, và không chấp nhận bị thách thức hay phản đối. Chính vì thế, văn hóa im lặng và sợ hãi trong bộ máy trở thành mảnh đất màu mỡ cho sự lộng quyền, cho những hành vi bẩn thỉu như quấy rối tình dục, hối lộ hay tham nhũng.

Bao nhiêu nữ quân nhân, nữ công chức, phóng viên, nhân viên văn phòng đã từng phải im lặng vì sợ “mất việc,” “mất cơ hội,” hay đơn giản là vì “đụng vào người có chức có quyền thì chỉ khổ thân”? Bao nhiêu vụ việc bị dìm xuống, bao nhiêu nỗi đau bị che giấu dưới danh nghĩa “giữ thể diện”?

Cái gọi là “giữ thể diện quốc gia” nhiều khi chỉ là tấm màn che cho nỗi nhục tập thể. Giữ thể diện không phải bằng cách chối bỏ hoặc vu cáo người khác gài bẫy, mà bằng sự trung thực, bằng liêm sỉ, và bằng hành động dám nhìn thẳng vào sai lầm để sửa chữa. Một quốc gia có thể mắc sai lầm, nhưng chỉ thực sự mất mặt khi cố tình không sửa sai. Một dân tộc chỉ thật sự mạnh khi biết nói “không” với dối trá, khi dám gọi sự tha hóa bằng đúng tên của nó.

Không có thế lực thù địch nào có thể làm tổn hại danh dự Việt Nam bằng sự suy đồi đạo đức của chính người đại diện cho nó. Khi người có quyền không còn biết xấu hổ, khi cả hệ thống chỉ biết che chắn cho nhau, thì hình ảnh quốc gia tự nó sụp đổ – không cần ai giăng bẫy.

Đã đến lúc người dân Việt Nam, đặc biệt là những người trong hệ thống, phải ngừng tin vào “cái bẫy ngoại giao,” “âm mưu chính trị” hay bất kỳ cái cớ nào khác. Cái bẫy lớn nhất chính là sự nguỵ biện. Và nếu xã hội cứ chấp nhận những lời nguỵ biện đó, thì mọi tướng tá, mọi quan chức sai phạm đều sẽ tiếp tục ung dung, vì họ biết: Có cả một bộ máy sẵn sàng bào chữa cho mình.

Một dân tộc chỉ thật sự mạnh khi biết nói “không” với dối trá, khi dám gọi sự tha hóa bằng đúng tên của nó, và khi đạo đức được đặt trên quyền lực.

Ngọc Thu

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Admin trang Nhật Ký Yêu Nước (từ trái): Phan Tất Thành, Nguyễn Văn Dũng (Aduku) và Nguyễn Văn Lâm. Ảnh: FB Manh Dang

Tháng 5, tháng của các admin trang Nhật Ký Yêu Nước, những người sống không cúi đầu

Tương lai dân tộc này, chẳng phải đang viết bằng tuổi thanh xuân tù đày, nước mắt, xương máu và cả sinh mệnh của họ. Đừng mãi nhìn họ như những tấm gương nữa, để phí hoài tuổi thanh xuân và sự hy sinh của họ, mà hãy nhìn họ như những người bạn đồng chí hướng với mình để mà cùng gánh vác việc chung.

Non nước này, vốn có phải của riêng ai?

Ông Lý Thái Hùng phân tích bản chất của mô hình quản trị “bao cấp kỹ thuật số”

Bao cấp cũ kiểm soát người dân bằng tem phiếu, hộ khẩu, lý lịch, công an khu vực và tổ dân phố. Bao cấp mới kiểm soát người dân bằng căn cước công dân gắn chip, dữ liệu dân cư, camera, tài khoản số, hóa đơn điện tử, giấy phép hành nghề, chế tài hành chính, kiểm soát mạng xã hội và các mạng lưới an ninh cắm sâu xuống tận cấp xã…

Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi vẫy tay khi khởi hành chuyến thăm chính thức tới Việt Nam và Australia tại sân bay Haneda, Tokyo, hôm 1/5/2026. Ảnh minh họa: Kazuhiro Nogi/ AFP via Getty Images

Có thể ngưng cho thiên hạ ‘tựa’?

Nếu xem việc tự nguyện làm thuê cho ngoại nhân cả trên xứ sở của mình lẫn xứ người là “điểm tựa an ninh kinh tế” cho thiên hạ thì Việt Nam còn là “điểm tựa an ninh kinh tế” của Nam Hàn, Đài Loan! Hiện có khoảng 350.000 người Việt đang tha hương cầu thực ở Nam Hàn và khoảng 300.000 người Việt tương tự ở Đài Loan.

Ảnh minh họa: Chủ tịch tỉnh "quản" các bác sĩ từ 1/7/2026 theo Nghị quyết 21/2026/NQ-CP

Từ luật sư đến bác sĩ: “Thời vươn mình” hay thời… xuống hố cả nút?

Điều bi hài nằm ở chỗ, cùng lúc nhà nước liên tục nói về “kinh tế tri thức,” “cách mạng công nghiệp 4.0,” “AI,” “quốc gia số,” thì nền quản trị thực tế lại vận hành theo tinh thần rất… phong kiến: Cứ gom hết quyền về cho quan chức quản là yên tâm nhất. Có cảm giác như trong mắt cấu trúc quyền lực hiện nay, chuyên môn là thứ cần được quản thúc chứ không phải cần được tôn trọng. Càng là lĩnh vực có tính độc lập cao thì càng phải đưa vào vòng kiểm soát.