Phạm Minh Chính

Chủ trương xét nghiệm toàn thành phố tìm F0 chỉ có lợi cho các tập đoàn dược phẩm

Nếu cần xét nghiệm để biết tỷ lệ bệnh của thành phố thì có thể làm xét nghiệm ngẫu nhiên, chọn lựa những nhóm đại diện, với số cỡ mẫu đủ độ tin cậy, chỉ bằng 1% thôi. Đây là phương pháp cả thế giới làm, là một trong các phương pháp cơ bản của dịch tễ, y học dự phòng.

Thủ Tướng CSVN Phạm Minh Chính. Ảnh: Thời Báo Kinh Tế

Đừng đặt cày trước con trâu

Không biết ông Phạm Minh Chính căn cứ vào số liệu nào và từ đâu mà đòi hỏi TP.HCM phải kiểm soát dịch trước ngày 15 tháng Chín? Đây gần giống như một chỉ tiêu phải đạt được của cấp trên mà không cần biết khả năng của một địa phương được điều hành bởi một bí thư gốc công an và một chủ tịch thành phố vốn lem luốc với những vụ án đất đai.

Mặt khác, Nghị Quyết 86 cũng còn là những chỉ thị mang tính mị dân của lãnh đạo cộng sản, trong trường hợp này là nhằm xoa dịu sự phẫn nộ cùa người dân trước những chính sách chống dịch sai lầm đưa đến hậu quả dịch bệnh kéo dài đến hôm nay.

Phường Tăng Nhơn Phú A và phường Long Thạnh Mỹ, thành phố Thủ Đức với hơn 78.000 dân sinh sống bị phong tỏa từ hôm 14/7/2021 cho đến khi có lệnh mới. Ảnh: Tiền Phong

Mèo khen mèo dài đuôi – Nhân Văn và Minh Bạch

Đất nước Việt Nam có 63 tỉnh, thành phố với 96 triệu dân mà hiện nay chỉ có gói cứu trợ cho thành phần lao động nghèo nhưng cũng chưa đến tay người dân một cách đầy đủ. Trong vụ phong tỏa hiện nay, chính quyền trung ương lẫn địa phương chưa có hành động mang tính vĩ mô nhằm giúp đỡ cho người dân bị ảnh hưởng đời sống. Đáng lý ra, chính quyền của ông Chính nên giảm tiền điện nhiều hơn nữa cho đến khi hết phong tỏa và giảm thuế trong 2 năm 2020 và 2021. Như vậy mới đáng cho dán chữ “nhân văn” lên bộ mặt chế độ.

Thủ Tướng CSVN Phạm Minh Chính. Ảnh: InternetThủ Tướng Phạm Minh Chính "nhấn mạnh" yêu cầu “học thật, thi thật, nhân tài thật" khi làm việc với Bộ Giáo Dục - Đào Tạo tuần qua. Ảnh: Internet

Ông Phạm Minh Chính áp lực WHO

Theo dõi những phát biểu và chỉ đạo của Phạm Minh Chính, người ta thấy rõ sự lúng túng trong cách đối phó của Hà Nội trong đợt dịch lần này. Rõ ràng là ông Chính được đưa lên làm thủ tướng chưa đầy 1 tháng liền bị sao quả tạ đè (đợt dịch thứ tư với biến chủng Delta) khiến nội các của tân thủ tướng “mất ăn mất ngủ” khi số ca nhiễm lan quá nhanh, hiện đã lên hơn 16 ngàn ca nhiễm tại 48/63 tỉnh thành.

Phó Chủ Tịch UBND TP. Cần Thơ Dương Tấn Hiển tiêm vắc xin phòng Covid-19. Ảnh: Báo Lao Động

Chiến lược vắc-xin của Việt Nam: Thất bại trên nhiều phương diện

Thất bại trong chiến lược tổng thể của Việt Nam có thể nói ngắn gọn, đó là các nhà lãnh đạo không nghĩ được, không chuẩn bị được chiến lược sử dụng vắc xin để tiêm đại trà, từ đó sẽ làm miễn dịch cộng đồng và triệt tiêu dịch.

Về nguyên nhân của thất bại này, có lẽ có hai nguyên nhân: Thứ nhất, không nghĩ vắc xin có thể được sản xuất nhanh quá mức như vậy; thứ hai, chủ quan nghĩ rằng Việt Nam sẽ dập được dịch như mấy lần trước, không bị  bùng phát như đợt dịch sau (từ 27/4/2021) này.

Tiêm vắc xin phòng Covid-19 tại Bệnh Viện Đa Khoa tỉnh Lạng Sơn. Ảnh: Trang web Sở Y Tế Lạng Sơn

Hãy thay đổi chiến lược phòng chống dịch hiện nay trước khi quá muộn

Giới chức CSVN hãy thôi hô hào, lừa mị. Thay vào đó, hãy đánh giá lại tình hình dịch bệnh, xem xét hiện trạng, khả năng thực tế của hệ thống y tế, các nguồn vaccine và tiến độ tiêm phòng mà hệ thống y tế có thể đảm nhận được, cũng như các nguồn lực xã hội khác… để tìm các giải pháp khoa học, cụ thể nhất. Hệ thống chính trị hãy dừng ngay lập tức việc chỉ đạo hệ thống y tế làm gì mà việc xử lý dịch bệnh phải hoàn toàn do các chuyên gia trong ngành quyết định. Hệ thống chính trị chỉ cung cấp kịp thời các nguồn lực và hỗ trợ cần thiết khi Bộ Y Tế yêu cầu.

Hãy thay đổi chiến lược phòng chống dịch hiện nay, trước khi quá muộn!

Tình trạng dịch bệnh ở Việt Nam thật sự bắt đầu rơi vào trạng thái hoảng loạn, khi tin tức về số ca nhiễm dồn dập và tăng chóng mặt. (Ảnh minh họa - Nguồn: Sức Khỏe & Môi Trường)

Covid và “nhiệm vụ chính trị!”

Tình trạng dịch bệnh ở Việt Nam thật sự bắt đầu rơi vào trạng thái hoảng loạn, khi tin tức về số ca nhiễm dồn dập và tăng chóng mặt. Chỉ cần rời tay khỏi màn hình điện thoại một lúc thì ta thấy lại một con hẻm này, hay một tòa nhà kia bị phong tỏa. Đến ngày 31 tháng Năm giãn cách xã hội toàn TP.HCM, thành phố đầu tàu kinh tế cả nước.

Nhiều câu hỏi được đặt ra về hiệu quả của chiến dịch chống Covid bằng phương thức “cách ly tập trung” của Việt Nam (đã cách ly mà còn tập trung!) Nhiều người còn cho rằng kiểu cách “cách ly tập trung” chẳng khác gì như F1+F1=2F0!

Tiêm vaccine COVID-19 cho cán bộ y tế ở Quảng Ninh. Ảnh: Thế Thiêm

Đốt tiền cúng ma

Nếu giải ngân hết hai gói “cứu trợ dân nghèo” và “hỗ trợ doanh nghiệp” cũng đủ dư tiền mua 100 triệu liều vaccine cho dân Việt chủng ngừa miễn phí. Chỉ cần 70% số dân được trích ngừa vaccine cũng đủ để tạo ra “miễn dịch cộng đồng” và có thể giải quyết căn cơ rủi ro dịch bệnh, đảm bảo được các hoạt động sản xuất kinh doanh bình thường. Đó có thể được coi là biện pháp “hỗ trợ” tốt nhất cho người dân, doanh nghiệp và xã hội. Vậy tại sao giờ đây, CSVN ra sức hô hào quyên góp và “xã hội hóa” việc mua vaccine Covid-19? Việc này, rõ ràng có gì đó “sai sai!”

Một nhân viên y tế đang được tiêm vaccine AstraZeneca tại Bệnh viện Bệnh Nhiệt Đới Trung Ương ở Hà Nội vào ngày 8/3/2021. Ảnh: AFP

Phản ứng trước kêu gọi kiều bào đóng góp để mua vaccine phòng COVID-19 mà thủ tướng đưa ra

“Cá nhân tôi thấy chuyện này rất khó giữa tình và lý. Về tình, tôi thương người dân mình không có tiền, không có hệ thống bảo hiểm y tế tốt để được chích ngừa như ở những xứ dân chủ khác. Còn về lý, liệu số thuốc mua được từ số tiền đó có đến được với người dân thấp cổ bé họng hay không? Chưa kể việc sử dụng cho người dân có công bằng và hợp lý hay không, hay bán ra ngoài kiểu ‘chợ đen’ hay ưu tiên cho đảng viên, cho những người có công với cách mạng? Sự phân phối liệu có công bằng hay không?” (Chị Tường An từ Pháp)

Phạm Minh Chính: Dự án, mối quan hệ và sự nghiệp

Ngày 8/8/2011 ông Phạm Minh Chính nhận quyết định của Bộ Chính Trị cho thôi chức thứ trưởng Bộ Công An, để nhậm chức bí thư tỉnh Quảng Ninh.

Khi nhậm chức mới, Phạm Minh Chính đã ngay lập tức cho khởi động việc nghiên cứu đề án Đặc Khu Kinh Tế Vân Đồn. Đến năm 2013 thì ông đã kết nối được với bà Giáo Sư, Tiến Sĩ Đào Nhất Đào – Chủ Nhiệm Trung Tâm Nghiên Cứu Đặc Khu Kinh Tế Trung Quốc, cũng chính là kiến trúc sư trưởng của chiến lược “Một vành đai, một con đường” của Tập Cận Bình, và ông Phạm Minh Chính đã mời bà này sang Việt Nam hỗ trợ nghiên cứu và triển khai dự án.

Thông điệp thật sự từ tân thủ tướng và chính phủ mới!

Sau khi ông Phạm Minh Chính phát biểu tại phiên họp chính phủ đầu tiên với vai trò thủ tướng, một số cơ quan truyền thông chính thức đã khái quát phát biểu ấy thành ba thông điệp: Không làm thay, hành động phải có thể chế, lắng nghe phản biện… rồi khẳng định đó chính là… tầm nhìn, phương thức hành động của chính phủ mới.

Trương Hòa Bình trụ lại ghế phó thủ tướng thường trực trong chính phủ Phạm Minh Chinh sau đại hội 13 của đảng CSVN. Ảnh: Báo Giao Thông

Sau “liêm chính, kiến tạo”… là cái gì? (Phần 2)

Ông Trương Hòa Bình đã nhanh chóng học tập “tấm gương Nguyễn Phú Trọng” khi quyết giữ chặt chiếc ghế “phó thủ tướng thường trực” mặc dù đã hết tuổi và trượt cả Bộ Chính Trị khóa mới. Nhiều người cho rằng đây là một diễn biến bất ngờ ở phút thứ 90. Tuy vậy, việc “cố đấm ăn xôi này” của ông Bình không quá khó hiểu. Cái thế của ông Bình trót leo lên đầu cọp rồi, giờ rớt xuống thì thảm lắm. Cái gương Đinh La Thăng sờ sờ ra đó. Việc ông Bình tiếp tục ở lại cái ghế phó thủ tướng thường trực chắc chắn gây khó dễ cho việc bố trí công việc của chính phủ mới.