Covid và “nhiệm vụ chính trị!”

Tình trạng dịch bệnh ở Việt Nam thật sự bắt đầu rơi vào trạng thái hoảng loạn, khi tin tức về số ca nhiễm dồn dập và tăng chóng mặt. (Ảnh minh họa - Nguồn: Sức Khỏe & Môi Trường)
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Tình trạng dịch bệnh ở Việt Nam thật sự bắt đầu rơi vào trạng thái hoảng loạn, khi tin tức về số ca nhiễm dồn dập và tăng chóng mặt. Chỉ cần rời tay khỏi màn hình điện thoại một lúc thì ta thấy lại một con hẻm này, hay một tòa nhà kia bị phong tỏa. Đến ngày 31 tháng Năm giãn cách xã hội toàn TP.HCM, thành phố đầu tàu kinh tế cả nước.

Con số 4.600 người bị nhiễm xem ra không đáng ngại so với nơi tôi đang sống. Pháp mỗi ngày 15.000 ca nhiễm mới, trong đó 150 phải nhập viện. Tuy nhiên cái đáng ngại là các con số về Covid của Pháp và các nước Âu Mỹ đang đi xuống, còn ngược lại, Việt Nam mình lại tăng, và kể từ ngày 3 tháng Năm, tăng theo cấp số nhân, đặc biệt là sau cái gọi là “Ngày hội non sông 23/5/2021,” số ca nhiễm lên đến trên 400/ngày. Sau gần 1 năm con số người chết chững lại ở số 37, thì sau một tháng, bây giờ là 49!

Nhiều câu hỏi được đặt ra về hiệu quả của chiến dịch chống Covid bằng phương thức “cách ly tập trung” của Việt Nam (đã cách ly mà còn tập trung!) Nhiều người còn cho rằng kiểu cách “cách ly tập trung” chẳng khác gì như F1+F1=2F0! Và trong tình huống này, lãnh đạo Việt Nam phải tìm đến biện pháp sau cùng: Vắc-xin. Một mặt  Thủ Tướng Phạm Minh Chính hôm 24 tháng Năm chính thức kêu gọi người dân cũng như các tổ chức trong và ngoài nước đóng góp để chính phủ mua vắc-xin phòng Covid-19 tiêm chủng cho toàn dân. Chủ Tịch Nước Nguyễn Xuân Phúc cũng gọi điện cho Tổng Thống Mỹ Joe Biden yêu cầu hỗ trợ.

Có nhiều câu hỏi được đặt ra cho vấn đề vắc-xin:

Chính phủ cam kết sẽ tiến đến miễn dịch cộng đồng trong năm 2021. Mà miễn dịch cộng đồng chỉ có thể đạt được khi tối thiểu 70% dân số đã chính ngừa hoặc miễn nhiễm. Dân số Việt Nam là 100 triệu, vậy phải chích cho 70 triệu người, mỗi người 2 mũi, vị chi là 140 triệu liều. Hôm nay đã là 2 tháng Sáu, nghĩa là chúng ta còn khoảng 210 ngày. Và như thế mỗi ngày phải chích xấp xỉ 700 ngàn người. Đây là một điều rất khó. Nước Pháp vẫn được đánh giá là có một nền y tế phổ thông cực tốt, nhưng trong những lúc dầu sôi lửa bỏng, chưa bao giờ vượt quá 600 ngàn liều/ngày.

Theo quy định hiện hành thì có 10 đối tương ưu tiên chích trước trong đó có các nhân viên y tế, công an, những người thường xuyên tiếp xúc với cộng đồng. Nhưng ngoài ra còn những người trên 65 tuổi có tiền sử bệnh, những người sống trong vùng dịch và người nghèo. Vấn đề là hiện nay dịch đã lan ra gần như khắp nơi và đánh giá thế nào là nghèo thì cũng phức tạp vì được định nghĩa là nghèo khi thu nhập dưới 1 triệu đồng/người/tháng. Đây rồi lại sẽ có những vụ “chạy bệnh,” “chạy vùng,” “chạy nghèo.” Ai không biết chạy thì chỉ có nước nằm chờ. Đó là chưa kể số vắc-xin nhập về sẽ còn một ưu tiên cao hơn, đó là những đối tượng trong Ban Bảo Vệ, Chăm Sóc Sức Khỏe Cán Bộ Trung Ương (lẫn địa phương).

Nhiều cư dân mạng đặt câu hỏi “vấn đề là chúng ta góp tiền mua vắc−xin xong rồi khi được tiêm thì chúng ta sẽ được tiêm miễn phí hay có phí, và nếu có phí thì mức phí như thế nào là phù hợp? Theo như báo chí thì phần lớn thuốc nhập là AstraZeneca và Pfizer. Giá AstraZeneca là 120 ngàn đồng cho một liều, Pfizer thì mắc gấp 5! Trong hoàn cành kinh tế khó khăn như lúc này, bỏ ra 240 ngàn mỗi người cũng là một số tiền không nhỏ.

Sau cùng, giá 150 triệu liều vắc-xin vào khoảng 1,3 tỷ USD. Điều này làm người dân nổi điên khi nhớ đến đường sắt Cát Linh − Hà Đông ngốn hết 800 triệu USD mà vẫn còn đang đắp chiếu, nhớ đến hàng năm ngân sách phải chi cho các tổ chức ăn hại nằm trong Mặt Trận Tổ Quốc trên 3 tỷ USD.

Còn nếu tính luôn các vụ tham nhũng, thất thoát như Vinashin, Vinalines, Gang Thép Thái nguyên, Ngân Hàng Xây Dựng cùng hàng trăm tượng đài thì con số này dễ dàng đạt tới 180 ngàn tỷ hay 8 tỷ USD. Dư sức mua và chích miễn phí cho… gần 700 triệu, dân số của 10 nước ASEAN!

Với những suy nghĩ này thì rõ ràng là nhà nước CS Việt Nam đặt ưu tiên “nhiệm vụ chính trị” lên trên sinh mạng của gần 100 triệu người!

Nghĩ buồn thì ít mà tức thì nhiều.

Phạm Minh Hoàng

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…