
Vén bức màn cải cách của Tô Lâm
Các cải cách thực sự cần là một cuộc chuyển biến sâu sắc trong cơ chế chính trị, chứ không phải là thay đổi cách chào, cười xin phép hay bán vàng rẻ hơn…

Các cải cách thực sự cần là một cuộc chuyển biến sâu sắc trong cơ chế chính trị, chứ không phải là thay đổi cách chào, cười xin phép hay bán vàng rẻ hơn…

Và giữa cảnh “đời tuôn nước mắt, trời tuôn mưa” ấy, từ thủ đô vẫn vang lên những thông cáo chối tai về lễ duyệt binh, diễu hành, bắn pháo hoa rình rang mừng 80 năm Quốc khánh. Một bên là ánh sáng pháo hoa nhức mắt trên bầu trời Ba Đình, một bên là ngọn đèn dầu heo hắt trong căn nhà ngập nước của dân nghèo. Đối nghịch ấy, đau đớn thay, không chỉ là khoảng cách vật chất, mà là sự rạn nứt trong thiên–địa–nhân của quốc gia này!

Đợt điều chuyển công tác kỳ này liên quan đến hơn cả tá nhân mạng, không chỉ đơn thuần là thay thế chức danh. Nó được ví như một “đợt xáo bài” quy mô – nơi từng quân cờ được sắp xếp lại để định hình bàn cờ quyền lực trong giai đoạn mới. Ở Việt Nam, điều này càng trở nên có ý nghĩa đặc biệt trong bối cảnh đại hội XIV dự kiến sẽ được triệu tập sớm trong năm 2025.

Trong những ngày gần đây, hình ảnh Nguyễn Tấn Dũng lại xuất hiện dày đặc trên các phương tiện truyền thông chính thống. Không chỉ thế, chúng thường gắn liền với hình ảnh Tô Lâm, Tổng Bí thư đương nhiệm.

Nhưng cũng đã có nhiều trường hợp trước đây, nhiều người từng được tặng huân chương, bằng khen, danh hiệu cao quý, rồi cuối cùng lại sa vào vòng lao lý. Trương Mỹ Lan, bà chủ Vạn Thịnh Phát; hay Phan Quốc Việt của Việt Á cũng từng được nhà nước cấp huân chương lao động hạng ba. Giờ họ đều ở trong tù với những bản án nặng nề.

Năm 2025, một làn sóng tăng thuế và phí đang tỏa ra khắp nền kinh tế, tác động đến mọi thứ, từ một giao dịch trên sàn chứng khoán đến một tách cà phê bán trong con hẻm nhỏ.
Chính phủ Việt Nam nói về những thay đổi này như một cuộc hiện đại hóa, nhằm tạo ra sự công bằng, minh bạch và nguồn lực tài chính cho sự phát triển quốc gia.

Đặc biệt, sự im lặng đầy ẩn ý đối với Thủ tướng Phạm Minh Chính là một tín hiệu chính trị phức tạp. Không bị nêu tên, không bị kỷ luật – nhưng cũng không được xác nhận tái nhiệm. Điều này cho thấy ông đang bị cô lập và chờ thời điểm bị “rút lui” trong danh dự.

Như vậy là ba trong “tứ trụ” khóa 13 đều sai phạm, trừ Nguyễn Phú Trọng đã chết, các đối thủ chính trị ngáng đường Tô Lâm lên chức tổng bí thư đều chính thức bị hạ đo ván.
Dù bị cách hết các chức vụ trong đảng, nhưng Phúc, Thưởng, Huệ, Khái vẫn là đảng viên và buộc phải “ngoan,” không “ngoan” lại lôi ra truy tố.

Sau Hội nghị Trung ương 12, đảng CSVN không còn là trung tâm quyền lực tập thể mà đã chuyển sang mô hình đơn cực duy nhất, nơi chính sách được hoạch định bởi ý chí của một cá nhân.
Giai đoạn tới có thể là chương đầu tiên của kỷ nguyên mới, nhưng kỷ nguyên mới ấy thuộc về ai, vì ai, và kéo dài bao lâu, đó vẫn là dấu hỏi lớn. Lịch sử, như ta đã biết, không phải là thứ có thể lập trình sẵn.

Liệu Việt Nam sẽ tiếp tục “chờ đợi và phản ứng,” hay sẽ mạnh dạn bước ra khỏi thế cân bằng để định hình vai trò mới như một cường quốc công nghệ và an ninh khu vực?

Thực hiện thành công công cuộc cải cách lần này, Tổng Bí thư Tô Lâm còn cho thấy quyền lực cá nhân và những chiến lược tập trung quyền lực đằng sau. Đây là nhận định của Giám đốc Nghiên cứu Benoît de Tréglodé, Viện Nghiên cứu Chiến lược (IRSEM), Trường Quân sự Pháp, khi trả lời phỏng vấn RFI Tiếng Việt ngày 04/07/2025…

Việc tổ chức lại đơn vị hành chính không phải là vấn đề tiêu cực. Nhưng nó chỉ thực sự mang lại hiệu quả nếu được tiến hành một cách minh bạch, đúng pháp luật, và có giám sát từ xã hội. Nếu chỉ coi đây là công cụ để chuẩn bị nhân sự, củng cố ảnh hưởng chính trị cho một vài cá nhân, thì cái giá phải trả không chỉ là rối loạn hành chính tạm thời, mà còn là sự xói mòn niềm tin vào thể chế và vào chính những cải cách thật sự cần thiết.