Tâm tình với chị Lê Thị Công Nhân

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Úc Châu ngày 17 tháng 5 năm 2010

Chị Công Nhân kính mến,

Đầu tiên em xin gửi lời chúc mừng chị và gia đình cuối cùng cũng đã được đoàn tụ sau 3 năm dài đau khổ và đầy uất ức.

Em chỉ là một người con gái Việt bình thường, sống trên một đất nườc thứ hai, là người rất ngưỡng mộ tinh thần bất khuất và anh dũng của chị Nhân. Em biết chị Nhân đã hy sinh một cuộc sống yên bình, một sự nghiệp sáng lạng và cả một mái gia đình êm ấm của chính bàn thân mình để đứng lên đấu tranh đòi lại quyền tự do, dân chủ cho hàng triệu đồng bào Việt nam. Em thật cảm phục tấm lòng yêu nước, yêu dân và sự hi sinh quá lớn của chị!

Đất nước Việt Nam mình còn quá nghèo, người dân thì bị đàn áp khổ sở cùng cực. Thế mà những giai cấp lãnh đạo cứ nhởn nhơ vơ vét, làm giàu trên mồ hôi, nước mắt, thậm chí trên cả xương máu, và tính mạng của người dân lao động nghèo. Sao cuộc đời lại bất công đến thế! Đến bao giờ đất nước mình mới có sự thay đổi?

Chị Nhân à, nhưng xin chị đừng nản lòng chị nhé. Hãy tiếp tục vững bước vì giờ đây sẽ có rất nhiều đồng bào ở hải ngoại này và rất nhiều người dân Viêt Nam mình đang dõi mắt theo bước chân của chị. Chúng ta sẽ cùng chung bước trên công cuộc đấu tranh này chị nhé!

Em xin nguyện chúc chị Nhân luôn mạnh khoẻ, và vững niềm tin vào cuộc sống, vào lý tưởng tự do, dân chủ của mình. Chị mãi mãi là một niềm kiêu hãnh cho toàn thể dân tộc Việt Nam, là một tấm gương soi sáng cho thế hệ trẻ chúng em noi theo.

Cố lên nhé chị Nhân ơi, mọi người sẽ luôn sát cánh bên chị!

Ký tên
Em gái rất ngưỡng mộ chị.

Tiểu Hà
Sydney

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ảnh: Việt Nam Thời Báo

Chuyện tức cười: Cơ chế thoả thuận và cái giá của tự do

Anh Ba: Mình không làm gì, cho mấy ổng coi ké chút cũng được. Lỡ có trộm cắp hay tai nạn thì công an có bằng chứng liền. Mình khỏi phải trích xuất camera cho công an.

Anh Tư: Đâu có đơn giản vậy anh. Cái này không phải là cho coi ké không đâu, mà là ông đang tự nguyện cho công an làm trạm gác từ trong nhà ông đó. Ông có biết cái “cơ chế thỏa thuận” đó mập mờ tới cỡ nào không?

Cảnh tượng hậu quả của một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái nhằm vào một tòa nhà dân cư được ghi lại vào ngày 31/3/2026 tại phía Đông Tehran, Iran. Ảnh: Majid Saeedi/ Getty Images

Iran: Hồi kết nào cho cuộc chiến?

Các nhà phân tích thị trường dự đoán cuộc chiến Iran đang dần đi tới hồi kết và các bên đang tìm cách giảm xung đột. Tin đồn chưa được xác nhận cho rằng tổng thống Iran nói nước ông sẵn sàng kết thúc chiến tranh nếu một số yêu cầu của Tehran được đáp ứng. Nhật báo The Wall Street Journal tường thuật hôm Thứ Hai rằng Tổng Thống Donald Trump nói với các cố vấn rằng ông muốn kết thúc chiến dịch quân sự ngay cả khi eo biển Hormuz vẫn tiếp tục bị Iran phong tỏa.

Trong cuộc gặp ở Washington hôm 19/3/2026, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã thúc giục Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi bày tỏ lập trường của mình về Trung Quốc. Những lời bà nói là điều mà ông Tập Cận Bình không muốn truyền thông Trung Quốc đưa tin. Ảnh tổng hợp: Nikkei - Ảnh gốc: Yusuke Hinata và Reuters

Tập đối mặt với thế lưỡng nan trong quan hệ với Nhật và Mỹ

Hội nghị thượng đỉnh Nhật-Mỹ tuần trước đã đẩy chính quyền Tập vào thế lưỡng nan về việc làm thế nào để cân bằng lập trường cứng rắn đối với Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi với cách tiếp cận hòa giải dành cho Tổng thống Mỹ Donald Trump.

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?