TCBC về các cáo buộc đối với ông Nguyễn Hữu Vinh

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Thông Cáo Báo Chí về cáo buộc của Cơ quan An Ninh Điều Tra Việt Nam đối với ông Nguyễn Hữu Vinh và bà Nguyễn Thị Minh Thúy

 

Ngày 30/10/2014, Cơ quan An ninh Điều tra (Bộ Công an) đã ra Bản kết luận điều tra số 14/KLĐT cáo buộc ông Nguyễn Hữu Vinh và bà Nguyễn Thị Minh Thúy vi phạm Điều 258, Bộ luật Hình sự và đề nghị Viện kiểm sát Tòa án nhân dân tối cao truy tố trước pháp luật.

Bản kết luận điều tra này nêu rõ ông Vinh và bà Thúy đã đăng tổng cộng 24 bài viết (có danh sách kèm theo) trên hai trang mạng là diendanxahoidansu.wordpress.comchepsuviet.wordpress.com, với mô tả là “có nội dung sai sự thật, không có căn cứ; tuyên truyền xuyên tạc đường lối, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước; bôi nhọ các cá nhân, làm ảnh hưởng đến uy tín của cơ quan, tổ chức; đưa ra cái nhìn bi quan một chiều, gây hoang mang lo lắng, làm ảnh hưởng đến lòng tin của quần chúng nhân dân đối với sự lãnh đạo đất nước của Đảng, Chính phủ, Quốc hội và Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”.

Trước thông tin này, Con Đường Việt Nam bày tỏ quan điểm như sau:

1. Nếu tất cả những cáo buộc dành cho ông Vinh và bà Thúy là đúng sự thật như bản Kết luận điều tra mô tả, thì ông Vinh và bà Thúy hoàn toàn không vi phạm pháp luật khi chỉ thực hiện một phần quyền tự do ngôn luận của mình bằng cách đăng tải lại bài viết của người khác. Quyền tự do ngôn luận đã được quy định rõ tại Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền và Công ước về các quyền dân sự và chính trị năm 1966 của Liên Hiệp Quốc mà Việt Nam đã ký kết và phê chuẩn. Quyền cơ bản này không thể bị hạn chế bởi những điều luật mơ hồ như Điều 258, Bộ luật Hình sự.

Điều 258 đã bị các tổ chức xã hội dân sự trong nước cũng như các tổ chức quốc tế lên án vì tính mơ hồ và tính dễ bị lạm dụng để bắt giữ và giam cầm các nhà hoạt động nhân quyền. Trong phiên Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát (UPR) tại Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc ngày 05/02/2014, các nước Pháp, Úc và Canada đã khuyến nghị Việt Nam cần phải sửa đổi điều luật này để đảm bảo quyền tự do ngôn luận theo pháp luật quốc tế.

2. Việc bắt giữ ông Vinh và bà Thúy hội đủ các điều kiện bắt giữ tùy tiện theo quy định của Liên Hợp Quốc khi được tiến hành không có căn cứ pháp lý và bản thân họ bị bắt giữ chỉ vì thực thi quyền tự do ngôn luận đã được ghi nhận tại Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền và các công ước quốc tế khác của Liên Hiệp Quốc mà Việt Nam là thành viên. Con Đường Việt Nam cho rằng, quyết định bắt giữ khẩn cấp đối với ông Vinh và bà Thúy ngày 05/05/2014 cũng đồng thời hoàn toàn trái với quy định về bắt khẩn cấp tại Điều 81, Bộ luật Tố tụng Hình sự năm 2003

Do đó, chúng tôi yêu cầu Cơ quan An ninh Điều tra (Bộ Công an) trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho ông Nguyễn Hữu Vinh và bà Nguyễn Thị Minh Thúy, thực hiện mọi biện pháp cần thiết để khôi phục danh dự, uy tín, nhân phẩm và tài sản của họ đã bị xâm phạm.

Đồng thời, chúng tôi cũng yêu cầu Quốc hội đưa việc hủy bỏ Điều 258, Bộ luật Hình sự vào nghị trình sửa đổi Bộ luật này trong kỳ họp gần nhất và đảm bảo quyền tham gia của người dân.

31/10/14
TM. Con Đường Việt Nam
Lê Quốc Tuấn
Phát ngôn viên

Nguồn: FB Con Đường Việt Nam

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Trụ sở cũ của Sở Giáo Dục và Đào Tạo thành phố Huế trên đường Lê Lợi, một trong hàng ngàn công sở bị bỏ hoang ở Việt Nam. Ảnh minh họa: VnExpress

Dân không nghèo, xứ sở không mạt mới lạ!

Chính quyền Việt Nam không thấy sử dụng công quỹ thế nào để đạt hiệu quả cao nhất là trách nhiệm. Điều duy nhất làm họ đau đáu và khơi khơi bày tỏ không giấu diếm vẫn chỉ là: “Tiền và vàng trong dân còn nhiều!”

GS Tương Lai. Tranh: Hoàng Tường

Tiễn biệt GS Tương Lai

…Trụ cột thứ ba, và có lẽ là sâu sắc nhất, trí thức phải nói thật.

Có một lần, trong một bài viết gửi báo, ông viết đại ý rằng: Trí thức nếu chỉ nói điều dễ nghe, thì không còn là trí thức; còn nếu đã thấy vấn đề mà im lặng, thì là có lỗi.

Câu đó theo tôi suốt nhiều năm làm báo.

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.