Thật Không Thể Tưởng Tượng Nổi

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Đối với thế giới văn minh thì những gì đang diễn ra ở Việt Nam do CSVN thực hiện là những sự kiện không thể tưởng tượng nổi.

JPEG - 12.4 kb
Công an bịt miệng Cha Nguyễn Văn Lý

Khách quan mà nói thì, không biết những gì đã xảy ra trong phiên tòa ngày 30/03/2007 xét xử linh mục Nguyễn Văn lý bị cáo buộc tội danh “tuyên truyền chống Nhà Nước Cộng Hòa XHCN Việt Nam”, thế giới đã thấy tận mắt hình ảnh công an lấy tay bịt miệng bị cáo ngay trước vành móng ngựa. Chỉ mấy tiếng đồng hồ sau khi sự việc xảy ra, tấm hình này đã được nhiều tờ báo lớn, danh tiếng của các nước trên thế giới cũng như các đài truyền hình và trang báo điện tử tung ra rộng rãi. Dư luận quốc tế thực sự ngỡ ngàng, không thể tưởng tượng nổi một tình huống như vậy lại có thể xảy ra trong thời đại văn minh ngày hôm nay.

Hình ảnh thứ hai khiến thế giới cũng không thể tưởng tượng nổi, đó là hình ảnh hai người phụ nữ là bà Vũ Thúy Hà, vợ của Bác Sĩ Phạm Hồng Sơn và Bà Bùi Thị Kim Ngân, vợ của ông Nguyễn Vũ Bình bị hơn chục công an đồng phục cũng như thường phục xô đẩy trước cửa tư dinh đại sứ Hoa Kỳ Michael Marine tại Hà Nội, hôm 5/4/2007 vừa qua. Các bà này đã được ông đại sứ mời tới dự tiệc trà. Theo ông đại sứ thì ông đã thông báo cho nhà cầm quyền CSVN về việc ông mời những người này. Như vậy, các bà là khách mời của vị đại sứ đặc mệnh toàn quyền của Hoa Kỳ tại Việt Nam. Trước cảnh xô sát, đích thân ông đại sứ Marine đã ra tận nơi để xác nhận với công an hai bà này đúng là khách mời của ông. Nhưng công an vẫn không cho hai bà vào nhà ông đại sứ. Nhận thấy thái độ hung hăng và hằn học của công an, để bảo vệ an ninh cho hai bà, ông đã khuyên hai bà ra về, chờ dịp khác. Tất cả sự việc đã diễn ra trước mắt một dân biểu Quốc Hội Hoa Kỳ là bà Loretta Sanchez. Sự kiện này mang tính chất một sự xúc phạm ngoại giao khiến dư luận thế giới không thể tưởng tượng nổi.

JPEG - 10.9 kb
Công an chận bà Vũ Thúy Hà và bà Bùi Thị Kim Ngângăp đại sứ Hoa Kỳ

Từ sau ngày 5/4/2007, tức là ngày mà bà dân biểu Quốc Hội Hoa Kỳ, Loretta Sanchez, chủ tịch Ủy Ban Quân Sự Hạ Viên Liên Bang cùng phái đoàn tới Hà Nội, CSVN đã có một loạt bài phê bình, chỉ trích bà thậm tệ. Trả lời phỏng vấn của đài Phát Thanh Á Châu Tự Do (RFA), bà đã cho biết, nhiều lần Hà Nội đã từ chối cấp chiếu khán cho bà tới thăm Việt Nam. Sở dĩ lần này họ phải chấp nhận cấp visa cho bà là vì họ đang mong muốn được sự hợp tác quân sự với Hoa Kỳ. Như vậy, chuyến đi của bà lần này là một chuyến công du chính thức. Thóa mạ một dân biểu, là chủ tịch Ủy Ban Quân Sự Quốc Hội, trong lúc đang muốn nhận viện trợ quân sự của Hoa Kỳ là một điều mà dư luận cũng không thể tưởng tượng được.

Chỉ với 3 sự kiện trên, người ta không thể hiểu được thái độ của CSVN. Sau nhiều nỗ lực vận động, chạy chọt, Hà Nội đã được Hoa Kỳ dành cho 2 đặc ân là lấy tên chế độ CSVN ra khỏi danh sách các nước cần phải đặc biệt lưu tâm về tự do tôn giáo và cung cấp cho Việt Nam quy chế quan hệ thương mại bình thường. Chính hai đặc ân này đã khiến cho Hà Nội có thể dễ dàng gia nhập WTO. Cũng nên nhắc lại là để gia nhập Tổ Chức Mậu Dịch Thế Giới này, Hà Nội đã phải có những cam kết song phương với từng quốc gia và đa phương với nhiều nước thành viên liên quan đến nhiều lãnh vực, trong đó có vấn đề tôn trọng nhân quyền. Ngay sau vụ ngăn cản hai vị khách mời, ông

JPEG - 4.8 kb
Đại sứ Hoa Kỳ Michael Marine

đại sứ Hoa Kỳ đã gửi cho báo chí một bài viết, trong đó có đoạn ghi rõ : “…sự công nhận quốc tế, sự hội nhập vào nền kinh tế toàn cầu và việc thực sự đạt được các tiêu chuẩn thế giới đòi hỏi phải có những thay đổi ở Việt Nam…”. Cuối bài viết, ông Michael Marine kết luận rằng : “Tôi cho rằng Việt Nam sẽ không bao giờ có thể đạt được mọi tiềm năng của mình, cũng như không thể thực sự đạt được các khát vọng toàn cầu của mình, nếu không tăng cường nền pháp quyền, giải quyết tham nhũng, bảo đảm các quyền tự do cơ bản của công dân và mở cửa hệ thống chính trị”. Sau những hành động thô bạo mang tính xúc phạm, ông đại sứ đã phản ứng một cách rất ngoại giao, rất chừng mực và rất lịch sự.

Về phần bà dân biểu Loretta Sanchez thì khi được hỏi ý kiến của bà về những lời chỉ trích của CSVN, bà trả lời : « Trong cuộc tiếp xúc với giới chức nhà nước Việt Nam, tôi đơn thuần chỉ nêu lên với họ những thực tế đã xảy ra rằng theo tôi những gì họ đã làm là điều hoàn toàn không thể chấp nhận được… Đáng lẽ không nên có sự cãi vã, giằng co trước nhà ông đại sứ như vậy. Tôi đã nói với chính quyền Hà Nội đó là một tình huống đáng buồn và không thể tưởng tượng nổi… Thật ra, trước đó, tôi có yêu cầu đựơc đi thăm các tù nhân chính trị đang bị giam giữ, thế nhưng họ đã trả lời rằng “Bà biết rõ là không nên yêu cầu điều này”. »

Những chuyện không thể tưởng tượng được đã và đang xẩy ra tại Việt Nam. Một nhà thức giả tại Paris khi nhìn bức hình Cha Lý bị công an bịt miệng giữa tòa án Thừa Thiên-Huế đã thốt lên: “Bàn tay bịt miệng Cha Lý là bàn tay Hồ Chí Minh chứ không phải bàn tay của tên công an mặc thường phục đứng phía sau”. Ông ta giải thích “Ông Hồ đã mang cái chủ nghĩa Mác Lênin độc tài toàn trị này vào Việt Nam. Chủ nghĩa này còn ác độc hơn thực dân trước kia. Nếu thực dân cũng bịt miệng người ta thì đã không có 13 tiếng hô “Việt Nam Muôn Năm” ở Yên Bái năm nào”. Thật không thể tưởng tượng nổi.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”

Ảnh minh họa

Tầng lớp trung lưu mới và bẫy thu nhập trung bình cao

Khảo sát bỏ túi gần đây của báo Thanh Niên về câu chuyện của anh Hoàng Việt – một nhân viên IT 40 tuổi tại TP.HCM – là một lát cắt vô cùng sống động phản ánh hành trình tăng trưởng kinh tế của Việt Nam suốt nhiều thập niên qua. Từ mức kỳ vọng ban đầu chỉ là một công việc ổn định với mức lương 15 – 20 triệu đồng/tháng, sau 13 năm, anh Việt đã có thể kiếm được gần 100 triệu đồng mỗi tháng nhờ sự năng động, làm thêm nghề tay trái và đầu tư vào đất đai, chứng khoán.

Hành hung người dẫn đến tử vong sau vụ va chạm xe ở Tây Ninh, tháng 1/2026. Ảnh: Báo Dân Việt

Sức mạnh của một dân tộc bắt đầu từ cách con người đối xử với nhau

Một xã hội chỉ thực sự văn minh khi con người biết giải quyết bất đồng bằng lý trí và pháp luật. Nếu phản ứng đầu tiên trước mâu thuẫn luôn là sự giận dữ, lời lẽ xúc phạm hay bạo lực, thì sự phát triển về kinh tế cũng khó có thể bù đắp cho những tổn thương trong đời sống xã hội.