Thư Nhà Văn Hoàng Tiến Gửi Nguyễn Phú Trọng

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Kinh gửi: Ông Nguyễn Phú Trọng trưởng ban bầu cử.

JPEG - 16.9 kb
Nhà văn Hoàng Tiến.

Tôi đã nhận được thẻ cử tri đi bầu quốc hội khóa XII. Tôi buộc lòng phải làm cái việc đáng ra không nên làm: trả lại thẻ cử tri cho Ban bầu cử.

Vì sao?

Vì nhiều người đã góp ý kiến nhiều chục năm nay: Không nên dùng phương thức “Đảng cử dân bầu” qua cái sàng lọc Mặt trận Tổ quốc nữa. Làm thế là biến một cơ quan dân chủ của dân thành một cơ quan ngoại vi của Đảng (với hơn 90% là đảng viên), quốc hội thành một nơi giơ tay luật hóa những chủ trương, chính sách, thông tư, chỉ thị của Đảng. Có phải như thế không, thưa quý vị?

Dám nhìn thẳng vào sự thật thì phải nói đúng là như thế.

Và như thế lâu nay chúng ta cứ đóng kịch dân chủ.

Hiến pháp ghi: “Quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất nước”, nhưng thực tế không phải vậy, Đảng mới là cơ quan quyền lực cao nhất nước.

Hiến pháp ghi: “Quốc hội là cơ quan đại biểu cao nhất của nhân dân”, thực tế cũng không phải vậy. Nhân dân có 80 triệu người chỉ chiếm 10% trong quốc hội; còn Đảng có 3 triệu đảng viên, mà chiếm 90% ghế quốc hội. Thế thì quốc hội là của Đảng chứ đâu phải của Dân.

Vì thế mà quốc hội đã không làm tròn trách nhiêm của mình. Nhiều việc lớn của đất nước, quốc hội không được bàn bạc. Ví dụ như: Hiệp định biên giới Việt Trung, hiệp định lãnh hải Việt Trung…; trước đây như: việc đưa quân sang Campuchia, hay việc chính phủ Phạm Văn Đồng ủng hộ tuyên bố của Trung Quốc về lãnh thổ của họ trong đó có Hoàng Sa và Trường Sa (gây ra rất rắc rối cho chúng ta bây giờ)…v.v…
Nhiều người đã lên tiếng phàn nàn về mô hình “Đảng cử dân bầu qua sàng lọc Mặt trận Tổ quốc giới thiệu” giả vờ dân chủ ấy, và đòi thực hiện quyền người dân được tự do ứng cử và bầu cử thực sự, như các ông: Nguyễn Văn Trấn, Nguyễn Hộ. Hoàng Hữu Nhân, Trần Độ, Hoàng Minh Chính…vv…Toàn là các vị lão thành cách mạng cả. Họ không thể là phản động.

Hiện nay chúng ta đã hội nhập vào nền kinh tế toàn cầu (WTO). Đây là cơ hội để chúng ta mở rộng dân chủ cho đất nước, cơ hội để người Việt Nam được hưởng quyền làm dân, quyền làm người, như mọi nơi trên thế giới. Ai mang lại tự do dân chủ lúc này người ấy sẽ được ghi tên vào lịch sử. Cờ đang trong tay quý vị, mong quý vị hãy phất nó lên.

Tôi là người đọc sách, nhìn thấy những việc sai trái, không nói, thì lương tâm cắn dứt. Noi theo người xưa dạy: “Biết mà không nói là bất nhân. Nói mà không nói hết là bất nghĩa”; cụ Chu Văn An dạy: “Kẻ sĩ phải nói những điều ích nước lợi dân”; tôi đề nghị nếu cứ bầu cử theo lối đã chỉ định sẵn, thì không nên bầu nữa. Đằng nào cũng sắp xếp cả rồi. Hãy dùng số tiền trăm ngàn tỉ đồng tốn kém cho bầu cử, để xây bệnh viện, trường học ở vùng sâu vùng xa đang thiếu thốn khó khăn, và giúp đỡ các trẻ em tàn tật hay lang thang cơ nhỡ, như thế ích lợi hơn. Dân cũng đỡ mất thời giờ đi bầu. Ban tổ chức khỏi phải vất vả kiểm phiếu.

Cho nên tôi quyết định trả lại thẻ cử tri cho Ban bầu cử, và công bố để mọi người biết. Qua động thái này, tôi muốn các vị lãnh đạo hãy nhận ra sự bất ưng của lòng người để mà thay đổi cách thức làm việc. Nhiều người bất ưng lắm, không phải mình tôi. Nếu không tin, xin làm cuộc trưng cầu dân ý, là rõ ngay thôi. Những quyền của dân đã ghi trong Hiến pháp phải được tôn trọng, và tôn trọng thực sự, không nên giả vờ hoặc làm nó biến tướng đi.

Nếu quý vị biết nghe lời nói phải, sửa chữa những sai sót, thì có lợi cho đất nước, có lợi cho quý vị. Nhược bằng khó chịu, bực tức, muốn dùng biện pháp trừng trị, thì chúng tôi sẵn sàng đón nhận với tấm lòng thanh thản vì đã nói thật được suy nghĩ của mình.

Người đọc sách chúng tôi cứ bị ám ảnh bởi câu ngạn ngữ phương Tây: “Im lặng là đồng lõa với tội ác” (Le silence, c’est la complicité du crime); và câu của một danh sĩ phương Đông: “Nhân sinh tự cổ thùy vô tử. Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”/ (tạm dịch thoáng: Người ta rồi ai cũng chết. Để lại một chút lòng với đất nước quê hương.)

Chúng tôi không muốn đồng lõa với cái ác, và cũng muốn có chút lòng với đất nước quê hương.

Đất thiêng Thăng Long, ngày 19 tháng 5 năm 2007.
Hoàng Tiến, nhà văn.

Địa chỉ: Nhà A11 Phòng 420, Thanh Xuân Bắc-Hà Nội.

Nơi gửi:
- Ban tổ chức bầu cử quốc hội XII
- Các vị lãnh đạo Đảng và Nhà nước
- Bạn bè văn nghệ sĩ.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Hà Nội có hơn 6 triệu xe máy. Ảnh: Báo Dân Sinh

Sao phải ép dân phải đổi xe?

Nếu đại bộ phận lực lượng lao động này vẫn sử dụng xe máy xăng thì việc áp dụng lộ trình cấm xe máy công nghệ chạy xăng và hạn chế xe cá nhân theo giờ  đang vô tình làm khó người dân nói chung cũng như người lao động nói riêng.

Admin trang Nhật Ký Yêu Nước (từ trái): Phan Tất Thành, Nguyễn Văn Dũng (Aduku) và Nguyễn Văn Lâm. Ảnh: FB Manh Dang

Tháng 5, tháng của các admin trang Nhật Ký Yêu Nước, những người sống không cúi đầu

Tương lai dân tộc này, chẳng phải đang viết bằng tuổi thanh xuân tù đày, nước mắt, xương máu và cả sinh mệnh của họ. Đừng mãi nhìn họ như những tấm gương nữa, để phí hoài tuổi thanh xuân và sự hy sinh của họ, mà hãy nhìn họ như những người bạn đồng chí hướng với mình để mà cùng gánh vác việc chung.

Non nước này, vốn có phải của riêng ai?

Ông Lý Thái Hùng phân tích bản chất của mô hình quản trị “bao cấp kỹ thuật số”

Bao cấp cũ kiểm soát người dân bằng tem phiếu, hộ khẩu, lý lịch, công an khu vực và tổ dân phố. Bao cấp mới kiểm soát người dân bằng căn cước công dân gắn chip, dữ liệu dân cư, camera, tài khoản số, hóa đơn điện tử, giấy phép hành nghề, chế tài hành chính, kiểm soát mạng xã hội và các mạng lưới an ninh cắm sâu xuống tận cấp xã…

Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi vẫy tay khi khởi hành chuyến thăm chính thức tới Việt Nam và Australia tại sân bay Haneda, Tokyo, hôm 1/5/2026. Ảnh minh họa: Kazuhiro Nogi/ AFP via Getty Images

Có thể ngưng cho thiên hạ ‘tựa’?

Nếu xem việc tự nguyện làm thuê cho ngoại nhân cả trên xứ sở của mình lẫn xứ người là “điểm tựa an ninh kinh tế” cho thiên hạ thì Việt Nam còn là “điểm tựa an ninh kinh tế” của Nam Hàn, Đài Loan! Hiện có khoảng 350.000 người Việt đang tha hương cầu thực ở Nam Hàn và khoảng 300.000 người Việt tương tự ở Đài Loan.