Thua Cả Miến?

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Ngày 22 tháng 9 năm 2009, chính quyền tỉnh Shan của Miến Điện ra thông báo cho hay rằng, họ sẽ trục xuất tất cả những người Trung quốc cư ngụ bất hợp pháp tại khu tự trị Kokang. Bản thông báo của chính quyền tỉnh Shan nói rõ rằng, nội trong ba ngày, kể từ 25 tháng 9 năm 2009, những người Trung Quốc không có giấy phép cư trú thì phải rời khỏi vùng Kokang. Nếu bất tuân sẽ bị bắt và bị nghiêm phạt.

Trong suốt mấy chục năm qua, Bắc Kinh vẫn áp dụng cùng một chính sách “tằm ăn dâu” như đã và đang làm dọc theo biên giới với Việt Nam. Đó là xóa mờ dần ranh giới bằng cách thúc đẩy nông dân trồng cấy lấn dần qua đất Miến và khuyến khích nhiều người Hoa vượt biên giới sang làm ăn buôn bán rồi ở lại luôn.

Nhưng từ khi chính quyền quân phiệt Miến Điện bị hầu hết thế giới phong tỏa nên lệ thuộc hẳn vào Trung quốc thì người Tàu vượt biên giới sang sống ở vùng Kokang một cách ngang nhiên, không còn lén lút như trước nữa. Tuy sống bất hợp pháp, nhưng họ chẳng sợ ai, kể cả luật pháp. Họ biết chính quyền địa phương chẳng dám làm gì vì đụng đến họ là động đến chính Bắc Kinh. Khối người cư ngụ bất hợp pháp này ngày càng xem thường luật pháp, hống hách, và gia tăng nhanh chóng. Hơi có chuyện xích mích với người dân địa phương là họ sẵn sàng kéo hàng đoàn đến sử dụng bạo lực. Thái độ ngang ngược và côn đồ đó giống hệt những gì đang thấy tại các “khu phố Tàu” của người lao động Trung quốc trên đất Việt Nam như tại một số vùng thuộc Thanh Hóa, Tây Nguyên, v.v.

Khi thông báo này mới được phổ biến, cộng đồng người Hoa ở vùng Kokang tưởng chỉ để hù dọa. Nhưng khi thấy lực lượng an ninh Miến Điện được điều động đến, thì họ bắt đầu xôn xao lên và nhận ra rằng Miến Điện làm thật chứ không phải hù dọa. Và thế là dẫn đến phản ứng của Bắc Kinh.

Tờ Hoàn Cầu Thời Báo của đảng Cộng sản Trung quốc ngày 28 tháng 9 đã đăng tin: chính quyền tỉnh Vân Nam (thuộc Trung quốc) đã phải tăng cường thêm quân đội để phòng giữ hành lang biên giới Trung-Miến. Lý do là vì đang xẩy ra xung đột giữa quân đội Miến Điện với lực lượng vũ trang dân tộc thiểu số ở khu vực Kokang. Và vì những cuộc chạm súng này, hơn 1 vạn người Kokang phải vượt biên giới chạy sang lánh nạn ở Lâm Thương, tỉnh Vân Nam, Trung Quốc. Ngày hôm sau, Tân Hoa Xã loan tin số người vượt biên lánh nạn đã lên đến 30 ngàn người. Chính quyền tỉnh Vân Nam phải dựng lên 7 trạm tiếp cư để thu nhận người lánh nạn.

Giới quan sát quốc tế đang đặt nhiều dấu hỏi về các bản tin khác thường này. Trước hết, các cơ quan truyền thông của Trung quốc xưa nay không loan tải các tin tức về nội tình Miến Điện. Nếu có nhắc đến đất nước này người ta chỉ nghe một bài bản của Bắc Kinh rằng Miến Điện rất “ổn định”và còn lên án mọi tin tức về các hoạt động chống lại chế độ độc tài tại đây chỉ là trò tuyên truyền của những thế lực thù địch quốc tế. Nay tại sao Bắc Kinh lại bất ngờ phá lệ?

Dấu hỏi thứ hai là ai đang trang bị súng ống cho nhóm gọi là “lực lượng vũ trang dân tộc thiểu số vùng Kokang”. Đây là một vùng sâu trong đất liền và chỉ giáp ranh với Trung Quốc. Nên phải chăng đây chính là lính Trung Quốc mượn áo thiểu số người Hoa sống trong vùng Kokang?

Người ta cũng lấy làm lạ là tại sao dân chúng vùng Kokang, đa số là người Miến, nói tiếng Miến, lại chạy sang nước Tàu xa lạ để lánh nạn chiến tranh. Ngoài “nhóm vũ trang thiểu số” ra, đa số dân thường không có lý do để sợ bị lính Miến tàn sát. Lẽ ra họ phải chạy sâu vào đất Miến bên ngoài vùng Kokang mới đúng. Tương tự như tại sao dân chúng Việt Nam lại chạy sang Tàu lánh nạn khi Trung Quốc và Việt Nam giao tranh năm 1979? Do đó, giới quan sát viên quốc tế tin rằng con số 30 ngàn người trong bản tin Tân Hoa Xã chính là số dân và cán bộ Trung Quốc được thúc giục lấn sang đất Miến và nhập cảnh bất hợp pháp trong những năm qua, nay bị đẩy về. Và nay Bắc Kinh tỉnh bơ gọi họ là dân Miến để bằng mọi cách đưa họ “hồi hương”. Đây là thủ thuật của Bắc Kinh mà có lẽ dân tộc Việt chúng ta cần ghi nhớ, vì không có lý do gì khiến Bắc Kinh không đem ra áp dụng dọc theo biên giới Việt – Hoa.

Ngoài các dấu hỏi nêu trên, điều làm nhiều người ngạc nhiên là thái độ dứt khoát của giới cầm quyền Miến Điện, đặc biệt nếu so với những người đang cầm quyền tại Việt Nam. Cả hai chế độ đều độc tài và đều lệ thuộc vào Trung Quốc. Có lẽ chính xác hơn phải nói Ngưỡng Quảng lệ thuộc Bắc Kinh hơn Hà Nội gấp chục lần vì đang bị cô lập gần như hoàn toàn bởi cả thế giới và vì hạ tầng kinh tế vô cùng kiệt quệ. Nhưng khi sự lấn lướt của ngoại bang đã lên đến mức xâm phạm chủ quyền quốc gia, chính quyền Than Shwe đã dám lấy quyết định và hành xử đúng vai trò của một chính phủ.

Tại Việt Nam, khi tin tức và những vụ bạo hành của công nhân Trung Quốc tại các “khu phố tàu” được loan tải, người ta chỉ thấy các quan chức Việt đua nhau lên tiếng than vãn không biết trách nhiệm thuộc về cơ quan nào và không rõ ngay cả hiện có bao nhiêu “công dân Trung Quốc” sống công khai trên đất Việt. Và sau đó cả hệ thống nhà nước, từ thấp đến cao, không một ai dám ra một biện pháp hay lấy một quyết định nào; ngoại trừ việc báo chí đột nhiên im lặng không nhắc tới các khu vực công nhân Trung Quốc đang sinh sống nữa.

Điều lạ sau cùng: các quan chức CSVN than vãn rằng họ không thể kiểm tra được khối người Hoa khi hầu hết những người này đều có khuôn mặt lạ và nói loại ngôn ngữ lạ so với người Việt và họ thường sống tập trung vào từng khu với nhau. Trong khi đó công an của chế độ lại được trải ra khắp nơi, theo sát từng giờ; rành rẽ từng bước đi, từng nơi đến, từng lời nói, từng bài viết của những người yêu nước mang giòng máu Việt đang phản đối chính sách Đại Hán xâm thực của Bắc Kinh. Và sẵn sàng có ngay các quyết định bắt giữ dù là ngày hay đêm.

Hiện tượng Tránh Người Lạ – Bắt Người Quen này quả thật đã đặt Việt Nam ở hàng dưới cả Miến Điện trong các thống kê “nhục quốc thể” của nhân loại ngày nay.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?

Nên hiểu thế nào về quy chế tỵ nạn của Lê Chí Thành

Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty) đã lên tiếng về trường hợp của (Lê Chí) Thành, trong văn bản của mình, họ khẳng định quan điểm “Không ai nên bị trả về một quốc gia nơi họ đang đối mặt với nguy cơ bị bỏ tù vì lên tiếng tố cáo vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Bất kỳ hành động nào như vậy sẽ đều vi phạm nguyên tắc không trục xuất người tị nạn được quy định trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.”

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.