Tòa án VN lại lạm quyền Quốc hội?

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Hội đồng thẩm phán của Tòa án Nhân dân Tối cao của Việt Nam ban hành một nghị quyết hướng dẫn việc xét xử án treo với tội phạm tham nhũng, theo đó kể từ ngày 15/12/2013, tòa án các cấp sẽ không được áp dụng án treo với loại tội phạm này.

Luật sư Hà Huy Sơn từ Hà Nội cho rằng mặc dù động thái có thể nhằm đáp lại các áp lực và kỳ vọng trong nước về xử lý tội tham nhũng, cách thức mà Tòa án Nhân dân Tối cao ra văn bản có thể tạo ra hiệu ứng ’tiêu cực mà theo ông là ’lạm quyền’ của Quốc hội, nếu chiểu theo các nguyên tắc về pháp lý và ra văn bản quy phạm.

Theo ông Sơn, nghị quyết 01/2013 thể hiện việc các phiên tòa từ trước đến nay, trong đó thành phần là thẩm phán và các hội thẩm nhân dân đã không làm tốt vai trò của họ trong xét xử loại tội phạm tham nhũng nên không đáp ứng được các yêu cầu của xã hội.

’Chắp vá, lạm quyền’

“Chính vì vậy đã có sự can thiệp của Hội đồng Thẩm phán bằng nghị quyết nhằm hạn chế độ tùy nghi của các điều luật mà bộ luật hình sự Việt Nam quy định.”

Tuy nhiên, can thiệp của Tòa án Nhân dân Tối cao đã chỉ mang tính chắp vá và lạm quyền của Quốc hội, theo luật sư Sơn.

“Việc ra nghị quyết này không thể hiện một cái gì đó tích cực, vì làm như thế sẽ làm giảm vai trò của thẩm phán và hội đồng xét xử.

“Thứ hai, nếu người ta muốn đạt được yêu cầu của xã hội, thì người ta phải sửa và bổ sung bộ luật hình sự, mà cơ quan có thẩm quyền là Quốc hội thực hiện việc này, chứ không phải là để Hội đồng Thẩm phán, Tòa án Tối cao.”

Bấm vào đây để nghe cuộc phỏng vấn

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

GS Tương Lai. Tranh: Hoàng Tường

Tiễn biệt GS Tương Lai

…Trụ cột thứ ba, và có lẽ là sâu sắc nhất, trí thức phải nói thật.

Có một lần, trong một bài viết gửi báo, ông viết đại ý rằng: Trí thức nếu chỉ nói điều dễ nghe, thì không còn là trí thức; còn nếu đã thấy vấn đề mà im lặng, thì là có lỗi.

Câu đó theo tôi suốt nhiều năm làm báo.

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?