Tuyên giáo tung dư luận viên bảo vệ VinFast*

Ảnh minh họa: Việt Nam Thời Báo
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Lãnh lương từ thuế của dân, nhưng dư luận viên lại cào phím bảo vệ VinFast bằng cả tánh mạng

Gần đây thông tin về việc xe điện VinFast liên tục cháy nổ khiến dư luận vô cùng lo lắng. Các video xe VinFast cháy, hoặc hư, phải đẩy bộ giữa đường được người dân chia sẻ chóng mặt. Kéo theo đó là những bình luận vô cùng cực đoan của đội ngũ dư luận viên được Ban Tuyên giáo giật dây.

Dễ thấy nhất là dư luận viên gọi những người dân lên án xe điện VinFast là “phản động,” “ba que,” “khát nước,” “Cali;” ý nói những người chỉ trích VinFast là theo chế độ Việt Nam Cộng Hoà. Thế là từ việc phản ánh chất lượng sản phẩm, người dân lại bị chụp mũ về âm mưu chính trị, theo kiểu người nào chê VinFast là chống phá nhà nước CSVN.

Nên nhớ, hiện giờ là thời đại thông tin mở, mạng xã hội đã trở thành nơi người dân bày tỏ quan điểm, chia sẻ trải nghiệm, kể cả về các sản phẩm, dịch vụ mà họ sử dụng, hoặc không sử dụng nhưng lo ngại vì chất lượng sản phẩm. Việc khen chê một hãng xe, một thương hiệu là điều hoàn toàn bình thường trong xã hội tự do ngôn luận.

VinFast là một hãng xe mua bán theo quy luật thị trường cũng như bao hãng xe khác. Khi bị khách hàng, người dân lên án thì phải coi lại mình, thu hồi, sửa chữa, cải tiến sản phẩm để cạnh tranh với các thương hiệu khác. Nhìn ra thế giới, không một hãng xe nào thành công nhờ che giấu lỗi và công kích người tiêu dùng. Ngay cả các hãng lớn như Toyota, Tesla hay Volkswagen đều từng đối diện với những bê bối lớn, nhưng họ phải công khai xin lỗi, thu hồi xe, cải tiến sản phẩm để lấy lại lòng tin khách hàng.

Khi VinFast bị chỉ trích thì thay vì thừa nhận và khắc phục vấn đề, họ lại bắt tay với Ban Tuyên giáo, giật dây cho dư luận viên tấn công khách hàng và người dân, một hành động đi ngược xu thế văn minh và trái quy luật kinh tế thị trường. Khi khách hàng vừa đăng bài chê xe, lập tức có hàng trăm nick lao vào “dạy đời”: “Đã dùng hàng Việt thì phải yêu nước, đừng so với xe Nhật, xe Đức.” Cái logic ấy nghe vừa quen vừa… buồn cười; chẳng lẽ chạy xe bị nổ pin thì phải im lặng vì “ủng hộ thương hiệu Việt”?

Những người bảo vệ VinFast thường viện dẫn lý những lý do như “đây là thương hiệu ô tô đầu tiên của Việt Nam,” cần ủng hộ để “người Việt dùng hàng Việt.” Từ đó biến lòng yêu nước thành công cụ để áp đặt, ép buộc người tiêu dùng phải mua và khen ngợi một sản phẩm.

Phải hiểu rằng yêu nước không đồng nghĩa với việc nhắm mắt làm ngơ trước lỗi kỹ thuật hay dịch vụ kém. Cố tình dùng lòng yêu nước để lấp liếm những sai sót, yếu kém thì càng gây tác dụng ngược, khiến người dân mất niềm tin vào thương hiệu Việt. Chưa kể là khi biến một vấn đề mua bán, tiêu dùng thành câu chuyện chính trị thì càng khiến xã hội bị chia rẽ và gây tâm lý sợ hãi khi nói lên sự thật.

Nếu VinFast thực sự tốt, thì thị trường sẽ tự chứng minh điều đó, chứ không cần huy động cả một bộ máy tuyên truyền để tô vẽ. Cứ dùng chính trị để chụp mũ, đe dọa người dân mà không cải thiện chất lượng sản phẩm thì hãng xe chỉ có lụn bại chứ không thể vươn tầm ra thế giới được.

Chưa hết, Ban Tuyên giáo là cơ quan của nhà nước, lãnh lương từ thuế của dân. Người dân đóng thuế để nuôi bộ máy nhà nước với mục tiêu phục vụ lợi ích chung, đảm bảo công bằng xã hội, không phải để bảo vệ một doanh nghiệp cụ thể. Tại sao Ban Tuyên giáo, dư luận viên lãnh lương từ thuế của dân mà sao lại cố sống cố chết bảo vệ VinFast? Thế hoá ra VinFast trả lương cho dư luận viên, hay VinFast là sân sau của lãnh đạo nào?

Dân Trần

Nguồn: Việt Nam Thời Báo

* Tựa do BBT chọn

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Admin trang Nhật Ký Yêu Nước (từ trái): Phan Tất Thành, Nguyễn Văn Dũng (Aduku) và Nguyễn Văn Lâm. Ảnh: FB Manh Dang

Tháng 5, tháng của các admin trang Nhật Ký Yêu Nước, những người sống không cúi đầu

Tương lai dân tộc này, chẳng phải đang viết bằng tuổi thanh xuân tù đày, nước mắt, xương máu và cả sinh mệnh của họ. Đừng mãi nhìn họ như những tấm gương nữa, để phí hoài tuổi thanh xuân và sự hy sinh của họ, mà hãy nhìn họ như những người bạn đồng chí hướng với mình để mà cùng gánh vác việc chung.

Non nước này, vốn có phải của riêng ai?

Ông Lý Thái Hùng phân tích bản chất của mô hình quản trị “bao cấp kỹ thuật số”

Bao cấp cũ kiểm soát người dân bằng tem phiếu, hộ khẩu, lý lịch, công an khu vực và tổ dân phố. Bao cấp mới kiểm soát người dân bằng căn cước công dân gắn chip, dữ liệu dân cư, camera, tài khoản số, hóa đơn điện tử, giấy phép hành nghề, chế tài hành chính, kiểm soát mạng xã hội và các mạng lưới an ninh cắm sâu xuống tận cấp xã…

Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi vẫy tay khi khởi hành chuyến thăm chính thức tới Việt Nam và Australia tại sân bay Haneda, Tokyo, hôm 1/5/2026. Ảnh minh họa: Kazuhiro Nogi/ AFP via Getty Images

Có thể ngưng cho thiên hạ ‘tựa’?

Nếu xem việc tự nguyện làm thuê cho ngoại nhân cả trên xứ sở của mình lẫn xứ người là “điểm tựa an ninh kinh tế” cho thiên hạ thì Việt Nam còn là “điểm tựa an ninh kinh tế” của Nam Hàn, Đài Loan! Hiện có khoảng 350.000 người Việt đang tha hương cầu thực ở Nam Hàn và khoảng 300.000 người Việt tương tự ở Đài Loan.

Ảnh minh họa: Chủ tịch tỉnh "quản" các bác sĩ từ 1/7/2026 theo Nghị quyết 21/2026/NQ-CP

Từ luật sư đến bác sĩ: “Thời vươn mình” hay thời… xuống hố cả nút?

Điều bi hài nằm ở chỗ, cùng lúc nhà nước liên tục nói về “kinh tế tri thức,” “cách mạng công nghiệp 4.0,” “AI,” “quốc gia số,” thì nền quản trị thực tế lại vận hành theo tinh thần rất… phong kiến: Cứ gom hết quyền về cho quan chức quản là yên tâm nhất. Có cảm giác như trong mắt cấu trúc quyền lực hiện nay, chuyên môn là thứ cần được quản thúc chứ không phải cần được tôn trọng. Càng là lĩnh vực có tính độc lập cao thì càng phải đưa vào vòng kiểm soát.