Vài chuyện bên lề cuộc diễn binh Bắc Kinh ngày 3 tháng 9

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Sau một loạt tin tức, hình ảnh, phóng sự rồi đến không biết bao nhiêu bài bình luận, xã thuyết ca tụng cuộc đại thành công của buổi lễ diễn binh ở Bắc Kinh ngày 3 tháng 9 trên hệ thống truyền thông lề phải của Trung quốc, thì cũng ngay buổi chiều hôm đó đến lượt phía lề trái lên tiếng về buổi diễn binh này.

Trước hết, trên mạng xã hội Sina Weibo nhiều người cùng đặt ra một câu hỏi tại sao khi đứng trên xe đi ngang các đoàn quân, Chủ tịch Tập Cận Bình đã đưa tay trái lên chào theo kiểu nhà binh, tại sao không là tay phải như tất cả các vị tiền nhiệm của ông Tập, hay là ông Tập là người thuận tay trái nên chào như thế cho tiện chứ câu nệ gì vào cái chuyện tay trái, tay phải làm gì cho mệt.

Vì hình ảnh trên trang mạng Weibo là hình thật lấy từ màn hình TV trực tiếp buổi lễ diễn binh và bên cạnh hình ảnh đó không có đả kích nào đối với ông Tập, nên những câu hỏi nêu trên vẫn còn được để yên trên mạng Weibo. Truyền thông nhà nước đã lên tiếng giải thích rằng đó chỉ là một cử chỉ đơn thuần để chào đoàn quân mà thôi.

Có lẽ nhận thấy lời giải thích này không ổn, nên ngay sau đó truyền thông nhà nước còn mượn một câu “Cát sự thượng tả, hung sự hữu” của Lão Tử để giải thích thêm. Theo tập tục ngày xưa ở Trung quốc thì những người trị nước an dân thích hướng bên trái, chỉ khi nào chiến tranh mới thích bên phải. Chào bằng tay trái là không thích dùng vũ lực. Sự giải thích này quá ư là hàm hồ, nên cư dân mạng ở Hoa lục nhảy vào luận chiến mỗi lúc mỗi đông, khiến Ban Tuyên giáo Trung ương đảng Cộng sản Trung quốc phải ra lịnh cấm không cho trang mạng Weibo đăng tải những gì liên quan đến chuyện chào tay trái hay tay phải nữa.

Thêm một chuyện khác nữa là trong đoàn quân diễn binh có 17 nước gởi quân đến tham dự. Điều này đã được báo đài lề phải của Bắc Kinh ca tụng hết lời, và cuối cùng kết thúc bằng một câu: “Hãy mở mắt mà nhìn đoàn diễn binh hoành tráng có sự tham gia của quân đội 17 quốc gia khác thì đố ai có thể cô lập Trung quốc được”. Đám dư luận viên thì lên tiếng xỉ vả các quốc gia như Mỹ, Anh, Pháp, v.v… không gởi quân đến tham gia diễn binh. Luận điệu của các dư luận viên Trung Quốc cho rằng, lẽ ra những nước vừa kể phải gởi quân đến diễn binh ăn mừng chiến thắng, nhưng họ không gửi vì bây giờ những nước đó đã gia nhập phe trục Nhật-Đức-Ý để chống lại Trung quốc, nhưng không đời nào mà nhân dân Trung quốc khuất phục trước bọn chúng; và rằng, nhân dân Trung quốc cám ơn các quốc gia gởi quân tham gia diễn binh, còn những nước được mời mà không gởi quân đến tham gia thì phải nhớ tên cho kỹ.

Bắc Triều Tiên là nước nhận rất nhiều viện trợ của Trung quốc, thế nhưng vào phút chót Bình Nhưỡng đã không gởi quân đến tham gia diễn binh theo như đã hứa. Đám dư luận viên cay cú đề nghị từ nay về sau Trung quốc đừng cho Bắc Triều Tiên thêm xu nào nữa.

Các mạng lề trái liệt kê 17 nước đã gởi quân tham dự diễn binh theo thứ tự A, B, C là Afghanistan, Belarus, Cambodia, Cuba, Egypt, Fiji, Kazakhstan, Kyryz, Laos, Mexico, Mongo, Pakistan, Russia, Serbia, Tajikistan, Vanuatu và Venexuela; cùng với lời bàn rằng, ngoại trừ Nga, 16 quốc gia còn lại đều là nước nhỏ và nghèo. Trong thế chiến thứ hai các nước đó không đánh nhau với Nhật, nhưng nay gởi quân đến diễn binh ăn mừng chung 70 năm chiến thắng phát-xít Nhật, mục đích của những nước đó là muốn nhận thêm tiền viện trợ của Trung quốc mà thôi.

Gọi là đoàn quân cho oai, chứ Afghanistan chỉ gởi 3 binh sĩ, Fiji và Vanuatu thì đông hơn một chút, mỗi nước được 7 người. Nếu có một lời khen nhà nước về cuộc diễn binh này thì đó là đã làm cho bầu trời Bắc Kinh quang đãng, ít bị ô nhiễm hơn mọi ngày một chút, nhờ vào việc cấm xe cộ lưu thông, cấm các nhà máy phun khói, nhưng sau đó thì mọi chuyện trở lại như cũ.

Theo các chuyên gia theo dõi về hoạt động Internet ở Hoa lục thì cư dân mạng ở nước này ngày càng có kinh nghiệm hơn trong việc đưa ý kiến của mình lên trang mạng xã hội, để không bị nhà nước bắt và cũng khó mà bắt rút các ý kiến đó xuống. Nếu gọi đây là một cuộc đấu trí của cư dân mạng trước một nhà nước Cộng sản độc tài Trung quốc thì cũng không sai.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”

Ảnh minh họa

Tầng lớp trung lưu mới và bẫy thu nhập trung bình cao

Khảo sát bỏ túi gần đây của báo Thanh Niên về câu chuyện của anh Hoàng Việt – một nhân viên IT 40 tuổi tại TP.HCM – là một lát cắt vô cùng sống động phản ánh hành trình tăng trưởng kinh tế của Việt Nam suốt nhiều thập niên qua. Từ mức kỳ vọng ban đầu chỉ là một công việc ổn định với mức lương 15 – 20 triệu đồng/tháng, sau 13 năm, anh Việt đã có thể kiếm được gần 100 triệu đồng mỗi tháng nhờ sự năng động, làm thêm nghề tay trái và đầu tư vào đất đai, chứng khoán.