Vì đâu nên nỗi?

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Một học sinh lớp 7 đánh cô giáo. Cả lớp ngồi nhìn và còn đi kéo rèm che lại. Sự việc gây sốc không chỉ bởi hành vi, mà còn bởi nó phơi bày nhiều căn nguyên sâu xa của xã hội và giáo dục.

1. Bạo lực tràn lan như một “ngôn ngữ chung”

Chúng ta đang sống trong một không gian xã hội nơi bạo lực hiện diện khắp nơi, đặc biệt là mạng xã hội. Trên mạng, bất kỳ ai cũng có thể trở thành nạn nhân của sự nhục mạ, bêu rếu, đấu tố bằng ngôn từ cay độc. Đừng nghĩ là bạo lực trên mạng thì không liên quan đến bạo lực ngoài đời, vì thanh thiếu niên ngày nay ở trên mạng phần lớn thời gian. Bầu không khí độc hại đó âm thầm ngấm vào, nuôi dưỡng cái ác bên trong, thúc đẩy hành động giải quyết xung đột bằng bạo lực.

2. Sự xuống cấp của giáo dục đạo đức và nhân văn

Trong nhà trường, đạo đức và nhân văn bị lép vế trước áp lực điểm số và thành tích. Các bộ môn nhân văn như nghệ thuật, văn chương, đọc sách… bị xem như những thứ hoa lá cành chẳng giúp ích gì. Nhưng giáo dục đạo đức – nhân cách không thể chỉ dùng kỷ luật hay rao giảng. Học sinh cần được nuôi dưỡng tiếng gọi lương tri bằng cái đẹp, bằng nghệ thuật, bằng những “khoảng lặng” để quan sát chính mình chứ không phải chỉ hùng hục chạy theo bài vở. Khi thiếu những dưỡng chất ấy, tâm hồn khô cằn, và phản ứng bạo lực dễ dàng lấn át những tiếng gọi bên trong.

XEM THÊM:

3. Sự bỏ bê của người lớn

Không ít cha mẹ mải mê công việc, phó mặc con cho trường lớp. Nhưng nghịch lý là, cha mẹ dễ dàng bạt tai con ở nhà, nhưng lại đòi hỏi thầy cô không được nghiêm khắc với con mình ở trường. Thầy cô thì bị kìm kẹp bởi nỗi sợ: Sợ phụ huynh, sợ mạng xã hội, sợ bị “phốt.” Để yên thân, nhiều người chọn cách lờ đi, ngay cả khi thấy học trò sai trái. Trong sự bỏ bê kép ấy – từ gia đình và nhà trường – trẻ con lớn lên không có chỗ dựa, không có giới hạn rõ ràng.

4. Chính sách duy ý chí, thiếu công cụ thực chất

Thông tư 19 mà Bộ Giáo dục vừa ban hành xóa bỏ mọi hình thức kỷ luật trong nhà trường, mức cao nhất chỉ còn viết kiểm điểm. Ý định là hướng đến giáo dục tích cực, nhưng cách làm lại vô cùng “dân tuý”: Như thể kỷ luật là cái gì đó phải bài trừ, hay chỉ cần một văn bản là giáo dục nhân văn sẽ tự khắc tồn tại trong nhà trường.

Kỷ luật – nếu được thực hiện đúng và tích cực – không phải để trừng phạt mà để thiết lập giới hạn an toàn. Việc bỏ phắt kỷ luật đi mà quên rằng 3 vấn đề ở trên còn to lù lù như con voi giữa phòng thế kia, thì nhà trường càng có nguy cơ trở thành nơi vô luật, thầy cô càng bất lực, và “giáo dục tích cực” chỉ là những khẩu hiệu đẹp trên giấy.

Chúng ta gieo bạo lực, gieo sự vô cảm, gieo thành tích giả tạo và chính sách hời hợt. Hôm nay, chúng ta gặt lấy quả đắng ấy. Nếu không nhìn thẳng và thay đổi tận gốc, thì mọi cuộc bàn luận cũng chỉ là những tiếng thở dài trôi qua trên mạng xã hội, rồi thôi…

Nguyễn Thúy Uyên Phương

Nguồn: FB Nguyen Thuy Uyen Phuong

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Admin trang Nhật Ký Yêu Nước (từ trái): Phan Tất Thành, Nguyễn Văn Dũng (Aduku) và Nguyễn Văn Lâm. Ảnh: FB Manh Dang

Tháng 5, tháng của các admin trang Nhật Ký Yêu Nước, những người sống không cúi đầu

Tương lai dân tộc này, chẳng phải đang viết bằng tuổi thanh xuân tù đày, nước mắt, xương máu và cả sinh mệnh của họ. Đừng mãi nhìn họ như những tấm gương nữa, để phí hoài tuổi thanh xuân và sự hy sinh của họ, mà hãy nhìn họ như những người bạn đồng chí hướng với mình để mà cùng gánh vác việc chung.

Non nước này, vốn có phải của riêng ai?

Ông Lý Thái Hùng phân tích bản chất của mô hình quản trị “bao cấp kỹ thuật số”

Bao cấp cũ kiểm soát người dân bằng tem phiếu, hộ khẩu, lý lịch, công an khu vực và tổ dân phố. Bao cấp mới kiểm soát người dân bằng căn cước công dân gắn chip, dữ liệu dân cư, camera, tài khoản số, hóa đơn điện tử, giấy phép hành nghề, chế tài hành chính, kiểm soát mạng xã hội và các mạng lưới an ninh cắm sâu xuống tận cấp xã…

Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi vẫy tay khi khởi hành chuyến thăm chính thức tới Việt Nam và Australia tại sân bay Haneda, Tokyo, hôm 1/5/2026. Ảnh minh họa: Kazuhiro Nogi/ AFP via Getty Images

Có thể ngưng cho thiên hạ ‘tựa’?

Nếu xem việc tự nguyện làm thuê cho ngoại nhân cả trên xứ sở của mình lẫn xứ người là “điểm tựa an ninh kinh tế” cho thiên hạ thì Việt Nam còn là “điểm tựa an ninh kinh tế” của Nam Hàn, Đài Loan! Hiện có khoảng 350.000 người Việt đang tha hương cầu thực ở Nam Hàn và khoảng 300.000 người Việt tương tự ở Đài Loan.

Ảnh minh họa: Chủ tịch tỉnh "quản" các bác sĩ từ 1/7/2026 theo Nghị quyết 21/2026/NQ-CP

Từ luật sư đến bác sĩ: “Thời vươn mình” hay thời… xuống hố cả nút?

Điều bi hài nằm ở chỗ, cùng lúc nhà nước liên tục nói về “kinh tế tri thức,” “cách mạng công nghiệp 4.0,” “AI,” “quốc gia số,” thì nền quản trị thực tế lại vận hành theo tinh thần rất… phong kiến: Cứ gom hết quyền về cho quan chức quản là yên tâm nhất. Có cảm giác như trong mắt cấu trúc quyền lực hiện nay, chuyên môn là thứ cần được quản thúc chứ không phải cần được tôn trọng. Càng là lĩnh vực có tính độc lập cao thì càng phải đưa vào vòng kiểm soát.