Việt Nam hoang mang… và im lặng

Người biểu tình bị an ninh bắt hôm 10 tháng Sáu, 2018. Ảnh: FB Lê Nguyễn Hương Trà
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Tôi là một trong những nạn nhân đã bị An ninh cộng sản bắt đi vào ngày 17/6/2018. May mắn là chẳng có vết thương nào xảy ra trên da thịt tôi vào ngày ấy. Có lẽ vì khoảnh khắc bị hốt lên xe tôi khá hoang mang và khá ngoan, nên cũng chẳng bị gây khó dễ gì…

Nhưng, từ dạo ấy, những vết thương lòng trong tôi lại càng ngày càng lớn. Trong rất nhiều giấc ngủ, tôi tỉnh dậy và hốt hoảng khi thấy mình bị nhốt ở một nơi xa lạ và không ai biết mình ở đâu, bên cạnh là những người công an mặc sắc phục màu xanh lá. Cũng từ dạo ấy, tôi bắt đầu lê la vào mọi ngóc ngách cuộc sống của một người Việt, rồi nhận ra, trong trái tim tôi mang rất nhiều nỗi đau mang tên Tổ Quốc.

Tôi vẫn luôn tự hỏi, điều gì đang xảy ra trên đất nước tôi đây?

Tôi đã đi qua một chiều dài lịch sử phát triển của dân tộc mình. Đủ để được dạy về những bài học tự hào tổ quốc, và cũng đủ để trưởng thành và nhận ra một Việt Nam không đẹp như sử sách đã ghi. Đủ để nghẹn ngào vì hàng loạt những người Việt phải cúi đầu lầm lũi ở những đất nước khác. Đủ để thấy hổ thẹn với những gì đang diễn ra trên đất nước này… Rất nhiều người Việt mà tôi gặp, thường gật gù với tôi về điều ấy. Xung quanh tôi vẫn xì xào vì những điều ấy. Họ nhận ra, họ biết, họ hiểu, họ xấu hổ, họ bất mãn, nhưng họ không nói, không làm gì, thậm chí không muốn thay đổi. Họ im lặng và cam chịu.

Và…

Khi tôi bắt đầu nói, khi tôi chia sẻ những bài viết về mình bị bắt ngày hôm ấy trên mạng xã hội. Khi bài viết của tôi rất đông người like và share trên khắp các nước, tôi bắt đầu nhận được hàng loạt những lời can ngăn, hàng loạt những lời đe dọa… từ phía những người thân, và những người quen biết tôi. Ai cũng nói với tôi, hãy im lặng, hãy xóa đi, hãy yên ổn mà làm ăn, xã hội đã thế rồi không làm gì được đâu? Rằng, một cánh én chẳng thể làm nên mùa xuân, rằng, tôi còn gia đình và công việc. Rằng, tôi làm như thế thì được lợi gì cho tôi hay không? Có ai trả tiền không? Hay chỉ ôm lấy thiệt thân cho chính mình…

Tôi quả thực đã trải qua một tuần đầy kinh hoàng khi bị quá nhiều những lời góp ý từ nhiều phía sau bài viết chia sẻ sự thật. Có người nghi ngờ, có người cổ vũ, có người khen can đảm, có người thì bảo tôi làm quá… Có người lại rụt rè nhìn tôi như là một người khác, một người không giống như bao nhiêu con người lầm lũi cúi đầu, chỉ dám thốt lên vài tiếng thở dài, tặc lưỡi và mặc cho số phận đưa đẩy…

Đó cũng là những ngày, trong tôi đầy những nỗi hoang mang, không biết điều mình đang làm là đúng hay sai?

Nhưng, rồi tôi nhận ra, đất nước này có lẽ sẽ tiếp tục tệ đi khi những người tốt, hiểu biết cứ im lặng và sống cho riêng cuộc đời mình. Việt Nam của tôi rồi cũng sẽ tệ đi khi hàng loạt con người biết nhưng không nói, chỉ cam chịu và thủ phận. Như cách mọi người Việt vẫn đang im lặng với những điều bất công, xấu xí đang diễn ra trên đất nước của họ và của tôi bao nhiêu năm nay.

Ngày hôm qua, cô bé nhân viên 23 tuổi của tôi, người Sóc Trăng mặt dàn dụa nước mắt khi kể về một CSGT đã tóm cô lại và buông những lời lẽ khó nghe, miệt thị và phạt nóng 1 triệu ngay tại chỗ, dù cô không biết cô phạm lỗi giao thông gì. Cô bé chỉ biết đứng im chịu đựng, hàng loạt người bị CSGT bắt lại, cứ ngoan ngoãn đưa tiền dù không chắc họ biết họ bị bắt vì lý do gì. Như một thói quen, họ lặng lẽ dúi tiền, lặng lẽ lên xe, phóng đi, chửi rủa, rồi tặc lưỡi buông những cái lắc đầu cho một đất nước.

Những người như cô bé nhân viên của tôi, và những con người Việt đó, tôi biết, họ sẽ còn tiếp tục chịu đựng, im lặng, nhẫn nhịn như một thói quen được rèn dũa từ bao nhiêu năm qua.

Tôi vẫn hay nghĩ về câu chuyện của những chú ếch, được nấu trong nồi nước lạnh cho đến khi nước ấm, rồi đến khi nước sôi lên sùng sục. Cái chết đến từ từ nhưng những chú ếch vẫn chịu đựng vì đã quá quen với nó…! Tự hỏi, có khi nào rồi Việt Nam cũng sẽ bị nấu chín mà không hề biết.

Sài Gòn, những ngày này với tôi vẫn là những ngày của sự hoang mang. Tôi chẳng còn quá nhiều sự hồn nhiên để nhìn cuộc đời này đẹp như theo cách mà tôi đang cố gắng. Đâu đó, trong tôi vẫn là những nỗi trăn trở về một Việt Nam của tôi. Sẽ như thế nào? Và về đâu? Rằng, chúng tôi chỉ đáng được như thế? Hay chúng tôi có trí tuệ, có sự chăm chỉ, có tài nguyên và chúng tôi đáng được hơn thế.

Và rằng, chúng ta cần phải làm gì và làm như thế nào đây, cho một Việt Nam của tôi không còn cúi đầu lầm lũi…đầy cam chịu và im lặng.

Ôi! những câu hỏi bỏ ngỏ , đầy hoang mang…!

Nguồn: Trí Việt News

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Xã hội sẽ “tử tế” kiểu gì khi “hoàn lưu” những cuộc đấu tố trở lại?

Gieo nỗi sợ, người ta sẽ gặt được sự giả dối. Gieo đấu tố, người ta sẽ gặt sự phản trắc. Gieo thói quen kết tội người khác để bảo vệ mình, người ta sẽ tạo ra một xã hội trong đó không ai thực sự bảo vệ ai. Đến một ngày nào đó, khi chính quyền cần sự dấn thân, lòng can đảm và tinh thần trách nhiệm của công dân, điều họ nhận lại có thể chỉ là những khuôn mặt im lặng, những lời nói theo mẫu và một xã hội đã rút hết sinh khí vào bên trong.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”