Vừa hèn, vừa ác, vừa bất xứng

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

“Những gì Đảng và nhà nước không nói được thì các tổ chức phi chính phủ phải nói”. Đó là lời nhấn mạnh của ông Nguyễn Minh triết trong ngày đại hội Liên Hiệp các Hội Khoa Học và kỹ thuật Việt Nam, tổ chức ngày 9 tháng 4 năm 2009 tại Sài Gòn, bàn về những vấn đề liên quan đến đất nước.

Những vấn đề liên quan đến đất nước hiện nay là những vấn đề gì mà ông Triết phải nhấn mạnh rằng đảng và nhà nước của ông không nói được, đúng hơn là không dám nói? Phải chăng là việc Trung quốc xâm lấn chủ quyền trên biển Đông của Việt Nam?

Hành động bá quyền ngang ngược của Trung quốc trên biển đông đã làm cho các nước vùng Á châu như Nhật bản, Phi luật Tân, Nam Dương có những phản ứng; tuy mạnh yếu khác nhau nhưng ít nhiều cũng làm cho Trung quốc phải e dè. Chỉ riêng ông Triết và bộ chính trị của ông thì im thin thít, dù Trung quốc có những hành động trắng trợn và ngang ngược xâm lấn chủ quyền Việt Nam; xâm phạm đến tính mạng và tài sản của ngư dân Việt Nam. Ngang nhiên bắt giữ ngư dân Việt Nam trong vùng lãnh hải đặc quyền kinh tế của Việt Nam và công khai gọi điện thoại thẳng đến nhà của nạn nhân đòi tiền chuộc mạng.

Trước những hành động bạo ngược này của Trung quốc, lẽ ra đảng và nhà nước của ông Triết phải triệu đại sứ Trung cộng tại Việt Nam đến để mà chính thức phản đối và nếu cần thì đưa vụ việc ra các diễn đàn quốc tế, như Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc, hoặc thưa ra trước Tòa án Biển tại Hamburg – Đức quốc. Nhưng đảng và nhà nước của ông Triết đã không dám làm điều đó, mà chỉ dám dùng cái loa rè Lê Dũng phát đi điệp khúc của ngày nào một cách lấy lệ mà âm thanh vừa chỉ đủ cho người dân tại Bà Đình nghe. Thậm chí còn kỵ húy nên chỉ dám dùng từ tàu lạ. Mà người dân ai cũng biết cái “lạ” đó là Tàu.

Nếu khiếp nhược trước người đồng chí anh em xỏ lá, bá quyền Trung cộng, mà không dám nói thì đã là một điều tệ hại. Nhưng còn tệ hơn nữa, Đảng và nhà nước của ông Triết lại nhắm mắt làm ngơ hoặc đôi khi tiếp tay để văn hóa tàu tràn ngập trên các hệ thống truyền thông hiện nay và buộc người dân luôn trọng thị kính cẩn thờ lạy 16 chữ vàng mà Bắc Kinh đã rao xướng.

Mới đây nữa, Tham tán Kinh tế – Thương mại của tòa Đại sứ Trung quốc tại Việt Nam là Hồ Tỏa Cẩm lên tiếng một cách trịch thượng, không dưới 3 lần đòi nhà nước CSVN phải “khuyến cáo, nhắc nhở, cảnh thị” báo VietNamNet, vì báo này đã dám cho đăng buổi thảo luận trực tuyến giữa ông Nguyễn Minh Phong, bà Phạm Chi Lan, Nhà báo Nguyễn Quang Thiều, ông Thân Đức Việt về đề tài “Giải pháp với hàng Trung Quốc chất lượng thấp”. Trước thái độ trịch thượng kể cả của tên tham tán Hồ Tỏa Cẩm, nhà nước của ông Triết chỉ biết cúi đầu hứa sẽ xem xét lại vấn đề và hứa sẽ thúc đẩy tốt quan hệ giửa 2 nước. Có phải để biến Việt Nam thành nơi cho Trung quốc bán hàng và khai thác tài nguyên hầu để phục vụ cho quyền lợi Trung quốc??

Ông Triết và đảng của ông tự nhận mình là lãnh đạo đất nước mà hèn không dám làm tròn trách nhiệm của một chánh quyền đại diện một quốc gia độc lập, không dám lên tiếng mạnh trước những hành động ngang ngược khinh thường mình của nước “lạ”. Cầm quyền bất xứng như vậy mà cứ nhất định ngồi đó để làm gì?

Có vẻ những gì liên quan đến việc “nước lạ” hà hiếp Việt Nam thì đảng và nhà nước của ông Triết không dám nói, mà chỉ dám “xúi” các tổ chức phi chính phủ nói. Nhưng thực tế hiện nay tại Việt Nam làm gì có tổ chức phi chính phủ đúng nghĩa! Mà chỉ có những người Việt Nam yêu nước từ nhiều thành phần khác nhau trong xã hội, đã lên tiếng mà không cần đảng và nhà nước của ông Triết nhắc nhở, một khi có kẻ ngoại bang xâm lấn đến chủ quyền quốc gia, xâm phạm đến quyền lợi của dân tộc.

Điều mĩa mai và nghịch lý là tuy “xúi” dân nói những gì mà đảng của ông Triết không dám nói, nhưng một khi có tiếng nói nào “vượt quá” sự cho phép thì đảng tìm cách hãm lại. Như mới đây trong buổi tọa đàm về Biển Đông và Hải Đảo Việt Nam vào ngày 24 tháng 7 tại Sài Gòn, khi phần phát biểu của ông Nguyễn Quang Thắng bị cho là “vượt quá” thì người chủ tọa là linh mục Nguyễn Thái Hợp đã bị người “lạ” gọi ra vài lần, khi vào nét mặt rất căng thẳng và lo lắng. Linh mục Hợp phải chọn ví trí ngồi cạnh ông Thắng và nhắc nhở liên tục, khiến ông Thắng phải chấm dứt sớm bài tham luận còn dang dở.

Trong trường hợp không kìm hãm được tiếng nói “vượt qua” thì đảng trở nên hung ác và dở thói côn đồ, mà điển hình nạn nhân là các nhà dân chủ đã lên tiếng phản đối Trung quốc như các ông Nguyễn Xuân Nghĩa, Nguyễn Văn Túc, Ngô Quỳnh, Nguyễn Văn Tính, Nguyễn Kim Nhàn, Nguyễn Mạnh Sơn, nhà báo tự do Điếu Cày Nguyễn Văn Hải và cô Phạm Thanh Nghiên…

Đảng muốn người khác nói những điều tế nhị mà đảng không nói được, nhưng phải nằm trong sự kiểm soát của đảng hầu không làm ảnh hưởng xấu đến quan hệ ngoại giao với “nước lạ” đàn anh mà lãnh đạo đảng đang cúc cung khấu tấu.

Trong sứ mạng cúc cung tận tụy với “nước lạ” đàn anh, mới đây đảng đã nâng cấp bằng cách cho phép sự hiện diện của “người lạ” trong một số những vụ thẩm tra các nhà dân chủ VN. Điển hình cục công an A37 đã mời hai chuyên gia „an ninh lạ“ sang để xử lý thông tin trong máy vi tính của cô Quỳnh Như (Blogger Mẹ Nấm), sau khi đã sách nhiễu điều tra cô về việc mặc chiếc áo thun màu xanh lá mạ ở giữa phía trước có dòng chữ “NO Bô-xít, Hoàng Sa Trường Sa là của VN” và sau lưng có dòng chữ “Người Việt Yêu Nước SOS, giữ mầu xanh và an ninh cho Việt Nam”.

Dã tâm của “nước lạ” được thể hiện qua việc lấn đất, lấn biển, lấn kinh tế, lấn văn hóa… Nay việc làm của cục công an A37 đối với Blogger Mẹ Nấm ở trên, cho thấy đảng của ông Triết sẵn sàng tạo điều kiện cho “nước lạ” bắt đầu lấn đến những lãnh vực khác.

Đảng của ông Triết tưởng rằng càng trù dập những tiếng nói chống đối “nước lạ” thì đàn anh sẽ hài lòng và ngưng lấn lướt. Nhưng với thái độ ươn hèn này của đảng và nhà nước của ông Triết thì “nước lạ” sẽ tiếp tục lấn tới ngày càng gia tăng cường độ.

Ông Dương Danh Hy, một cựu nhân viên ngoại giao CSVN về quan hệ Việt-Trung, khi được hỏi về vấn đề quan hệ giữa Việt Nam và Trung quốc trước đây, đã cho biết lãnh đạo Hà Nội ngày trước vì ngây ngô khờ khạo, không hiểu biết và quá tin tưởng vào Bắc Kinh nên đã có những điều hứa trong vấn đề biển Đông với Trung quốc.

Lãnh đạo CSVN ngày trước thì như thế. Còn 15 nhân sự lãnh đạo trong bộ chính trị CSVN hôm nay ra sao?

Vừa hèn trước “nước lạ”, vừa ác với đồng bào, vừa bất xứng với nhân dân.

Liệu nhân dân Việt Nam chịu đựng tập đoàn lãnh đạo “khôn nhà dại chợ” này đến bao giờ?

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Cảnh tượng hậu quả của một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái nhằm vào một tòa nhà dân cư được ghi lại vào ngày 31/3/2026 tại phía Đông Tehran, Iran. Ảnh: Majid Saeedi/ Getty Images

Iran: Hồi kết nào cho cuộc chiến?

Các nhà phân tích thị trường dự đoán cuộc chiến Iran đang dần đi tới hồi kết và các bên đang tìm cách giảm xung đột. Tin đồn chưa được xác nhận cho rằng tổng thống Iran nói nước ông sẵn sàng kết thúc chiến tranh nếu một số yêu cầu của Tehran được đáp ứng. Nhật báo The Wall Street Journal tường thuật hôm Thứ Hai rằng Tổng Thống Donald Trump nói với các cố vấn rằng ông muốn kết thúc chiến dịch quân sự ngay cả khi eo biển Hormuz vẫn tiếp tục bị Iran phong tỏa.

Trong cuộc gặp ở Washington hôm 19/3/2026, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã thúc giục Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi bày tỏ lập trường của mình về Trung Quốc. Những lời bà nói là điều mà ông Tập Cận Bình không muốn truyền thông Trung Quốc đưa tin. Ảnh tổng hợp: Nikkei - Ảnh gốc: Yusuke Hinata và Reuters

Tập đối mặt với thế lưỡng nan trong quan hệ với Nhật và Mỹ

Hội nghị thượng đỉnh Nhật-Mỹ tuần trước đã đẩy chính quyền Tập vào thế lưỡng nan về việc làm thế nào để cân bằng lập trường cứng rắn đối với Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi với cách tiếp cận hòa giải dành cho Tổng thống Mỹ Donald Trump.

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?

Nên hiểu thế nào về quy chế tỵ nạn của Lê Chí Thành

Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty) đã lên tiếng về trường hợp của (Lê Chí) Thành, trong văn bản của mình, họ khẳng định quan điểm “Không ai nên bị trả về một quốc gia nơi họ đang đối mặt với nguy cơ bị bỏ tù vì lên tiếng tố cáo vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Bất kỳ hành động nào như vậy sẽ đều vi phạm nguyên tắc không trục xuất người tị nạn được quy định trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.”