Tôi vẫn là người Việt Nam

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

40 ngày trong tù ngục cộng sản mà Will Nguyen nằm gai nếm mật dường như là một câu trả lời hết sức thức thời cho giới trẻ Việt Nam và hải ngoại hiểu rõ hơn về nhiệt huyết đang chảy trong mỗi người dân Việt Nam, dù họ ở bất cứ nơi nào trên thế giới.

Will Nguyen, 33 tuổi, là công dân Hoa Kỳ gốc Việt, sống và lớn lên trên đất nước Hoa Kỳ với cuộc sống đầy đủ bậc nhất thế giới. Sự kiện được dư luận tại Việt Nam và hải ngoại biết đến là ngày 10.6.2018, anh về nước và tham gia vào cuộc biểu tình tại Sài Gòn chống dự luật Đặc khu 99 năm cho Trung Cộng thuê đất và luật an ninh mạng. Chính vì thế anh đã bị cộng sản đàn áp, đánh đập hết sức dã man ngay tại đường phố, sau đó bắt giam, khởi tố và đưa ra tòa kết tội “gây rối trật tự cộng cộng”.

Sau 40 ngày giam cầm Will Nguyen, nhà cầm quyền cộng sản buộc lòng phải trục xuất anh về Mỹ trong một phiên tòa chóng vánh. Đây quả là một án lệ hết sức đáng ngạc nhiên khi mà mức án cho điều luật bị khởi tố lên đến 7 năm.

Will Nguyen đã tỏ bày những lời nặng lòng với quê hương ngay chính tại tòa án cộng sản: “mong muốn sau này vẫn được về Việt Nam đóng góp xây dựng đất nước. Ngoài ra, anh còn bày tỏ tình cảm của mình với Việt Nam là quê hương cội nguồn của cha mẹ anh”.

Dù có bị đánh đập, xử tù nhưng Will Nguyen vẫn nung nấu ý chí, ao ước được đóng góp sức nhỏ bé của mình để dựng xây quê hương. Có thể anh mong muốn đất nước Việt Nam cũng được phát triển và tự do, con người được thụ hưởng tất cả các quyền tự nhiên vốn có mà Thượng Đế ban cho. Nhưng thể tất cộng sản Việt Nam có hiểu cho?

Mong muốn của Will Nguyen có lẽ cũng là mong muốn của hàng triệu đồng bào tại hải ngoại. Khi tôi còn trong nước, may mắn có cơ hội nói chuyện với nhiều người ở hải ngoại, và hầu như bất cứ ai cũng nói rằng “tôi vẫn là người Việt Nam”.

Cái tâm thức đó ăn sâu vào tâm trí và huyết quản của họ. Từ phương xa nhìn về quê hương, họ thấy đồng bào của mình quằn quại trong nhiễu nhương, đói khổ, bị tước hết mọi quyền lợi chính đáng, giang san đất mẹ thì bị Trung Cộng rình rập xâm chiếm, kẻ quyền uy thì buôn nước hại dân. Vậy nên họ muốn làm điều gì đó để đổi thay quê cha đất tổ.

Khi đến Mỹ, tôi sống bên cạnh đồng bào hải ngoại và chứng kiến những việc họ làm, những điều họ nói mới thấu hiểu được tâm khảm yêu nước thương nòi của họ. Tôi lại rơi vào một vóng xoáy câu hỏi tại sao và tại sao họ có một cuộc sống sung sướng, họ được hưởng thụ đầy đủ quyền lợi, họ là công dân của những đất nước phát triển và thịnh vượng bậc nhất thế giới.

Thế mà lòng trí họ vẫn đau đáu hướng về quê hương. Một nơi, thậm chí họ còn bị chửi rủa, nhục mạ, vu khống, bôi nhọ bởi nhà cầm quyền cộng sản và chính bởi đồng bào mình trong nước.

Khi tiếp xúc và trao cho nhau tâm tình, tôi mới thấy dường như những câu hỏi của mình trở nên ngớ ngẩn và vô duyên. Thành thật mà nói, trong tôi dâng trào cảm xúc mãnh liệt, lệ nhòa tuôn ra quyện vào những nỗi niềm và tấm lòng của đồng bào hải ngoại trong các câu chuyện thân tình về quê hương dân tộc Việt Nam.

Vì dòng máu Lạc Hồng vẫn chảy trong huyết quản của con dân nước Việt, dù là ở bất cứ nơi nào trên cõi địa cầu này. Vì là quê hương cội nguồn của cha mẹ, của anh, của chị, của cô dì chú bác, của những ai ai là máu đỏ da vàng.

Một người bạn nói với tôi thế này “bạn chắc sẽ không quay về Việt Nam được nữa, quay về thì bị cộng sản bắt ngay. À, mà bạn sắp là người nước khác rồi”, trong tâm thức tôi trả lời không đắn đo “tôi vẫn là người Việt Nam”.

Chế độ cộng sản có thể ngăn sông cấm biển không cho nhiều người đang sống tại hải ngoại về nước, hoặc bỏ tù, hoặc trục xuất, chia cắt tình yêu đất nước nhưng điều đó chỉ là những hành động khiên cưỡng mà thôi. Về tinh thần và ý chí của đồng bào hải ngoại thì dải đất hình chữ S luôn ngập tràn trong mỗi tư tưởng, lời nói, việc làm. Cộng sản không chống lại được điều đó.

Chúng ta tin rằng, đồng bào hải ngoại sẽ tiếp tục hành động mạnh mẽ hơn nữa để chia sớt nỗi đau mà đồng bào Quốc nội đang phải gánh chịu dưới ách cai trị của cộng sản, và, đồng hành cùng anh chị em trong nước để đổi thay vận mệnh nước nhà.

Portland, OR 7/20/2018
Paulus Lê Sơn

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Nên hiểu thế nào về quy chế tỵ nạn của Lê Chí Thành

Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty) đã lên tiếng về trường hợp của (Lê Chí) Thành, trong văn bản của mình, họ khẳng định quan điểm “Không ai nên bị trả về một quốc gia nơi họ đang đối mặt với nguy cơ bị bỏ tù vì lên tiếng tố cáo vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Bất kỳ hành động nào như vậy sẽ đều vi phạm nguyên tắc không trục xuất người tị nạn được quy định trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.”

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.

Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam (VAST) trực thuộc chính phủ chuyển sang đơn vị sự nghiệp trực thuộc Trung ương đảng. Ảnh: Công nghệ Số & Truyền thông

Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam: Phép thử bước ngoặt cho khoa học Việt Nam

Đây không còn là vấn đề điều chỉnh cơ cấu, mà là một bước ngoặt xác định lại vị thế của VAST (Viện Hàn lâm KH&CN): Tiếp tục là một trụ cột không thể thay thế của hệ thống khoa học quốc gia, hay dần bị phân rã và hòa vào các cấu trúc khác. Nói cách khác, phía trước không chỉ là thách thức cải tổ, mà là phép thử trực tiếp đối với lý do tồn tại của Viện Hàn lâm KH&CN.