Thạc sĩ… chống tham nhũng?

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Việt Nam sản xuất rất nhiều và rất nhanh học vị thạc sĩ, tiến sĩ đến nổi nhà nước phải có kế hoạch chi tiêu hàng ngàn tỉ đồng để “xuất khẩu thạc sĩ” đi các nước.

Cuối năm 2017, trong ngành thể dục thể thao xã hội chủ nghĩa đã thấy xuất hiện học vị tiến sĩ đầu tiên về môn quần vợt. Nay lại có tin từ năm 2018 trường Đại học Quốc gia Hà Nội sẽ có chương trình đào tạo thạc sĩ về phòng, chống tham nhũng.

Đây quả thật là một tin vui đặc biệt vì lần đầu tiên người dân biết được ông Trọng và đảng CSVN thừa nhận tham nhũng sẽ còn lớn mạnh dài dài. Do đó để phòng và chống tham nhũng đạt hiệu quả tối đa, đảng rất cần có những nhà trí thức học hành có bài bản, nghiên cứu thâm sâu về vấn đề nhạy cảm này.

Sở dĩ nói nhạy cảm vì tham nhũng sinh ra và lớn nhanh, lớn mạnh ngay trong lòng đảng. Đảng nuôi dưỡng tham nhũng như mẹ nuôi con dù cho đó là đứa con hoang đàng. Ban cho những trí thức này cái bằng thạc sĩ chống tham nhũng đâu có gì bất công với tiến sĩ tennis, thạc sĩ du lịch hay với các giáo sư-phó tiến sĩ ngồi trong Hội đồng Lý luận Trung ương của đảng?

Trên thế giới ngày nay rõ ràng tham nhũng là một hiện tượng phát sinh từ những xã hội cai trị bởi chế độ cực quyền. Chế độ ấy làm công việc quản trị đất nước không dựa trên luật pháp thông thường mà dựa trên sự độc tôn quyền lực của một cá nhân, một đảng phái. Sự sùng bái cá nhân còn rơi rớt từ Hồ Chí Minh đến “người học trò kiệt xuất” Lê Duẩn, nay lại đến “tấm gương sáng của đảng” Nguyễn Phú Trọng. Việt Nam trong hơn nửa thế kỷ qua là điển hình cho một loại chính quyền như thế, tuy bên ngoài vẫn mang bộ mặt dân chủ với đầy đủ thiết chế như các quốc gia dân chủ Tây phương.

Để cá nhân hay đảng phái có thể duy trì quyền lực lâu dài thậm chí đời đời, chế độ phải nuôi dưỡng một đám quan tham để chúng kết hợp thành một bức tường thành bảo vệ chế độ. Quan tham không ai khác hơn là các bí thư huyện, bí thư tỉnh, các bộ trưởng trong chính phủ, các uỷ viên trung ương mặt trơ trán bóng chuyên nghề bút phê dự án moi tiền ngân sách. Đây là hiện tượng của những xã hội cộng sản như Việt Nam, tự cho mình cái quyền đứng trên nhân dân để cai trị và tóm thu quyền lợi đất nước.

Để tạo một dấu ấn cho triều đại Nguyễn Phú Trọng sau chiến dịch “lò đốt vĩ đại”, một số đàn em đã cổ xuý việc thiết lập học vị “Thạc sĩ chống tham nhũng”. Sự kiện này đã báo hiệu cho người dân thấy 2 điều:

Thứ nhất, lãnh đạo Việt Cộng muốn duy trì chế độ độc tài trong lâu dài. Từ tháng 8/1945 với một chính quyền ăn cướp từ tay người khác, lãnh đạo Việt Cộng tìm đủ mọi cách để duy trì quyền lực, bất chấp thủ đoạn nham hiểm để trở thành tên lính xung kích của chủ nghĩa cộng sản ở Đông Nam Á. Nhưng sau khi nắm quyền trên cả nước từ năm 1975, Việt Cộng lâm vào vấn nạn tham nhũng ngày càng trầm trọng. Nhất là trong thời gian 10 năm gần đây, dù cố dựng lên cái gọi là Uỷ ban Phòng chống tham nhũng Trung ương nhưng thay vì giảm bớt, tham nhũng lại nhiều hơn, mạnh hơn, công khai hơn.

Đã đến lúc cộng sản coi tham nhũng “là một trong những nguy cơ lớn đe doạ sự tồn vong của đảng và chế độ” được ghi trong nghị quyết 4 khoá 10. Nhưng trớ trêu là khi nói phải chống tham nhũng để duy trì chế độ lâu dài, đảng cộng sản lại sa vào mâu thuẫn không lối thoát. Vì chính đảng cộng sản chứ không phải ai khác đã tạo ra và nuôi dưỡng tham nhũng trong bộ máy cai trị, ban phát quyền lực và quyền lợi cho đám tham quan để tạo cho mình một lực lượng trung thành nhất.

Thứ hai, những “thạc sĩ chống tham nhũng” này trong thực tế là đám cán bộ vẽ chuyện để đục khoét ngân sách quốc gia. Nói cách khác, đây là bọn ngồi tiêu tiền ngân sách không phải để nghĩ ra phương cách giúp nhà nước chống tham nhũng hay “làm trong sạch đảng”. Vì chống như thế là “ta chống ta” sẽ làm vỡ biết bao bình hoa quý. Mà thâm ý của đảng là đào tạo một lớp người đặc biệt chuyên nghiên cứu và đề ra cách để cán bộ đảng viên từ nay tham nhũng tinh vi hơn, đặc sắc hơn. Nghĩa là tiếp tục đục khoét đất nước nhiều hơn mà vẫn được tuyên dương là anh hùng lao động, những đảng viên suốt đời liêm chính, đạo đức.

Người ta chưa biết đảng CSVN sẽ chỉ đạo cho trường Đại học Quốc gia Hà Nội giảng dạy và nghiên cứu những nội dung gì cho lớp sinh viên khoa thạc sĩ này. Có vẻ như đây là một vấn đề hóc búa vì nó quá mới mẻ. Trước mắt phải có những giáo sư hay ít nhất là chuyên viên đã từng là những tay tham nhũng gộc chịu “đứng lớp” giảng dạy mới có kết quả rực rỡ. Xem ra, đảng chỉ còn có cách mời Đinh La Thăng, Trương Minh Tuấn hay các đại gia chủ ngân hàng đang xộ khám bước lên bục giảng làm công tác giảng dạy cho thực tế và sâu sắc. Một giáo sư trong nước là ông Võ Kim Sơn ví von rằng “dạy phòng chống tham nhũng giống như dạy ăn cơm, người biết ăn cơm dạy người chưa biết ăn cơm!” Cứ theo ý này thì bắt buộc phải có người dạy chẳng những biết tham nhũng mà còn là tay tham nhũng có hạng.

Qua sự kiện này, rõ ràng là ông Trọng đang muốn làm cho cả nước lên đồng vụ đốt lò hầu lấy lại uy thế của kẻ sĩ Bắc Hà đang bị xìu. Những đống củi vụn như Út trọc, Vũ nhôm mà ông Trọng mới đưa vô lò và gọi là “đại án” thật ra chỉ đủ cho tay thượng tá quân đội như Út trọc làm nhục đảng khi thú nhận trước toà “là nông dân, dân trí thấp nên mới mua bằng đại học giả.”

Tóm lại, hiện tượng tào lao “đào tạo thạc sĩ phòng, chống tham nhũng” như nói trên trong thực tế cho người ta thấy nó không làm cho đảng CSVN hay xã hội Việt Nam tốt hơn chút nào. Mà nó báo hiệu sự xuống cấp thê thảm của lãnh đạo CSVN và cái chế độ mà chúng đang cố bám giữ.

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ảnh: Việt Nam Thời Báo

Chuyện tức cười: Cơ chế thoả thuận và cái giá của tự do

Anh Ba: Mình không làm gì, cho mấy ổng coi ké chút cũng được. Lỡ có trộm cắp hay tai nạn thì công an có bằng chứng liền. Mình khỏi phải trích xuất camera cho công an.

Anh Tư: Đâu có đơn giản vậy anh. Cái này không phải là cho coi ké không đâu, mà là ông đang tự nguyện cho công an làm trạm gác từ trong nhà ông đó. Ông có biết cái “cơ chế thỏa thuận” đó mập mờ tới cỡ nào không?

Cảnh tượng hậu quả của một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái nhằm vào một tòa nhà dân cư được ghi lại vào ngày 31/3/2026 tại phía Đông Tehran, Iran. Ảnh: Majid Saeedi/ Getty Images

Iran: Hồi kết nào cho cuộc chiến?

Các nhà phân tích thị trường dự đoán cuộc chiến Iran đang dần đi tới hồi kết và các bên đang tìm cách giảm xung đột. Tin đồn chưa được xác nhận cho rằng tổng thống Iran nói nước ông sẵn sàng kết thúc chiến tranh nếu một số yêu cầu của Tehran được đáp ứng. Nhật báo The Wall Street Journal tường thuật hôm Thứ Hai rằng Tổng Thống Donald Trump nói với các cố vấn rằng ông muốn kết thúc chiến dịch quân sự ngay cả khi eo biển Hormuz vẫn tiếp tục bị Iran phong tỏa.

Trong cuộc gặp ở Washington hôm 19/3/2026, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã thúc giục Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi bày tỏ lập trường của mình về Trung Quốc. Những lời bà nói là điều mà ông Tập Cận Bình không muốn truyền thông Trung Quốc đưa tin. Ảnh tổng hợp: Nikkei - Ảnh gốc: Yusuke Hinata và Reuters

Tập đối mặt với thế lưỡng nan trong quan hệ với Nhật và Mỹ

Hội nghị thượng đỉnh Nhật-Mỹ tuần trước đã đẩy chính quyền Tập vào thế lưỡng nan về việc làm thế nào để cân bằng lập trường cứng rắn đối với Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi với cách tiếp cận hòa giải dành cho Tổng thống Mỹ Donald Trump.

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?