Đảng CSVN đang tự cô lập và tự diệt sau vụ kỷ luật Giáo sư Chu Hảo

GS Chu Hảo.
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Ngày 25/10 vừa qua, Giáo sư Chu Hảo, một trí thức của đảng Cộng Sản bị Ủy ban Kiểm tra Trung ương đề nghị “xem xét, thi hành kỷ luật vì những vi phạm nghiêm trọng”. Nguyên nhân do ông Hảo đi ngược lại đường lối chủ trương của đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam.

Kết luận của Ủy ban Kiểm tra Trung ương viết: “Với cương vị là Giám đốc – Tổng biên tập, đồng chí Chu Hảo chịu trách nhiệm chính về việc Nhà xuất bản Tri Thức xuất bản một số cuốn sách có nội dung trái với quan điểm, chủ trương, đường lối của Đảng, Nhà nước, vi phạm Luật Xuất bản, bị cơ quan chức năng xử lý, thu hồi và tiêu hủy”.

Giáo sư Chu Hảo sinh năm 1940, từng giữ chức vụ Thứ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ. Ông bị Ủy ban Kiểm tra Trung ương cáo buộc khá nhiều tội: “vi phạm Quy định về những điều đảng viên không được làm, có những bài viết, phát ngôn có nội dung trái với Cương lĩnh chính trị, Điều lệ Đảng, nghị quyết, chỉ thị, quy định của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước; đồng chí đã suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, ‘tự diễn biến’, ‘tự chuyển hóa’. Vi phạm, khuyết điểm của đồng chí Chu Hảo là rất nghiêm trọng, làm ảnh hưởng đến uy tín của tổ chức đảng, tác động xấu tới tư tưởng xã hội, đến mức phải xem xét, thi hành kỷ luật”.

Giáo sư Chu Hảo từng nhiều lần lên tiếng về Luật Đặc khu và An ninh mạng. Ông cũng ký tên vào bản kiến nghị ngày 1/6 kêu gọi “khẩn thiết” rằng toàn thể người Việt Nam trong và ngoài nước, cũng như quốc hội hãy “phản đối, rút bỏ” dự luật Đặc khu.

Sự kiện này nhanh chóng trở thành một hiện tượng lớn trong giới trí thức của đảng. Nhiều nhà trí thức đã lên tiếng ủng hộ Giáo sư Chu Hảo và tuyên bố từ bỏ đảng cộng sản như Nhà văn Nguyên Ngọc,Giáo sư Mạc Văn Trang. Như một hiệu ứng domino, theo sau là hàng loạt nhân sĩ, trí thức, cựu cán bộ cộng sản, quân nhân, sinh viên, thanh niên.

GS Mạc Văn Trang (trái) và Nhà văn Nguyên Ngọc công khai tuyên bố từ bỏ đảng CSVN ngay sau khi báo chí loan tin GS Chu Hảo bị đề nghị kỷ luật.

Trong quá khứ cũng đã nhiều lần xảy ra làn sóng từ bỏ đảng của các vị trí thức hoặc lãnh đạo cấp cao của đảng Cộng Sản. Thế nhưng, nó mới dừng lại ở thượng tầng và ít có sự lan tỏa. Ở thời điểm này mọi thứ hoàn toàn đổi thay.

Trước đây, đảng Cộng Sản cướp quyền độc tài cai trị nhờ vào sự lợi dụng lòng yêu nước các tầng lớp nhân dân, trong đó có giới trí thức. Sau khi đạt được mục đích cuối cùng của mình là nắm được quyền cai trị, đảng Cộng Sản trở mặt và đối xử tàn tệ với bất cứ thành phần nào trong xã hội. Từ cướp đất của nông dân khắp nơi, phụ bạc với các bà mẹ đã từng che chở lực lượng quân dân cho đến sự phản bội cả những người đã xả thân hy sinh bảo vệ bờ cõi đối với phương Bắc, kể cả việc thanh trừng và đàn áp những người đảng viên cấp tiến trong đảng mong muốn có những đổi thay tốt đẹp hơn cho đất nước.

Đảng CSVN đã thể hiện đúng bản chất của một đảng cướp, phản nước hại dân đến nỗi mà Tiến sĩ Hà Sĩ Phu khẳng định rằng: “ĐCSVN chứ không ai khác, chính là GIẶC NỘI XÂM! ĐCSVN đã cướp mất nước của nhân dân Việt Nam, dân không còn quyền yêu nước và giữ nước, từ một đảng phất cờ cứu nước mà thực chất là CƯỚP NƯỚC, Cướp xong thì BÁN. Vừa Cướp nước vừa Bán nước, hai tội chập một”.

Ông cũng chia sẻ với các vị từ bỏ đảng với tâm trạng hân hoan “Khi đảng đã là Giặc Nội xâm thì đảng viên đương nhiên mắc “tội theo giặc” mà không biết đấy thôi. Hôm nay các vị bỏ đảng là thoát tội “theo giặc” nên tôi vô cùng hân hoan chia sẻ”.

Một chính quyền không chính danh và là tập đoàn tay sai bán nước cho Tàu cộng thì trước sau gì cũng sụp đổ. Sự kiện Giáo sư Chu Hảo bị kỷ luật vì “suy thoái tư tưởng cộng sản” chỉ là điềm bảo tử của chế độ. Nó cũng giống như sự tập trung quyền lực đảng và nhà nước vào trong tay ông Nguyễn Phú Trọng hiện nay cho thấy đảng CSVN đang đi vào vết xe đổ của những chế độc tài tại Đông Âu cách nay 30 năm.

Lòng dân khắp nơi căm hờn trong sự cai trị độc tài sắt máu, giới trí thức bị bạc bẽo, vứt bỏ sau khi đã vắt kiệt sức. Hệ quả tất yếu của chế độ cộng sản sẽ được chính các tầng lớp nhân dân trả lời. Ngày tàn của cộng sản chìm đắm trong sự nhục nhã và nguyền rủa. Ngày diệt vong của cộng sản là sự hoan ca của người dân nước Việt.

Portland, 27/10/2018

Paulus Lê Sơn

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Bệnh nhân chờ khám chữa bệnh tại Bệnh viện K, cơ sở Tân Triều, huyện Thanh Trì, thành phố Hà Nội. Ảnh: Phụ nữ Online

Sóng gió nhà thương*

Ai từng có người thân đau ốm, nhất là mang căn bệnh ung thư, mới hiểu hết cảm giác kiệt quệ nơi “sóng gió nhà thương.” Người bệnh đã mang trong mình nỗi đau thể xác, nỗi sợ hãi cận kề giữa sự sống và cái chết, điều họ cần đôi khi không phải lời hứa hẹn cao siêu, mà chỉ là một ánh mắt quan tâm, một câu hỏi han tử tế từ bác sĩ điều trị…

Phối cảnh dự án trục đại lộ cảnh quan sông Hồng đoạn qua khu vực nội đô. Nguồn: UBND TP Hà Nội, via VnExpress

Sân Golf và nghịch lý quyền lực trong thể chế đảng–Nhà nước

Việt Nam có khoảng 80 đến 100 sân golf với khoảng 100.000 đến 120.000 người chơi — tức là chưa đầy 0,2% dân số. Con số này tự nó đã là một tuyên ngôn chính trị: Hàng chục ngàn hecta bị chiếm dụng để phục vụ một tầng lớp cực nhỏ, trong khi hàng trăm nghìn nông dân mất đất mưu sinh. Đây không phải là thất bại chính sách ngẫu nhiên — đây là kết quả có hệ thống của cách thể chế đảng–nhà nước vận hành.

Kế hoạch dự phòng của châu Âu để thay thế NATO

Kế hoạch B vì thế đòi hỏi nhiều hơn là chỉ dự trữ thêm vũ khí — mà là xây dựng một cấu trúc để châu Âu có thể theo đó mà chiến đấu. Nền tảng của cấu trúc đó, ít nhất là đối với các nước Bắc Âu, có lẽ sẽ là một liên minh nòng cốt gồm các nước vùng Baltic, các nước Bắc Âu và Ba Lan. Các nước này đều chia sẻ những giá trị chung và một nỗi lo sợ chung trước Nga.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Tô Lâm dựa vào Tàu để củng cố quyền lực

Tô Lâm muốn dùng ba trụ cột để tạo một “kỷ nguyên vươn mình” theo kiểu mệnh lệnh: Công an để giữ trật tự, vốn và kỹ thuật Trung Quốc để dựng hạ tầng, và lao động Việt Nam để biến đất nước thành công xưởng mới trong chuỗi cung ứng khu vực.

Vấn đề là một quốc gia có thể tăng trưởng nhờ mô hình ấy, nhưng liệu có thể trở thành một nước mạnh, tự do, sáng tạo và độc lập nhờ mô hình ấy hay không?

Câu trả lời có lẽ không mấy sáng sủa.