Thử một góc nhìn pháp lý trong vụ báo Phụ Nữ

Một trang báo Phụ Nữ TP.HCM. Ảnh: FB Báo Sạch
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Xã hội văn minh thì pháp luật là công cụ hữu hiệu để mọi cá nhân, tổ chức vận dụng để bảo vệ mình.

Từ góc nhìn đó mới thấy FLC đã hành xử đúng mực bằng vụ kiện mà báo Giáo Dục là bị đơn. Phán quyết của tòa án là quyết định cuối cùng để các bên đương sự chấp hành.

Nền tảng pháp luật văn minh đó sáng nay được thấy bằng phản ứng của báo Phụ Nữ TP.HCM. Theo đó, trước quyết định xử phạt của Cục Báo Chí, báo Phụ Nữ đã lên tiếng phản hồi chứ không im lặng chấp nhận.

Mơ về một xã hội văn minh vì thế có cơ sở với sự quyết liệt phản bác cáo buộc các vi phạm. Có thể sự kiện này sẽ làm tiền đề cho tranh luận dân chủ với cơ quan quản lý nhà nước trước các quyết định hành chính. Các bên tự giải quyết tranh chấp bằng tòa án dân sự.

Ở đó, Sun Group có đầy đủ quyền khởi kiện, buộc bồi thường thiệt hại do báo Phụ Nữ viết, đăng tải sai gây ra. Đó là cách FLC và rất nhiều doanh nghiệp khác đã làm và đã thắng kiện các cơ quan báo chí.

Góc độ khác, báo Phụ Nữ cũng có quyền khởi kiện quyết định hành chính của Cục Báo Chí và đưa cục này ra tòa như một đương sự bình thường của tất cả các vụ án khác.

Kể từ sau 1975, không khí báo chí Việt Nam đã thiếu vắng các hoạt động sôi nổi của bút chiến, của tranh luận đối với các vấn đề liên đến hoạt động báo chí.

Các bản tin dài thượt chỉ để liệt kê danh sách các đồng chí, chức vụ tới tham dự mà nội dung chính chẳng có gì đọc, hay các bài viết một chiều không phản biện đã làm đời sống báo chí hiu hắt.

Có thể trông chờ vào một xã hội văn minh, đời sống báo chí văn minh không, nhà báo có tư duy độc lập không thì còn phải chờ lâu.

Nhưng ít ra các loại tin tức Hồ Ngọc Hà mang bầu, Nam Khánh xì hơi vào mặt đánh thức Ngọc Lan ở phim trường, con gái Trương Ngọc Ánh lộ quần chip, cô gái ị đùn trên xe khách… đã không còn làm ngu muội quần chúng được nữa!

Báo chí đã mất sự độc quyền trong xuất bản do mạng Internet. Vậy nên càng bị thu phục trước uy quyền, báo chí sẽ càng tự tước bỏ đời sống báo chí văn minh của mình!

Thanh Nhã

Nguồn: FB Báo Sạch

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Chủ tịch nước Việt Nam Tô Lâm phát biểu tại Đối thoại Shangri-La ở Singapore tối 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Một bài diễn văn không có chân trời

Bài diễn văn có khái niệm, nhưng thiếu tầm nhìn; có ngôn ngữ ngoại giao, nhưng thiếu bản lĩnh chiến lược. Người nghe không thấy một Việt Nam đang tự ý thức đầy đủ về vị thế của mình: Một quốc gia gần 100 triệu dân, nằm trên một trong những huyết mạch hàng hải quan trọng nhất thế giới, và đang đứng trước cơ hội hiếm có để trở thành một cường quốc hạng trung có trọng lượng tại khu vực Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương.

Các quân nhân Nhật Bản trong cuộc tập trận chung với Hoa Kỳ và Philippines, Paoay, Philippines, tháng 5 năm 2026. Ảnh: Noel Celis/ Reuters

Xu hướng bình thường hóa quốc phòng không thể đảo ngược của Nhật Bản

Một Nhật Bản mạnh mẽ hơn, ví dụ, có ý nghĩa quyết định trong việc răn đe Trung Quốc tấn công Đài Loan. Bắc Kinh sẽ không chọn đối đầu với một liên minh không chỉ gồm các lực lượng Mỹ và Đài Loan mà còn có cả các lực lượng Nhật Bản được trang bị tốt. Và ngày càng có nhiều khả năng Trung Quốc phải giả định rằng Tokyo sẽ can dự vào một cuộc xung đột liên quan đến hòn đảo này…

Bạo lực học đường. Ảnh minh họa: Báo Phụ Nữ Mới

Bạo lực học đường: Nạn nhân phải tự bảo vệ?

Cái trẻ  cần để có được niềm tin là hành động dứt khoát của người lớn: Xử lý kẻ bắt nạt nghiêm khắc, minh bạch, trẻ phải được bảo vệ danh tính khi tố cáo bạo lực học đường để tránh bị trả thù, bố mẹ phải bảo vệ con và là người đầu tiên trẻ báo tin bị bạo lực chứ không phải là người cuối cùng biết đến sau khi mọi thứ đã bị tung lên mạng xã hội.

Cảnh Sát Cambodia và hai nghi can vụ nổ súng Vaa Vaa và Tafia Steve ở Sài Gòn. Ảnh: Khmer Times

“Ở đâu cũng thấy Lý Thông…”

Một xã hội mà ở đó, ai cũng muốn làm người báo công. Không ai muốn làm người gánh trách nhiệm. Ai cũng muốn xuất hiện trên màn ảnh để được tuyên dương. Không ai muốn xuất hiện trong các biên bản kiểm điểm. Thì dần dần, năng lực thật sẽ bị thay thế bằng nghệ thuật kể công.

Người ta không còn hỏi: “Ai làm?” mà hỏi: “Ai được quyền nhận là mình làm?” Đó mới là bi kịch.