Vạch áo, lột áo và xé áo

Đại diện Viện kiểm sát tại phiên tòa "bay giải cứu." Ảnh: VnExpress
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Trong một truyện ngắn tôi viết từ khoảng 15 năm trước, có chi tiết một con chuột già mốc đầu, cùng lũ chuột đàn em gặm nhấm, tàn phá và ỉa đái làm ô nhiễm nơi bày những đồ vật quý (được xem là quý) là của thừa kế ở một gia đình. Chủ nhà rất căm phẫn, tìm mọi cách xua đuổi lũ chuột nhưng không được. Trong cơn uất ức, chủ nhà quyết định sẽ tiêu diệt bọn chuột. Nhưng con chuột già lọc lõi đã nắm thóp được điểm yếu của chủ nhà là rất sợ chạm tới di sản các cụ để lại, nên hễ khi nào chủ nhà định ra tay, thì nó đã nhanh hơn, ôm chặt lấy một cái bình quý. Bằng cách đó, nó tiếp tục đục khoét mà không ai làm gì được.

Tôi muốn đưa ra một cảnh báo cho thể chế này, rằng nỗi sợ vạch áo cho người xem lưng, cộng với não trạng sợ ném chuột có thể làm vỡ bình, đã khiến những kẻ tham nhũng tìm thấy nơi trú ngụ an toàn để tha hồ tác oai tác quái.

Vụ án mang tên “Giải cứu” kết thúc phiên xử sơ thẩm chắc chắn còn nhiều điều bàn luận, bàn cãi về các cơ sở pháp lý khi khép tội, tên tội danh, mức án cho mỗi bị cáo…, nhưng không thể không ghi nhận rằng, đó là phiên tòa công khai, minh bạch nhất từ trước tới nay, cả về việc luận tội, tranh tụng, các thông tin nội bộ vốn vẫn bị xem là nhạy cảm (trừ một vài chi tiết nhỏ, ví dụ với trường hợp bị cáo là trợ lý của phó thủ tướng, chỉ nói phó thủ tướng chung chung mà không ghi tên cụ thể…) cũng như phản ứng rộng rãi, công khai của dư luận.

Cũng là phiên tòa phơi bày nhiều sự nhầy nhụa, một phần quan trọng thuộc về lỗi thể chế.

Nhưng theo tôi, thứ đáng ghi nhận hơn lại ở chỗ chính quyền dưới sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng, có vẻ đã vượt qua được, dù chưa hết rón rén, nỗi sợ “vạch áo cho người xem lưng.”

“Người” ở đây chính là nhân dân.

Là một người bền bỉ theo đuổi cách tiếp cận vấn đề dựa trên thực tế, tôi đánh giá đây là một tín hiệu tốt, trong bối cảnh nền chính trị Việt Nam. Ít nhất thì thêm một nơi trú ngụ an toàn, nếu không muốn nói là an toàn nhất của những kẻ tham nhũng, bị xóa bỏ. Việc xóa bỏ triệt để đến đâu (cũng như những đòi hỏi về cải cách tư pháp theo hướng độc lập với lập pháp và hành pháp) là một câu chuyện khác và chắc chắn dài tập, không được đề cập ở đây.

Với tôi, xã hội cần phải hoan nghênh và khích lệ bước tiến quan trọng này.

(Chúng ta nên nhớ, tham nhũng là một tệ nạn có tuổi đời cao nhất trong số các tệ nạn mà nhân loại mắc phải và nó mang tính toàn cầu).

Nhưng sự đòi hỏi cho một xã hội tiến bộ bền vững, thì không được phép dừng lại. Xã hội phải kiên nhẫn (đi kèm thiện chí) gây áp lực để từ chỗ dám vạch áo, cần phải tiến tới lột bỏ và cuối cùng xé tan cái áo gian dối, để thay bằng một cái áo khác không chỉ sạch sẽ hơn mà còn luôn có khả năng tự tố cáo sự ô nhiễm của kẻ khoác nó.

Cái áo đó có tên là dân chủ.

Tạ Duy Anh

Nguồn: FB Lao Ta

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…