Kỷ niệm 37 năm hải chiến Gạc Ma, báo Nhà nước không gọi tên Trung Quốc

Người biểu tình phản đối Trung Quốc ở Hà Nội hôm 21/8/2011. Ảnh: STRINGER Vietnam/ Reuters
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Vào sáng ngày 14/3/1988, Trung Quốc đã điều ba tàu khu trục có trang bị hoả lực đại bác cỡ lớn tấn công các đảo Gạc Ma, Cô Lin và Len Đao do Việt Nam nắm giữ ở Trường Sa.

Một loạt báo thuộc truyền thông Nhà nước Việt Nam vào ngày 14/3/2025 đã đăng các bài viết nhân kỷ niệm 37 năm Trung Quốc chiếm đá Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa từ Việt Nam, tuy nhiên một số bài báo đã không nêu đích danh Trung Quốc là nước tấn công, điển hình là báo Nhân Dân, cơ quan ngôn luận của đảng Cộng Sản Việt Nam. Những nhà báo và hoạt động xã hội trong nước cho rằng Chính phủ Việt Nam vẫn còn sợ hãi Trung Quốc.

Vào sáng ngày 14/3/1988, Trung Quốc đã điều ba tàu khu trục có trang bị hỏa lực đại bác cỡ lớn tấn công các đảo Gạc Ma, Cô Lin và Len Đao do Việt Nam nắm giữ ở Trường Sa. Cuộc chiến được cho là không cân xứng khi Việt Nam chỉ có ba tàu vận tải không có vũ trang và vũ trang kém đã khiến 64 binh sĩ Việt Nam tử trận. Trung Quốc cuối cùng chiếm được đảo Gạc Ma từ phía Việt Nam.

Những báo lớn trong nước đăng bài kỷ niệm 37 năm cuộc chiến này có báo Nhân Dân của đảng Cộng Sản Việt Nam, Tuổi Trẻ, Thanh Niên, VnExpress, Đài tiếng nói Việt Nam (VOV). Đáng chú ý là các bài trong báo Nhân Dân, và VOV không một lần nhắc tới tên Trung Quốc là nước mở cuộc tấn công về phía Việt Nam.

Báo Nhân Dân có bài viết với tựa “Tượng đài bất tử giữa sóng nước Trường Sa” phỏng vấn những người lính đã trực tiếp chiến đấu ở Gạc Ma. Bài báo trích lời ông Đoàn Hữu Thấn kể lại những gì đã diễn ra hôm đó và chỉ nói đạn pháo đối phương thay vì chỉ đích danh Trung Quốc. Đoạn trích từ báo Nhân Dân viết:

“Ông Thấn cho biết: Sáng 14/3/1988, mặc cho đạn pháo của đối phương bắn trực tiếp xối xả về phía tàu của ta, Thuyền trưởng Vũ Phi Trừ vẫn bình tĩnh chỉ huy, động viên cán bộ, chiến sĩ trên tàu vừa chiến đấu tự vệ, vừa cấp cứu thương binh và cứu chữa tàu.”

Nhà báo Nam Việt nêu nhận xét với RFA: “Kỷ niệm 37 năm thảm sát Gạc Ma, nhưng trên báo Quân đội nhân dân cũng như hầu hết hệ thống truyền thông chính của Nhà nước không có một bài tưởng niệm nào thực chất, dám gọi thẳng tên Trung Quốc, cho thấy năm nay Ban Tuyên giáo đã hoàn toàn không bật đèn xanh cho việc tố cáo tội ác, mà vốn đã có lúc đã được sử dụng như một đòn bẩy ngoại giao khi mối quan hệ giữa hai nước căng thẳng.”

Ông Lê Anh Hùng, người từng tham gia các lễ tưởng niệm các cuộc chiến giữa Việt Nam với Trung Quốc do người dân tự tổ chức ở Hà Nội trước đây nói với RFA:

“Họ sợ hãi bóng ma Trung Quốc đến nỗi họ không dám nhắc đến hai chữ Trung Quốc. Họ không dám đề cập đến kẻ xâm lược đã sát hại dã man 64 chiến sĩ Việt Nam và hiện nay chiếm đóng một phần biển đảo của chúng ta.”

Ông Hùng là người từng tham gia biểu tình chống Trung quốc và các chương trình tưởng niệm hải chiến Hoàng Sa ngày 19/1, cuộc chiến Biên giới 17/2 và Gạc Ma 14/3 trong một số năm cho đến năm 2018, trước khi ông bị bắt và bị kết án năm năm tù với cáo buộc tội “lợi dụng các quyền tự do dân chủ.”

Ông Hùng cũng cho biết, trong những lần tham gia các lễ tưởng niệm các cuộc chiến giữa Việt Nam và Trung Quốc trước đây, ông từng bị an ninh canh gác không cho ra khỏi nhà để tham gia các buổi lễ này.

Một số người dân khác ở Hà Nội và TP.HCM cũng từng cho RFA biết họ cũng bị an ninh gọi điện đe doạ, ngăn cản không cho tham gia các hoạt động tưởng niệm cuộc hải chiến Gạc Ma mà nhiều người Việt hay gọi là thảm sát Gạc Ma.

Hiện cả Việt Nam và Trung Quốc đều đòi chủ quyền toàn bộ quần đảo Trường Sa ở Biển Đông. Theo thống kê của Sáng kiến minh bạch hàng hải của Mỹ, Trung Quốc hiện đang chiếm giữ 7 thực thể ở Trường Sa, Việt Nam nắm giữ 21 thực thể thuộc quần đảo này.

Trung Quốc đã cải tạo, xây đảo nhân tạo ở Trường Sa với ba đảo lớn được quân sự hoá gồm Đá Chữ Thập, Su Bi, và Vành Khăn.

Nguồn: RFA

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ông Tô Lâm phát biểu tại hội nghị tiếp xúc cử tri 10 phường TP Hà Nội sáng hôm 4/5/1026. Ảnh: Vietnamnet

Nghĩ gì về chủ trương “xây dựng phường xã hội chủ nghĩa” ở Hà Nội?

Một mô hình chính trị – xã hội muốn tồn tại lâu dài và có khả năng thuyết phục người dân thì trước hết phải trả lời được ba câu hỏi căn bản: Nó dựa trên hệ tư tưởng nào, nó đã được thực tiễn kiểm chứng ra sao, và cuối cùng, nó phục vụ cho lợi ích của ai? Chính vì vậy, khi xuất hiện khẩu hiệu “xây dựng phường xã hội chủ nghĩa” ở Hà Nội, điều mà xã hội cần không phải là những tràng vỗ tay theo quán tính hay các bài tuyên truyền một chiều, mà là một cuộc thảo luận nghiêm túc về nội hàm thực sự của khái niệm ấy.

Bệnh nhân chờ khám chữa bệnh tại Bệnh viện K, cơ sở Tân Triều, huyện Thanh Trì, thành phố Hà Nội. Ảnh: Phụ nữ Online

Sóng gió nhà thương*

Ai từng có người thân đau ốm, nhất là mang căn bệnh ung thư, mới hiểu hết cảm giác kiệt quệ nơi “sóng gió nhà thương.” Người bệnh đã mang trong mình nỗi đau thể xác, nỗi sợ hãi cận kề giữa sự sống và cái chết, điều họ cần đôi khi không phải lời hứa hẹn cao siêu, mà chỉ là một ánh mắt quan tâm, một câu hỏi han tử tế từ bác sĩ điều trị…

Phối cảnh dự án trục đại lộ cảnh quan sông Hồng đoạn qua khu vực nội đô. Nguồn: UBND TP Hà Nội, via VnExpress

Sân Golf và nghịch lý quyền lực trong thể chế đảng–Nhà nước

Việt Nam có khoảng 80 đến 100 sân golf với khoảng 100.000 đến 120.000 người chơi — tức là chưa đầy 0,2% dân số. Con số này tự nó đã là một tuyên ngôn chính trị: Hàng chục ngàn hecta bị chiếm dụng để phục vụ một tầng lớp cực nhỏ, trong khi hàng trăm nghìn nông dân mất đất mưu sinh. Đây không phải là thất bại chính sách ngẫu nhiên — đây là kết quả có hệ thống của cách thể chế đảng–nhà nước vận hành.

Kế hoạch dự phòng của châu Âu để thay thế NATO

Kế hoạch B vì thế đòi hỏi nhiều hơn là chỉ dự trữ thêm vũ khí — mà là xây dựng một cấu trúc để châu Âu có thể theo đó mà chiến đấu. Nền tảng của cấu trúc đó, ít nhất là đối với các nước Bắc Âu, có lẽ sẽ là một liên minh nòng cốt gồm các nước vùng Baltic, các nước Bắc Âu và Ba Lan. Các nước này đều chia sẻ những giá trị chung và một nỗi lo sợ chung trước Nga.