Nepal và Việt Nam

Gen Z Nepal biểu tình giơ cao biểu ngữ chống tham nhũng tại Kathmandu, Nepal, ngày 8/9/2025. Ảnh: Subaas Shrestha - NurPhoto/ Getty Images
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Mỗi ngày có khoảng hơn 2.000 người dân Nepal, đa số là giới trẻ đi ra nước ngoài để kiếm việc làm. Chính phủ cộng sản Nepal có chính sách kêu gọi người dân xuất khẩu lao động, và hầu hết dân Nepal đi sang các nước Ả Rập, Malaysia, một số sang Nam Hàn… làm lao công.

Để được đi xuất khẩu lao động dân Nepal phải đóng đủ loại phí dịch vụ, số tiền đó hầu hết rơi vào túi các đường giây của các quan chức chính quyền. Nó tương tự như nhiều cán bộ của Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội Việt Nam chuyên chạy “ép phe” buôn bán, chia chác những “quota” xuất khẩu lao động.

Chưa hết, đồng lương ít ỏi của người lao công Nepal ở nước ngoài thường bị cắt xén bởi các đường dây dịch vụ, trong khi công nhân Nepal không được bảo vệ quyền lợi khi bị đối xử bất công, bị bóc lột, bị o ép bởi giới chủ nhân nước ngoài.

Các công nhân xuất khẩu lao động Nepal cũng giống như công nhân xuất khẩu lao động Việt Nam đều dành dụm tiền tiết kiệm để gửi về nuôi gia đình. Các khoản tiền đó phải chi trả cho chi phí giáo dục và y tế mắc mỏ ở quê hương của họ, hầu hết tiền bạc bị đưa vào túi các quan tham, tham nhũng cộng sản.

Chính quyền Nepal cũng đã mở chiến dịch chống tham nhũng vào năm 2022 nhưng rồi đâu cũng lại vào đó. Tương tự như tình trạng ở Việt Nam, cơ chế Liên minh đảng cộng sản cầm quyền ở Nepal đã không thể tự mình đánh vào chính mình.

Hầu hết giới trẻ Nepal bị thất nghiệp, không có việc làm. Những công việc ổn định, những vị trí tốt đều rơi vào tay con cháu các quan chức và thành phần có quan hệ thân thiết với chính quyền.

Những năm gần đây mạng xã hội đã giúp người dân Nepal “bóc mẽ” những bất công xã hội, phơi bày hình ảnh gia đình các quan chức chính quyền “ăn trên ngồi trốc” trong lúc đa số nhân dân lại đang vật lộn với cuộc sống kinh tế vô cùng khó khăn.

Hình ảnh ấy nhiều phần cũng giống như ở Việt Nam. Sự khác biệt là người dân Nepal đã sớm hình thành các cộng đồng phản kháng bất công xã hội, nổi bật nhất là thành phần giới trẻ tự gọi mình là thế hệ “Gen Z.”

Trước đây phong trào cộng sản Nepal (phe Maoist) là nguyên nhân gây ra cuộc nội chiến Nepal kéo dài 10 năm (1996 – 2006) trên đất nước hiền hòa này. Từ năm 1994 đến nay phe cộng sản (Maoist, Liên minh cộng sản Marxist Leninist) thay phiên nhau lên nắm quyền ở Nepal cũng đã tạo ra nhiều bất ổn kinh tế, chính trị, xã hội. Ngoài ra nó cũng là tác nhân gây ra nạn tham nhũng tràn lan dẫn đến cuộc nổi dậy của người dân trong những ngày qua.

Vũ Việt

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Bệnh nhân chờ khám chữa bệnh tại Bệnh viện K, cơ sở Tân Triều, huyện Thanh Trì, thành phố Hà Nội. Ảnh: Phụ nữ Online

Sóng gió nhà thương*

Ai từng có người thân đau ốm, nhất là mang căn bệnh ung thư, mới hiểu hết cảm giác kiệt quệ nơi “sóng gió nhà thương.” Người bệnh đã mang trong mình nỗi đau thể xác, nỗi sợ hãi cận kề giữa sự sống và cái chết, điều họ cần đôi khi không phải lời hứa hẹn cao siêu, mà chỉ là một ánh mắt quan tâm, một câu hỏi han tử tế từ bác sĩ điều trị…

Phối cảnh dự án trục đại lộ cảnh quan sông Hồng đoạn qua khu vực nội đô. Nguồn: UBND TP Hà Nội, via VnExpress

Sân Golf và nghịch lý quyền lực trong thể chế đảng–Nhà nước

Việt Nam có khoảng 80 đến 100 sân golf với khoảng 100.000 đến 120.000 người chơi — tức là chưa đầy 0,2% dân số. Con số này tự nó đã là một tuyên ngôn chính trị: Hàng chục ngàn hecta bị chiếm dụng để phục vụ một tầng lớp cực nhỏ, trong khi hàng trăm nghìn nông dân mất đất mưu sinh. Đây không phải là thất bại chính sách ngẫu nhiên — đây là kết quả có hệ thống của cách thể chế đảng–nhà nước vận hành.

Kế hoạch dự phòng của châu Âu để thay thế NATO

Kế hoạch B vì thế đòi hỏi nhiều hơn là chỉ dự trữ thêm vũ khí — mà là xây dựng một cấu trúc để châu Âu có thể theo đó mà chiến đấu. Nền tảng của cấu trúc đó, ít nhất là đối với các nước Bắc Âu, có lẽ sẽ là một liên minh nòng cốt gồm các nước vùng Baltic, các nước Bắc Âu và Ba Lan. Các nước này đều chia sẻ những giá trị chung và một nỗi lo sợ chung trước Nga.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Tô Lâm dựa vào Tàu để củng cố quyền lực

Tô Lâm muốn dùng ba trụ cột để tạo một “kỷ nguyên vươn mình” theo kiểu mệnh lệnh: Công an để giữ trật tự, vốn và kỹ thuật Trung Quốc để dựng hạ tầng, và lao động Việt Nam để biến đất nước thành công xưởng mới trong chuỗi cung ứng khu vực.

Vấn đề là một quốc gia có thể tăng trưởng nhờ mô hình ấy, nhưng liệu có thể trở thành một nước mạnh, tự do, sáng tạo và độc lập nhờ mô hình ấy hay không?

Câu trả lời có lẽ không mấy sáng sủa.