Từ Điếu Ngư đến Hoàng – Trường Sa và Con Đường Tơ Lụa

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Trong mấy tháng vừa qua Trung Quốc làm một số trò để củng cố cho sự nhận vơ của họ đối với các hòn đảo trên biển Hoa Đông và Biển Đông.

Trước hết, theo tin tức tình báo, Tokyo biết được Bắc Kinh cho nhân viên ngoại giao của họ ở các nước Âu châu đi lục lọi để mua lại các tấm bản đồ thế giới mà Trung quốc đã phát hành vào năm 1969, trong đó ghi rõ Điếu Ngư Đảo (Senkaku) thuộc chủ quyền Nhật Bản.

Đầu tháng 6 vừa qua, Tokyo đã lên tiếng báo cho Bắc Kinh là đừng mất công làm chuyện như thế nữa, vì Nhật Bản đã có tấm bản đồ đó trong tay. Chỉ cần đưa bản đồ đó cho bất cứ một cơ quan kiểm định có uy tín thẩm định là biết ngay thực – giả. Tokyo còn tiết lộ Nhật đã mua bản đồ đó ở Trung quốc ngay sau khi biết tin Bắc Kinh sẽ ngầm ra lịnh thu hồi tất cả các bản đồ loại này để đốt đi và hủy luôn cả bảng kẽm dùng để in.

Trong cuộc họp báo ngày 22/06/2015, phát ngôn viên Hồng Lỗi của bộ Ngoại giao Bắc Kinh không đả động gì về tấm bản đồ thế giới vừa kể, mà nói rằng họ có hàng trăm hàng ngàn bản đồ cũ xác nhận đảo Điếu Ngư thuộc chủ quyền của Trung quốc. Ông Hồng Lỗi còn cho các ký giả biết rằng từ ngày 26/06 đến ngày 10/07/2015 Cục Hải dương Trung quốc sẽ có một cuộc triển lãm về quần đảo Điếu Ngư; qua đó sẽ trưng bày nhiều tài liệu lịch sử, nhiều bản đồ xác nhận đảo Điếu Ngư thuộc chủ quyền của Trung quốc, nhiều cổ vật của người Trung Quốc sinh sống ở đảo Điếu Ngư trước khi bị Nhật chiếm đóng cũng được trưng bày ở cuộc triển lãm này.

JPEG - 29.4 kb
Bản đồ thế giới Trung quốc vừa in ở cuộc triển lãm ngày 26/06/2015 (gom hết những nơi đang còn tranh chấp ở Biển Đông và biển Hoa Đông là lãnh hải và lãnh đảo của mình).

Chuyện Trung Quốc triển lãm linh tinh về quần đảo Điếu Ngư khiến người ta nhớ lại tiểu xảo của Trung Quốc trong việc họ làm những mộ giả mới tinh, bên dưới chôn một đồ vật (vừa đem đến) trên các đảo Hữu Nhật, Duy Mộng, Quang Ảnh (quần đảo Hoàng Sa). Ngày 17/1/1974, khi toán biệt hải Việt Nam Cộng Hoà đổ bộ từ Khu Trục Hạm Trần Khánh Dư lên các đảo vừa kể để nhổ bỏ cờ Trung Quốc thay bằng cờ VNCH, các chiến sĩ VN CH đã kịp khai quật và phá huỷ những ngôi mộ giả đó trước khi bị cả đại đội quân lính Trung Quốc đổ bộ, dùng lực lượng áp đảo gấp năm bảy lần đánh bật ra khỏi đảo.

Tiểu xảo của Trung Quốc hơn 40 năm trước trên Hoàng Sa nay được lập lại bằng cách khác .

Được biết, năm 2014, chín đô thị ở vùng duyên hải Trung quốc đã bắt tay vào việc chuẩn bị đăng ký yêu cầu UNESCO công nhận Con Đường Tơ Lụa trên đất và trên biển của Trung quốc là di sản văn hóa thế giới. Để phụ họa cho kế hoạch này Tổng nha Bảo tồn Di tích & Văn hóa của Trung quốc cho biết họ thường xuyên tiến hành việc điều tra về lịch sử và đã tìm thấy nhiều công trình xây dựng đời nhà Thanh có trên hai quần đảo Tây Sa và Nam Sa (Hòang Sa và Trường Sa của Việt Nam), rồi còn cho biết thêm đến năm 2016 sẽ đi tìm các chiếc thuyền của Trung quốc ngày xưa bị chìm ở gần hai quần đảo này.

Trung Quốc hiện đang dùng bạo lực chiếm giữ các đảo vừa kể của Việt Nam nên họ có điều kiện để bày trò triển lãm nguỵ tạo. Ở điểm này, tương tự như bản đồ ghi rõ quần đảo Điếu Ngư của Nhật do chính Trung Quốc ấn hành thì Nhật đã có trong tay; bản đồ Trung Quốc mặc nhiên thừa nhận Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam do chính Trung Quốc ấn hành, Việt Nam cũng đang nắm giữ. Bản đồ này ghi rõ điểm cực nam của Trung Quốc chỉ đến điểm cuối cùng của đảo Hải Nam. Chỉ có điều là, không biết đến bao giờ CSVN mới dám đàng hoàng đưa những bằng cớ đó ra cơ quan quốc tế có thẩm quyền, để ít nhất quốc tế ghi nhận rằng Việt Nam đã đòi lại đất đai của mình, như năm 1974 VNCH đã ra tuyên cáo cho cả thế giới biết sự xâm lược của Trung Quốc.

Bên cạnh trò triển lãm ngụy tạo, việc Trung Quốc làm đảo nhân tạo ở Trường Sa, phá hoại môi sinh trong cả khu vực, rồi lại đòi UNESCO thừa nhận đó là di tích văn hóa thế giới thì chẳng còn gì ngược đời hơn.

Theo những người Nhật đang làm việc tại UNESCO thì Bắc Kinh cũng đang rục rịch tiến hành việc nạp đơn yêu cầu UNESCO công nhận quần đảo Điếu Ngư (Senkaku) của Trung Quốc là di sản văn hóa Thế giới.

Lập luận của Bắc Kinh là Trung quốc đã góp công nhiều trong việc mở ra Con Đường Tơ Lụa (Silk Road) cổ đại trên đất liền, nhờ đó đem lại nhiều lợi ích cho con người không chỉ về kinh tế mà còn giúp nhau trao đổi văn hóa, nghệ thuật, kỹ thuật…. Nay Trung Quốc muốn lập thêm một con đường tơ lụa khác trên biển, mà trên danh nghĩa là để giúp các nước hiểu chính sách của nhau, cùng xây dựng hạ tầng cơ sở, liên kết giao thông với nhau; từ đó giúp việc trao đổi mậu dịch, đầu tư dễ dàng hơn.

Chuyện Con Đường Tơ Lụa trên biển của Trung Quốc thực ra chỉ là một âm mưu bành trướng và khống chế các nước liên hệ của Trung Quốc sau khi Trung Quốc tung tiền ra mua chuộc, lũng đoạn những nước này. Chẳng hạn như việc Trung Quốc giúp Sri Lanka xây cảng Colombo. Cảng này cho phép tàu hải quân các nước cập bến, nhưng phải đặt dưới quyền sắp xếp của Ban quản lý hải cảng. Tháng 4/2015, tàu hải quân Trung Quốc ghé cảng này nhưng không chịu theo quy định vừa kể. Thay vì phải cập ở khu riêng thì tàu hải quân Trung Quốc ngang nhiên thả neo ở bến dành cho thương thuyền. Cứ làm như đó là cảng của Trung Quốc, muốn thả neo đâu là cứ thả. Chính phủ Sri Lanka đã kháng nghị về chuyện này, nhưng Bắc Kinh trả lời lấp liếm một cách nực cười rằng, có lẽ hạm trưởng không biết chỗ đậu tàu.

Liên quan đến Con Đường Tơ Lụa trên biển của Trung Quốc, trang mạng Business Insider ngày 4/7 có bài viết nhan đề “Con Đường Tơ Lụa mới của Trung Quốc, Tai Hoạ Đang Chực Chờ” (*) nội dung phân tích về những dự án đầu tư trong số 300 dự án của nhà nước Trung Quốc cho “con đường” này (nhằm phô trương sức mạnh kinh tế của Trung Quốc), đang có nguy cơ trở thành ….”những con voi trắng” vô dụng, để rồi có thể sẽ mất cả chì lẫn chài, vì sự tính toán ngu dốt, chủ quan của Trung Quốc.

– – –

(*) China’s new Silk Road is a disaster waiting to happen http://www.businessinsider.com/chinas-new-silk-road-2015-7

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…