Anh đã về đồng hành cùng quốc nội

Ông Châu Văn Khảm. Ảnh chụp màn hình SBTN.

Báo chí Úc và thế giới vừa loan tin: Ngày 13 tháng 1 năm 2019, công an thành phố Sài Gòn đã bắt giữ ông Châu Văn Khảm, một đảng viên Việt Tân (cư ngụ tại Úc), và ông Nguyễn Văn Viễn, hội viên Hội Anh Em Dân Chủ (sống tại Việt Nam).

Tin anh bị bắt khiến tôi thật bàng hoàng xúc động, nhưng không ngạc nhiên. Con người quả cảm, cương quyết, đầy nhiệt huyết và hết lòng với đại cuộc như anh, việc đấu tranh cho hạnh phúc của dân tộc ví như hơi thở, không thể không có. Việc trở về để nối vòng tay lớn cho tương lai của đất nước cũng là chuyện đương nhiên – dẫu nguy hiểm, vì chế độ độc tài hiện nay đang sợ hãi những thay đổi tốt đẹp mà những con người yêu nước như anh đang miệt mài thực hiện.

Họ gọi những người yêu nước là phản động, những người đấu tranh ôn hòa là khủng bố. Nhưng dân tộc ta biết và thế giới đều biết, ai mới đích thực là kẻ khủng bố của đất nước đang khao khát tự do, nhân quyền và công lý này.

Họ bỏ tù và bịt miệng những tiếng nói lương tâm. Họ đánh đập dã man những cụ già, những bạn trẻ đã xuống đường lên tiếng báo động đỏ về tình trạng đất nước đang bị ô nhiễm, tham ô và Tàu Cộng xâm lược.

Nhưng những tiếng nói bất khuất ấy vẫn vươn lên, và những bước chân can trường vẫn nhịp nhàng đi tới. Bạo lực đã không ngăn cản được ngọn gió đổi thay đầy chính nghĩa đang nổi lên khắp chốn.

Ở lứa tuổi 70, người sĩ quan Hải Quân Châu Văn Khảm năm xưa đã không chọn cuộc sống an nhàn của lứa tuổi về hưu hay môi trường hoạt động an lành ở hải ngoại. Anh đã về để chia sẻ những gian nan với đồng bào quốc nội, nối kết những tấm lòng với thông điệp yêu thương và hỗ trợ.

Tôi đã có dịp làm việc gần gũi với anh trong chuyến sang Úc thăm hỏi đồng bào năm 2017 để thấy con người bình dị, vui vẻ, đa cảm, thương yêu chăm sóc gia đình, vợ, con, anh em chiến hữu của anh. Hai anh em đã có dịp chia sẻ nhiều điều và tâm tình về những ước mơ cho dân tộc.

Tôi cũng đã được sống chung vài ngày với gia đình của anh để biết đến người vợ hiền, đảm đang, dễ mến của anh. Tôi có thể mường tượng và cảm thông được nỗi lo lắng vô ngần mà chị đang phải trải, cùng tấm lòng thương yêu, xót xa dành cho người chồng yêu nước đang bị đầy ải chốn quê nhà.

Tôi lại nhớ đến hình ảnh của hai chị Nguyễn Thị Kim Thanh và Nguyễn Thị Quý, vợ của hai người tù yêu nước Trương Minh Đức (với bản án 12 năm) và Lê Đình Lượng (với bản án nặng nhất 20 năm). Hai chị đã can đảm vượt qua nhiều thử thách, khó khăn để từ trong nước tới tham dự cuộc Kiểm Điểm Định Kỳ Phổ Quát 2019 ở Geneve, Thụy Sĩ, (22/1/2019) làm nhân chứng tố giác những vi phạm nhân quyền của chế độ Hà Nội.

Các chị đã khiến tôi không thể cầm được nước mắt thương cho những người phụ nữ Việt Nam can trường, đang cùng chia sẻ con đường lý tưởng với người chồng yêu quý.

Tôi hãnh diện về các anh bao nhiêu, thì cũng hãnh diện về các chị bấy nhiêu. Đất nước chúng ta hiện nay còn có biết bao nhiêu người con oai hùng của mẹ Việt Nam, những con cháu của Bà Trưng, Bà Triệu đang phải trải qua những tháng ngày trong ngục tù tăm tối cũng chỉ vì tấm lòng yêu nước, dám nói lên sự thật và tranh đấu cho những giá trị nhân bản, tươi đẹp và bảo vệ cõi bờ từ quân xâm lược.

Trước thềm Xuân Kỷ Hợi, xin cầu chúc cho các anh, các chị, các em, gia đình của các tù nhân lương tâm Việt Nam sớm thoát cảnh tù tội, chia lìa. Cầu ơn trên phù hộ độ trì cho các anh chị, các bạn trẻ nhiều sức khỏe và nghị lực – chân cứng đá mềm – trên con đường phục vụ cao cả.

Quý anh chị và đồng bào không cô độc: Chúng ta luôn có nhau! Cùng đồng hành và không bao giờ bỏ nhau! Quốc nội và hải ngoại là một!

Văng vẳng bên tai, bản nhạc “Bên em đang có ta” và “Những thiên thần trong bóng tối” chợt cất lên cao vút.

25/1/2019

Trần Diệu Chân

 

BÀI MỚI

Giàn khoan Hakuryu 5 (thuê của Nhật Bản) hoạt động trên Biển Đông vào ngày 29 tháng Tư, 2018. Ảnh: Reuters

Vụ Bãi Tư Chính và ‘điểm chết’ khoan dầu nuôi đảng

Cơ chế đẩy nhanh tốc độ khai thác dầu khí của PVN cũng cho thấy trước đó đảng cầm quyền và Bộ Quốc Phòng Việt Nam có thể đã nắm được một số tin tức xác thực mà từ đó có thể dự báo là phía Trung Quốc sẽ ‘mần’ tiếp vụ Bãi Tư Chính vào năm 2019, do đó nếu PVN cứ nhẩn nha khai thác dầu như những năm không xảy ra gấu ó giữa ‘đảng anh’ và ‘đảng em’ thì nhiều khả năng sẽ không kịp hoàn thành kế hoạch khai thác dầu thô trong nửa cuối năm 2019 và ngân sách chính phủ sẽ bị hụt thu nghiêm trọng.

Hải quân Trung Quốc tiến hành cuộc tập trận ở Biển Đông. 2013. Ảnh: Asitimes / Wikimedia Commons

Bãi Tư Chính: Ví dụ rõ ràng về chiến lược hành động của Bắc Kinh ở Biển Đông

Trung Quốc đang sử dụng “chiến lược bắp cải” để mở rộng ranh giới trên biển, theo đó một khu vực tranh chấp được bao quanh bởi nhiều lớp an ninh để ngăn tiếp cận quốc gia đối thủ. Cuối cùng, lãnh thổ bị bao vây bị kẻ xâm lược xâm chiếm hoàn toàn. Việc cho tàu HD 8 gần đây xâm phạm Bãi Tư Chính là việc thành lập một lớp khác trong “bắp cải bảo mật Trung Quốc”. Nhưng việc này đang đẩy khu vực tới gần xung đột hơn.

Vụ cháu học sinh trường Gateway tử vong: Khía cạnh tâm lý và pháp lý

Đã hơn một tuần xảy ra cái chết thương tâm của học sinh Lê Hoàng Long, 6 tuổi, khi bị bỏ quên trên xe đưa đón học sinh của trường Tiểu Học Gateway, dư luận xã hội vẫn còn nhiều thắc mắc chưa được giải đáp. Tiến Sĩ tâm lý Đông Xuyến đề cập về vấn đề tâm lý của gia đình nạn nhân, của các em học sinh, của các phụ huynh của trường Gateway và trên toàn quốc. Bên cạnh việc điều tra, xác định trách nhiệm gây ra tử vong, Tiến Sĩ luật Nguyễn Ngọc Diệu còn nói đến việc cơ quan chức năng cần phải đưa ra các chính sách, quy định cần thiết để tránh sự việc tang thương tái diễn.

Hôm Thứ Sáu, 16 tháng Tám, 2019, người dân Hồng Kông tiếp tục xuống đường biểu tình ủng hộ dân chủ, bất chấp sự răn đe của Bắc Kinh. Ảnh: Manan Vatsyayana / AFP / Getty Images

Bài học Hương Cảng cho Bắc Kinh

Dân Hong Kong không chỉ phản đối một bản dự luật. Họ muốn chống tất cả hệ thống lãnh đạo lãnh thổ này, chống những người cai trị bưng tai bịt mắt trước các nguyện vọng sâu xa của người dân. Nguyện vọng rất giản dị: Chúng tôi không muốn bị cai trị như cảnh người dân Trung Quốc đang phải chịu đựng. Bắc Kinh đã cho quân đội biểu diễn thị uy, nhưng vô hiệu, dân vẫn tiếp tục biểu tình. Khi cảnh sát Hương Cảng mới thử dùng bạo lực, dân càng phản đối mạnh hơn. Họ kéo đến làm phi trường tắc nghẽn hai ngày liền. Họ không hề sợ hãi!