Anh đã về đồng hành cùng quốc nội

Ông Châu Văn Khảm. Ảnh chụp màn hình SBTN.
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Báo chí Úc và thế giới vừa loan tin: Ngày 13 tháng 1 năm 2019, công an thành phố Sài Gòn đã bắt giữ ông Châu Văn Khảm, một đảng viên Việt Tân (cư ngụ tại Úc), và ông Nguyễn Văn Viễn, hội viên Hội Anh Em Dân Chủ (sống tại Việt Nam).

Tin anh bị bắt khiến tôi thật bàng hoàng xúc động, nhưng không ngạc nhiên. Con người quả cảm, cương quyết, đầy nhiệt huyết và hết lòng với đại cuộc như anh, việc đấu tranh cho hạnh phúc của dân tộc ví như hơi thở, không thể không có. Việc trở về để nối vòng tay lớn cho tương lai của đất nước cũng là chuyện đương nhiên – dẫu nguy hiểm, vì chế độ độc tài hiện nay đang sợ hãi những thay đổi tốt đẹp mà những con người yêu nước như anh đang miệt mài thực hiện.

Họ gọi những người yêu nước là phản động, những người đấu tranh ôn hòa là khủng bố. Nhưng dân tộc ta biết và thế giới đều biết, ai mới đích thực là kẻ khủng bố của đất nước đang khao khát tự do, nhân quyền và công lý này.

Họ bỏ tù và bịt miệng những tiếng nói lương tâm. Họ đánh đập dã man những cụ già, những bạn trẻ đã xuống đường lên tiếng báo động đỏ về tình trạng đất nước đang bị ô nhiễm, tham ô và Tàu Cộng xâm lược.

Nhưng những tiếng nói bất khuất ấy vẫn vươn lên, và những bước chân can trường vẫn nhịp nhàng đi tới. Bạo lực đã không ngăn cản được ngọn gió đổi thay đầy chính nghĩa đang nổi lên khắp chốn.

Ở lứa tuổi 70, người sĩ quan Hải Quân Châu Văn Khảm năm xưa đã không chọn cuộc sống an nhàn của lứa tuổi về hưu hay môi trường hoạt động an lành ở hải ngoại. Anh đã về để chia sẻ những gian nan với đồng bào quốc nội, nối kết những tấm lòng với thông điệp yêu thương và hỗ trợ.

Tôi đã có dịp làm việc gần gũi với anh trong chuyến sang Úc thăm hỏi đồng bào năm 2017 để thấy con người bình dị, vui vẻ, đa cảm, thương yêu chăm sóc gia đình, vợ, con, anh em chiến hữu của anh. Hai anh em đã có dịp chia sẻ nhiều điều và tâm tình về những ước mơ cho dân tộc.

Tôi cũng đã được sống chung vài ngày với gia đình của anh để biết đến người vợ hiền, đảm đang, dễ mến của anh. Tôi có thể mường tượng và cảm thông được nỗi lo lắng vô ngần mà chị đang phải trải, cùng tấm lòng thương yêu, xót xa dành cho người chồng yêu nước đang bị đầy ải chốn quê nhà.

Tôi lại nhớ đến hình ảnh của hai chị Nguyễn Thị Kim Thanh và Nguyễn Thị Quý, vợ của hai người tù yêu nước Trương Minh Đức (với bản án 12 năm) và Lê Đình Lượng (với bản án nặng nhất 20 năm). Hai chị đã can đảm vượt qua nhiều thử thách, khó khăn để từ trong nước tới tham dự cuộc Kiểm Điểm Định Kỳ Phổ Quát 2019 ở Geneve, Thụy Sĩ, (22/1/2019) làm nhân chứng tố giác những vi phạm nhân quyền của chế độ Hà Nội.

Các chị đã khiến tôi không thể cầm được nước mắt thương cho những người phụ nữ Việt Nam can trường, đang cùng chia sẻ con đường lý tưởng với người chồng yêu quý.

Tôi hãnh diện về các anh bao nhiêu, thì cũng hãnh diện về các chị bấy nhiêu. Đất nước chúng ta hiện nay còn có biết bao nhiêu người con oai hùng của mẹ Việt Nam, những con cháu của Bà Trưng, Bà Triệu đang phải trải qua những tháng ngày trong ngục tù tăm tối cũng chỉ vì tấm lòng yêu nước, dám nói lên sự thật và tranh đấu cho những giá trị nhân bản, tươi đẹp và bảo vệ cõi bờ từ quân xâm lược.

Trước thềm Xuân Kỷ Hợi, xin cầu chúc cho các anh, các chị, các em, gia đình của các tù nhân lương tâm Việt Nam sớm thoát cảnh tù tội, chia lìa. Cầu ơn trên phù hộ độ trì cho các anh chị, các bạn trẻ nhiều sức khỏe và nghị lực – chân cứng đá mềm – trên con đường phục vụ cao cả.

Quý anh chị và đồng bào không cô độc: Chúng ta luôn có nhau! Cùng đồng hành và không bao giờ bỏ nhau! Quốc nội và hải ngoại là một!

Văng vẳng bên tai, bản nhạc “Bên em đang có ta” và “Những thiên thần trong bóng tối” chợt cất lên cao vút.

25/1/2019

Trần Diệu Chân

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ảnh: Việt Nam Thời Báo

Chuyện tức cười: Cơ chế thoả thuận và cái giá của tự do

Anh Ba: Mình không làm gì, cho mấy ổng coi ké chút cũng được. Lỡ có trộm cắp hay tai nạn thì công an có bằng chứng liền. Mình khỏi phải trích xuất camera cho công an.

Anh Tư: Đâu có đơn giản vậy anh. Cái này không phải là cho coi ké không đâu, mà là ông đang tự nguyện cho công an làm trạm gác từ trong nhà ông đó. Ông có biết cái “cơ chế thỏa thuận” đó mập mờ tới cỡ nào không?

Cảnh tượng hậu quả của một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái nhằm vào một tòa nhà dân cư được ghi lại vào ngày 31/3/2026 tại phía Đông Tehran, Iran. Ảnh: Majid Saeedi/ Getty Images

Iran: Hồi kết nào cho cuộc chiến?

Các nhà phân tích thị trường dự đoán cuộc chiến Iran đang dần đi tới hồi kết và các bên đang tìm cách giảm xung đột. Tin đồn chưa được xác nhận cho rằng tổng thống Iran nói nước ông sẵn sàng kết thúc chiến tranh nếu một số yêu cầu của Tehran được đáp ứng. Nhật báo The Wall Street Journal tường thuật hôm Thứ Hai rằng Tổng Thống Donald Trump nói với các cố vấn rằng ông muốn kết thúc chiến dịch quân sự ngay cả khi eo biển Hormuz vẫn tiếp tục bị Iran phong tỏa.

Trong cuộc gặp ở Washington hôm 19/3/2026, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã thúc giục Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi bày tỏ lập trường của mình về Trung Quốc. Những lời bà nói là điều mà ông Tập Cận Bình không muốn truyền thông Trung Quốc đưa tin. Ảnh tổng hợp: Nikkei - Ảnh gốc: Yusuke Hinata và Reuters

Tập đối mặt với thế lưỡng nan trong quan hệ với Nhật và Mỹ

Hội nghị thượng đỉnh Nhật-Mỹ tuần trước đã đẩy chính quyền Tập vào thế lưỡng nan về việc làm thế nào để cân bằng lập trường cứng rắn đối với Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi với cách tiếp cận hòa giải dành cho Tổng thống Mỹ Donald Trump.

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?