Bạn có thể làm gì để góp phần ngăn chặn khủng hoảng khí hậu?

Một nút giao thông thường xuyên ô nhiễm tại Hà Nội. Ảnh: Tiền Phong
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Câu hỏi mà bài viết đặt ra không phải chỉ để cho vui, mà ngược lại, là một câu hỏi nghiêm túc.

Với một khủng hoảng ở cấp độ hành tinh như khủng hoảng khí hậu, hẳn nhiên, để giải quyết vấn đề một cách triệt để cần các giải pháp vĩ mô từ các chính phủ của các quốc gia.

Dù vậy, các giải pháp vi mô, mà nhỏ nhất là ở cấp độ cá nhân, không phải là không đáng nói.

Đối mặt với câu hỏi trên, nhiều người có thể tặc lưỡi rằng các cá nhân thì làm được gì, hay có làm thì thấm vào đâu (?).

Điều đó không phải là không có lý. Nhưng có sự thay đổi lớn nào mà lại không xuất phát từ những điều nhỏ hay tưởng như nhỏ?

Quả là khi hầu hết những người trong đám đông không làm gì thì không có thay đổi đáng kể nào xảy ra. Nhưng chẳng phải sự thay đổi vẫn thường bắt đầu từ thiểu số?

Tích tiểu thành đại. Góp gió thành bão. Góp cây nên rừng. Theo cách ấy, ngay cả một cá nhân cũng có thể làm thay đổi tình thế.

Là một cá nhân, bạn chọn thay đổi khi đa số đã thay đổi, hay bạn chọn thay đổi ngay cả khi mình chỉ thuộc số ít?

Lựa chọn cách nào nhìn chung là quyền của mỗi người, song cách mỗi người chọn cho thấy người đó có hướng tới những điều tích cực, những điều cao hơn hay không.

Bây giờ, hãy nói về các giải pháp từ cụ thể đến ít cụ thể hơn. Đây là các giải pháp nằm trong tầm tay của mỗi cá nhân, mà mỗi cá nhân có thể chọn cho mình một hay một số giải pháp phù hợp nhất.

1. Giảm việc sử dụng không cần thiết các phương tiện phát thải các-bon (CO2) như xe máy, ô tô (nhất là cho những quãng đường ngắn), tàu hỏa, máy bay.

2. Chuyển sang dùng các phương tiện công cộng, như xe bus (với mức phát thải đầu người thấp), hoặc phương tiện cá nhân không gây ô nhiễm hoặc gây ô nhiễm ít hơn, như xe đạp, xem máy dùng xăng sinh học.

3. Giảm tiêu thụ thịt động vật, nhất là thịt bò (để giảm phát thải khí mê-tan (CH4) từ hoạt động chăn nuôi), kết hợp với tăng tiêu thụ các thực phẩm từ thực vật sao cho vẫn bảo đảm dinh dưỡng.

4. Giảm tiêu thụ hàng hóa từ các ngành công nghiệp phát thải các-bon, như dệt may – thời trang, nhất là các hàng hóa mà bản thân đã có thừa.

5. Chuyển sang dùng điện mặt trời thay cho điện truyền thống, mà ở Việt Nam hiện nay là từ thủy điện hoặc nhiệt điện – hai nguồn phát thải đáng kể các-bon và mê-tan.

6. Tiết kiệm điện, chẳng hạn chỉ dùng điều hòa khi thực sự cần thiết, và chọn nhiệt độ ở mức vừa phải thay vì lạnh (vốn tốn điện hơn nhiều).

7. Trồng cây ở những không gian có thể, như ban công, sân thượng hoặc vườn nhà.

8. Hỗ trợ tài chính hoặc nhân lực cho các sáng kiến và dự án về biến đổi khí hậu nói riêng và môi trường nói chung.

9. Chia sẻ thông tin với những người xung quanh, kể cả trẻ nhỏ, về các nguy cơ từ biến đổi khí hậu, và khuyên họ cùng làm với mình những việc trên.

10. Khích lệ những người lên tiếng và hành động vì môi trường và nếu có thể, thì trở thành một người như vậy.

Và cuối cùng – mặc dù danh sách này có thể kéo dài thêm – là thúc đẩy, hay mạnh hơn là gây áp lực lên các chính trị gia, từ địa phương đến trung ương, để họ có các giải pháp vĩ mô nhằm giải quyết khủng hoảng.

Nguyễn Trang Nhung

Nguồn: RFA

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Cuộc chiến pháp lý tháng 7/2016 – Chiến thắng của công lý

Trong bối cảnh cạnh tranh chiến lược và chạy đua vũ trang đang định hình lại cục diện Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương, nhiều người đang cho rằng luật pháp quốc tế dường như đang lép vế trước sức mạnh quân sự. Cột mốc 10 năm Phán quyết Trọng tài Biển Đông năm 2016 là dịp để tái định giá mối quan hệ giữa “luật pháp” và “sức mạnh.”

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Xã hội sẽ “tử tế” kiểu gì khi “hoàn lưu” những cuộc đấu tố trở lại?

Gieo nỗi sợ, người ta sẽ gặt được sự giả dối. Gieo đấu tố, người ta sẽ gặt sự phản trắc. Gieo thói quen kết tội người khác để bảo vệ mình, người ta sẽ tạo ra một xã hội trong đó không ai thực sự bảo vệ ai. Đến một ngày nào đó, khi chính quyền cần sự dấn thân, lòng can đảm và tinh thần trách nhiệm của công dân, điều họ nhận lại có thể chỉ là những khuôn mặt im lặng, những lời nói theo mẫu và một xã hội đã rút hết sinh khí vào bên trong.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.