Báo động tình trạng ngặt nghèo của tù nhân lương tâm Nguyễn Xuân Nghĩa trong tù

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Bị còng tay suốt chặng đường từ trại giam đến bệnh viện, bị còng tay khi làm các xét nghiệm tại bệnh viện và nếu bệnh nhân không cương quyết đòi đổi cả mạng sống thì cũng đã bị xích chân vào giường bệnh ngay sau khi chịu cuộc giải phẫu. Đó là tình trạng của tù nhân lương tâm Nguyễn Xuân Nghĩa.

Bà Nguyễn Thị Nga, vợ của của nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, đã cho biết như trên khi tường thuật về tình cảnh của chồng bà khi được công an áp giải đến bệnh viện Đa Khoa tỉnh Nghệ An ngày 15/11/2012 để chữa bệnh.

Nhà văn yêu nước Nguyễn Xuân Nghĩa bị giam ở trại giam số 6, huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An. Do tình trạng thiếu thốn và khắc nghiệt trong nhà tù cộng sản, ba chứng bệnh của ông Nghĩa gồm bệnh trĩ, u tiền liệt tuyến và khối u ở má ngày càng trầm trọng thêm. Đến hôm 14/11 vừa qua, bệnh tình của ông Nghĩa trở nên nguy kịch, trước sức ép của gia đình, công an trại giam đã buộc phải để nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa đi điều trị bệnh. Tại bệnh viện, chỉ đến lúc được đưa lên bàn mổ để cắt trĩ ông mới được tháo còng. Nhưng ngay sau khi mổ xong, công an đem đến bộ cùm chân và đòi cùm chặt chân ông vào giường bệnh. Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa đã quyết liệt phản đối hành vi vô nhân đạo này và tuyên bố sẽ chết ngay tại chỗ nếu công an làm như vậy. Sự cương quyết của ông khiến công an phải nhượng bộ, nhưng vẫn để cùm và còng tại giường bệnh.

Bà Nga cho biết chồng bà sẽ lưu tại bệnh viện 4 hoặc 5 ngày, sau đó sẽ bị đưa trở lại trại giam.

JPEG - 24.5 kb
Biểu ngữ kêu gọi bảo về lãnh thổ, đòi dân chủ nhân quyên và đa đảng đã được treo tại Cầu vượt Lạch Tray, thành phố Hải Phòng ngày 16/8/2008.

Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa là một thành viên của khối 8406. Năm 2009 ông bị kết án 6 năm tù giam và 3 năm quản chế về tội gọi là “tuyên truyền chống chính quyền” theo điều 88 Bộ Luật Hình sự. Trong vụ án này còn có các ông Nguyễn Văn Túc, Phạm Văn Trội, Ngô Quỳnh, Nguyễn Văn Tính, Nguyễn Mạnh Sơn và chị Phạm Thanh Nghiên. Ngoại trừ ông Nghĩa, tất cả những người kia đều đã mãn hạn tù. Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa bị án tù nặng nhất vì ông bị cho là người ‘cầm đầu’ của cả nhóm.

Khi nhắn tin cho các cơ quan truyền thông về tình trạng của nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, bà Nguyễn Thị Nga kêu gọi sự quan tâm của dư luận đối với tình trạng ngặt nghèo mà chồng bà đang hứng chiụ.

Nguồn: DienDanCTM

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Ảnh minh họa: Youtube TDGS

Đối chiếu thanh trừng chính trị: Cách mạng Iran 1979 và Việt Nam sau 1975

Dù có ý kiến gì, cũng không thể phủ nhận rằng cuộc Cách mạng Hồi giáo Iran 1979 có nhiều điểm tương đồng với  những ngày sau biến cố 30/4/1975 trong việc củng cố quyền lực thông qua thanh trừng và cải tạo tư tưởng của các thế lực cầm quyền.