Bầy ngựa thành Troie của Đảng Cộng Sản Việt Nam

Cảnh trong phim Ngựa thành Troie. Ảnh: Internet
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Chuyện con ngựa thành Troie trong thần thoại Hy Lạp là kinh điển của mưu kế cài người vào trong thành của địch làm nội ứng để phá thành.

Chuyện kể rằng quân Hy Lạp đánh thành Troie 10 năm liền mà không phá nổi nên đã theo kế của Odyssey đóng 1 con ngựa gỗ thật to, cho quân lính núp trong bụng ngựa, rồi rút quân bỏ đi. Quân Troie trúng kế, kéo ngựa gỗ vào thành. Tối đến, lính trong bụng ngựa chui ra, mở cửa thành cho quân Hy Lạp tràn vào và chiếm thành.

Vì tính năng trà trộn để phá hủy đó mà ngày nay từ ngữ Trojan Horse đã được dùng đặt tên cho một loại virus điện toán độc hại mà nếu ai bị cài vào máy vi tính thì máy sẽ bị phá hoại trầm trọng.

Kể từ khi bị vua Lê Thái Tổ (Lê Lợi) đánh đuổi ra khỏi bờ cõi nước Việt vào năm 1427, chấm dứt thời kỳ Bắc Thuộc lần thứ tư, cũng là lần cuối (kéo dài 20 năm từ 1407 tới 1427) thì từ đó đến nay, đã 592 năm, nước Tàu chưa bao giờ từ bỏ mộng xâm lăng Việt Nam một lần nữa và luôn chờ đợi cơ hội thuận tiện.

Cơ hội thuận tiện đó đã đến với Hồ Chí Minh và Chủ Nghĩa Cộng Sản mà ông Hồ mang vào Việt Nam và được tiếp nối với những lãnh đạo cộng sản hèn nhược và một lòng nối chí HCM.

Từng nhiều lần nếm mùi thất bại vì tinh thần yêu nước, bất khuất và quật cường của người dân Việt qua 4 lần xâm lăng Việt Nam, kế xâm lăng của giặc Tàu lần này thâm độc và tinh vi hơn xưa rất nhiều.

Cho mục tiêu này, những hậu duệ của Tôn Tử đã khai thác tận tình binh pháp của tổ tiên, kể cả dùng kế Ngựa Thành Troie của Odyssey dưới nhiều hình thức khác nhau.

Kế hoạch khai thác bauxite Tây Nguyên của Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng, vừa gây thiệt hại về tài chánh, vừa hủy hoại môi trường quốc gia, là điển hình cho một con ngựa thành Troie, tạo cơ hội cho Trung Cộng đem binh lính cài vào Việt Nam dưới dạng những công nhân khai thác bauxite.

Formosa là một con ngựa thành Troie nữa, tác phẩm của Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Xuân Phúc. Còn cách nào giúp Trung Cộng cài binh lính vào Việt Nam hiệu quả hơn khi để cho Formosa, dù chỉ là một công ty nước ngoài, cấm không cho phép ngay cả giới chức trách CSVN đi vào khu vực của nhà máy. Cộng với việc nhà cầm quyền CSVN cho phép “du khách” Trung Quốc thoải mái qua biên giới không cần chiếu khán, thử hỏi họ đã có bao nhiêu binh lính đã bị Trung Cộng giấu trong Formosa. Formosa quả là một con ngựa thành Troie khổng lồ.

Gần đây nhất, lãnh đạo CSVN lại tặng cho Trung Cộng cùng lúc 3 con ngựa thành Troie khổng lồ khác là các Đặc Khu Kinh Tế Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc. Ba con ngựa khổng lồ này còn to lớn gấp bội con ngựa Formosa. Với diện tích khổng lồ của các đặc khu song song với quy chế cho thuê đất 99 năm (có nghĩa là những đặc khu này là lãnh thổ của Trung Cộng trong thời gian 99 năm đó) thì tại 3 đặc khu này Trung Cộng muốn giấu bao nhiêu quân lính mà chẳng được.

Đây là chỉ kể ra vài con ngựa lớn, không nói đến bao nhiêu những con ngựa lớn nhỏ đủ loại khác.

Vậy mà Trung Cộng vẫn chưa hài lòng.

Quân binh thì đã có. Để đáp ứng nhu cầu điều động nhanh chóng, Trung Cộng đã chỉ thị cho những tên tay sai bán nước mang danh Tổng Bí Thư, Chủ Tịch Nước, Thủ Tướng, … dựng lên kế hoạch xây Đường Cao Tốc Bắc Nam.

Với những con ngựa thành Troie lớn nhỏ cài khắp nơi trên đất nước Việt.

Với Đường Cao Tốc Bắc Nam, nếu chiến tranh xẩy ra thì quân đội Việt Nam chỉ còn bó tay chờ chết!

Nhiều người vẫn lập luận là vào thời đại này chuyện giặc Tàu đem quân xâm chiếm nước ta sẽ chẳng bao giờ xảy ra.

Lập luận này chỉ có một điểm đúng duy nhất là chiến tranh đúng nghĩa (nghĩa là có xung đột quân sự giữa 2 nước) nhiều phần sẽ không xảy ra.

Nhưng nó không đúng ở chỗ không phải là chiến tranh không xẩy ra vì nó đã xẩy ra, dưới dạng tiệm tiến. Giặc Trung Cộng đã từ từ trói tay chủ nhà là bè lũ lãnh đạo CSVN, ngày một chặt hơn, tới lúc không còn cựa quậy được nữa, bảo gì chủ nhà làm nấy, chẳng cần phải đánh, chẳng cần xung đột quân sự, chẳng cần chiến tranh, chưa đánh đã hàng. Có nghĩa là nước đã mất.

Có thể ngày trước Hy Lạp và Odyssey đã phải rất hồi hộp chờ xem thành Troie có mắc mưu kế của mình hay không, nhưng ngày nay Trung Cộng không phải hồi hộp vì kế hoạch chiếm thành đã được chính những tên lãnh đạo CSVN bán nước hèn hạ khom mình làm tay sai và nhục nhã dâng đất nước của Tổ Tiên cho giặc.

Vận nước đang như chỉ mành treo chuông, chúng ta thật sự không còn nhiều thời giờ.

Đỗ Đăng Liêu

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…