Bên nhau đi nốt cuộc đời với người TPB – VNCH

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Rời ga Sài Gòn, với hành lý là những thùng bánh cùng những phong bì “Bên nhau đi nốt cuộc đời”, chúng tôi đáp chuyến tàu đến ga Phan Thiết để thực hiện chương trình trao quà Xuân 2018 cho các ông TPB – VNCH. Đón chúng tôi tại ga Phan Thiết là một Tình nguyện viên của chương trình Tri Ân TPB – VNCH do các linh mục DCCT Sài Gòn thực hiện. Anh là người địa phương sẽ đưa chúng tôi đến tận nơi ở của các ông, để trao tặng tay, gặp tận mặt và cảm nhận từng phận đời của người thương phế binh chịu nhiều thiệt thòi, mất mát nhất thời hậu chiến.

Tỉnh Bình Thuận vào những ngày này thời tiết nóng. Hai bên đường đưa chúng tôi đến nhà của các ông thấp thoáng những ruộng thanh long đang mùa thu hoạch. Lướt qua mắt chúng tôi là những vựa thanh long đang chờ thương lái đến mua với giá rẻ mạt, những người nông dân mệt mỏi bơ phờ vì bị ép giá, và cả những ruộng thanh long bị phá vì tư thù. Không biết đến bao giờ những nỗi khổ này của những người nông dân mới được cất đi?

Trong số những ông TPB mà chúng tôi ghé thăm có những ông đành lòng bỏ hoang ruộng thanh long của mình vì tiền đầu tư chăm bón bằng với tiền thu hoạch. Làm cắm mặt cả năm chẳng thu được đồng nào có khi còn bị lỗ đành bỏ hoang đất đai để chuyển vào Sài Gòn bán vé số may ra còn kiếm được miếng ăn hằng ngày.

JPEG - 30.7 kb
Ngồi nghe câu chuyện đời của các ông TPB – VNCH mới thấu được nỗi đau họ đã trải qua.

Được gặp từng người TPB, lắng nghe chuyện đời của họ mới thấm thía nỗi đau mà họ đã mang suốt 43 năm qua. Không chỉ là nỗi đau trên thân xác khi trong thân thể còn ghim những mảnh đạn khiến cho đau nhức toàn thân mỗi khi trái gió trở trời mà còn là nỗi đau tinh thần vì bị gán cho là ngụy quân, ngụy quyền. Họ từng là những chàng trai trẻ đầy nhiệt huyết và tài năng đã lên đường thi hành trách nhiệm của chàng trai trẻ thời loạn. Thời nào cũng vậy có binh lửa chiến tranh thì người công dân phải có trách nhiệm với quê hương. Quê hương của họ là Miền Nam Việt Nam. Đất nước của họ là Việt Nam Công Hòa. Và rồi họ buộc phải rời chiến trường, binh nghiệp vì bị thương. “Thương Phế Binh” với nghĩa đó. Họ đã hoàn thành trách nhiệm của mình trong một giai đoạn lịch sử. Máu xương của họ đã thấm vào đất Mẹ Miền Nam Việt Nam. Thời cuộc đổi thay, súng không còn nổ nhưng âm vang hận thù từ bên “thắng cuộc” luôn âm ỉ. Tư duy “thắng làm vua- thua làm giặc” của người cộng sản khiến cho họ trở nên như kẻ thù trong mắt người khác. Cả xã hội bỏ rơi họ và dường như không ai muốn liên lụy đến.

JPEG - 29.2 kb
Ông TPB bị ung thư phổi đang trải qua những ngày cuối đời.

Trong những ngày đi thăm viếng gặp gỡ, điều làm nặng lòng nhất nơi chúng tôi là thấy ngay cả những người con đang làm việc cho nhà nước đã từ khước chính cha đẻ của mình. Vì công danh sự nghiệp mà những người con ấy đã từ chối cha mình là TPB – VNCH. Họ không muốn chúng tôi đến trao quà cho cha của họ mặc dù chính ông đã âm thầm ghi danh vào chương trình “Tri Ân TPB – VNCH”.

JPEG - 26.4 kb
Hình ảnh người TPB già hôm nay.

“Bên nhau đi nốt cuộc đời” là chủ đề trao quà xuân mà những người thực hiện chương trình này với ước mong được đồng hành với những người TPB – VNCH. Chỉ nguyện xin được “đi nốt” trong chặng đường dài đầy khổ đau mà người TPB đã chịu đựng. Quỹ thời gian của các ông cũng không còn nhiều. Phần lớn đã sắp xỉ hoặc trên 70 tuổi rồi mà phần lớn là mang nhiều trọng bệnh trong người. Trong chuyến đi vừa qua, có những ông khi chúng tôi đến thăm mới hay tin ông đã qua đời. Đặc biệt một trường hợp khi đến nơi thấy căn nhà đóng cửa im ắng lạnh lẽo. Ghé mắt nhìn qua cửa sổ thấy trên bàn thờ khói hương nghi ngút và một tấm di ảnh. Khi người con của ông hay tin chúng tôi đến, vội chạy về nhà thì chúng tôi được biết ông vừa qua đời chưa đến 10 ngày. Thay vì trao “quà xuân 2018”, chúng tôi chuyển sang “chia sẻ phúng điếu” và cầu mong cho linh hồn ông được an lạc.

JPEG - 40 kb
Khi đến thăm thì ông vừa quà đời chưa đến 10 ngày.

Một số ông TPB khác bệnh nặng đang nằm đếm những ngày còn lại của cuộc đời. Hình ảnh gây thương cảm khác là người TPB nằm trên võng với thân hình còm cõi, khò khè trong hơi thở nặng nhọc vì bị lao phổi và đang đón đợi cái chết đến từng ngày. Từ hai khóe mắt ông lăn ra những giọt lệ khi cầm trên tay phong bì và nhìn thấy dòng chữ trang trọng in hoa “TRI ÂN TPB – VNCH”.

Hình ảnh khác đánh động chúng tôi là người TPB cụt cả hai chân chờ đợi chúng tôi bên vệ đường trong cái nắng và cát nóng của tỉnh Bình Thuận. Vì chặng đường dài và gặp gỡ gần 100 ông sinh sống trải dài trên cả tỉnh nên chúng tôi không thể đến hết tận nhà các ông, buộc phải hẹn gặp ông nơi nào gần chỗ các ông ở và thuận tiện nhất cho chúng tôi. Người vợ già đã đẩy ông trên chiếc xe lăn ra ngoài đường chờ chúng tôi trong cái nắng gắt như thế. Những mệt nhọc của hành trình dài nơi chúng tôi vội tan biến khi thấy hình ảnh ấy. Xin được nói lời tri ân ông! Nguyện xin được đồng hành nốt cuộc đời với ông.

JPEG - 42.6 kb
người TPB cụt cả hai chân chờ đợi chúng tôi bên vệ đường trong cái nắng nóng.

Mỗi một người TPB là một câu chuyện buồn. Câu chuyện buồn của hơn 43 năm, có lẽ không ai có thể ghi hết lại được. Tóm kết những ngày trao quà xuân qua, chỉ nguyện ước được đồng hành với những người TPB như chủ đề xuân 2018 muốn diễn tả “Bên nhau đi nốt cuộc đời”…

Vũ Hoàng Trương

Nguồn: Tin Mừng Cho Người Nghèo

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Xã hội sẽ “tử tế” kiểu gì khi “hoàn lưu” những cuộc đấu tố trở lại?

Gieo nỗi sợ, người ta sẽ gặt được sự giả dối. Gieo đấu tố, người ta sẽ gặt sự phản trắc. Gieo thói quen kết tội người khác để bảo vệ mình, người ta sẽ tạo ra một xã hội trong đó không ai thực sự bảo vệ ai. Đến một ngày nào đó, khi chính quyền cần sự dấn thân, lòng can đảm và tinh thần trách nhiệm của công dân, điều họ nhận lại có thể chỉ là những khuôn mặt im lặng, những lời nói theo mẫu và một xã hội đã rút hết sinh khí vào bên trong.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”