Chị Nga

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Hôm nay là ngày sinh nhật của chị, lần thứ 2 chị phải đón sinh nhật ở trong nhà tù.

Từ cái thuở đang còn là sinh viên, rất may và như là cái duyên vậy, trường tôi học rất gần nhà chị, thông qua Luật Sư Đài giới thiệu, mới quen biết chị. Trong một lần trời thu vào chiều tối, khoảng tháng 9 năm 2013, từ chỗ ký túc xá trường tôi qua nhà chị gần 2km, tôi hẹn chị và được chị cho địa chỉ, tôi đi bộ đến số nhà 245 Trần Thị Phúc, tp Phủ Lý, tôi thấy cái quán bán chăn ga gối nệm có một phụ nữ nhếch nhác, áo quần thì luộm thuộm tay phải bế 1 đứa con tầm 1 tuổi, tay trái cầm tay thêm cu cậu cũng 2 hay 3 tuổi đứng trước cữa nhà như là đang hóng mát, tôi hỏi đây có phải là nhà của chị Thúy nga không? Chị ta nói ừ chị Nga đây, trước khi đi tôi có gọi điện thoại, và trong suy nghĩ chị ấy phải là mạnh mẽ dữ dằn lắm, chứ không nghĩ cái người phụ nữ nhếch nhác, mặt thì lấm lem áo quần luộm thuộm, nụ cười thì hiền khô, rất dễ gần ngay cái lần gặp đầu tiên đó là chị được.

Đi qua cái chỗ bán chăn ga gối nệm là một phòng của chị, căn phòng đó tầm 10m2 đủ kê cái giường và một máy tính bàn, bên cạnh đó có phòng bếp nhỏ xíu đủ kê cái bàn ăn cơm đủ 4 người không hơn. Lần đầu chị kể về chị hay giúp dân oan Hà nam làm hồ sơ cùng Bác Trương Minh Hưởng, họ là người dân bị chính quyền cướp đất trắng trợn, đẩy họ vào đường cùng, không còn cách nào họ đều tự nhận thức được phải trang bị kiến thức về pháp luật, ít nhất là luật đất đai để đối phó với sự ăn cướp của chính quyền, và giúp bà con.

Chị kể nhiều thứ mà tôi đi từ choáng ngợp này đến choáng ngợp khác. Vì trong tâm trí tôi không nghĩ một xã hội Việt nam lại như thế, mặc dù tôi có đọc và tìm hiểu, nhưng chưa thấy cảnh đó bao giờ, chị nói rồi chợt có ai gọi điện cho chị, chị nghe điện thoại của bác nào đó, xong chị nói lát chị đi mua bánh mì và nước cho bà con họ ngủ lăn lê đầy đường trước phòng tiếp dân tỉnh Hà nam, tôi tiếp tục há mồm nghe chị nói, tôi hỏi chị sao họ ngủ ngoài đường mà không có nhà hả chị? Chị nói 1 tháng họ đi kiện 1 lần, và đông lắm nên có người đi từ tối trước lên chiếm một chổ ngay chổ tiếp dân để ngủ mai đi vào gặp trước. Tôi nói để em đi với chị

Khi đến nơi chứng kiến cảnh họ nằm la liệt, khoảng hơn 20 người, ngủ bằng tầm bìa cát tông, được cho bởi mấy cửa hàng tạp hóa gần đó, không gối không màn, họ thấy Chị Nga và tôi tới họ mừng và sung sướng, vì như gặp điểm tựa ít nhất là tinh thần với họ. Tôi thì… như hoàn toàn thay đổi suy nghĩ, hình như con tim của tôi đang thổn thức bắt nhịp với cái gì đó mới lạ, và không chịu ngưng tìm tòi.

Tối đó tôi không ngủ được cho đến mấy hôm sau, lên dự phiên xử Anh Lê Quốc Quân, và từ đó tôi biết tôi sẽ làm gì, ít ra tôi phải có trách nhiệm với bản thân mình. Không thể làm ngơ trước sự cai trị của chế độ cộng sản, độc tài này.

Tuy thời gian 2 chị em gặp nhau rất ngắn, nhưng không có chị thì không biết động lực nào, cậu sinh viên dưới mái trường XHCN như tôi có thể mạnh dạn tham gia biểu tình hô hào chống giặc tàu, chống cường quyền bán nước.

Mấy tháng sau em bị bắt, đến khi em ra không lâu thì đến lượt chị, chị đi án 9 năm tù, chia cắt tình mẫu tử, một người mẹ có 2 đứa con nhỏ, thật sự là quá nhỏ vì chúng chưa nhận thức được gì, hòng để đập tan ý chí đấu tranh của chị mà xử mức án đến cỏ cây còn héo tàn thì thử hỏi, có chế độ nào tàn ác như thế không?

Hôm nay sinh nhật chị, một nơi xa này em vẫn nhớ và mãi nhớ những gì chị đã làm cho bà con dân oan, cho em và em tin nhiều người mãi nhớ về chị. Một người chị với anh em hết lòng nhiệt thành và trách nhiệm công việc, không sợ bạo tàn, không sợ nhà tù.

Chị hãy giữ sức khỏe người chị của em.

Nguồn: FB Phạm Minh Vũ

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Admin trang Nhật Ký Yêu Nước (từ trái): Phan Tất Thành, Nguyễn Văn Dũng (Aduku) và Nguyễn Văn Lâm. Ảnh: FB Manh Dang

Tháng 5, tháng của các admin trang Nhật Ký Yêu Nước, những người sống không cúi đầu

Tương lai dân tộc này, chẳng phải đang viết bằng tuổi thanh xuân tù đày, nước mắt, xương máu và cả sinh mệnh của họ. Đừng mãi nhìn họ như những tấm gương nữa, để phí hoài tuổi thanh xuân và sự hy sinh của họ, mà hãy nhìn họ như những người bạn đồng chí hướng với mình để mà cùng gánh vác việc chung.

Non nước này, vốn có phải của riêng ai?

Ông Lý Thái Hùng phân tích bản chất của mô hình quản trị “bao cấp kỹ thuật số”

Bao cấp cũ kiểm soát người dân bằng tem phiếu, hộ khẩu, lý lịch, công an khu vực và tổ dân phố. Bao cấp mới kiểm soát người dân bằng căn cước công dân gắn chip, dữ liệu dân cư, camera, tài khoản số, hóa đơn điện tử, giấy phép hành nghề, chế tài hành chính, kiểm soát mạng xã hội và các mạng lưới an ninh cắm sâu xuống tận cấp xã…

Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi vẫy tay khi khởi hành chuyến thăm chính thức tới Việt Nam và Australia tại sân bay Haneda, Tokyo, hôm 1/5/2026. Ảnh minh họa: Kazuhiro Nogi/ AFP via Getty Images

Có thể ngưng cho thiên hạ ‘tựa’?

Nếu xem việc tự nguyện làm thuê cho ngoại nhân cả trên xứ sở của mình lẫn xứ người là “điểm tựa an ninh kinh tế” cho thiên hạ thì Việt Nam còn là “điểm tựa an ninh kinh tế” của Nam Hàn, Đài Loan! Hiện có khoảng 350.000 người Việt đang tha hương cầu thực ở Nam Hàn và khoảng 300.000 người Việt tương tự ở Đài Loan.

Ảnh minh họa: Chủ tịch tỉnh "quản" các bác sĩ từ 1/7/2026 theo Nghị quyết 21/2026/NQ-CP

Từ luật sư đến bác sĩ: “Thời vươn mình” hay thời… xuống hố cả nút?

Điều bi hài nằm ở chỗ, cùng lúc nhà nước liên tục nói về “kinh tế tri thức,” “cách mạng công nghiệp 4.0,” “AI,” “quốc gia số,” thì nền quản trị thực tế lại vận hành theo tinh thần rất… phong kiến: Cứ gom hết quyền về cho quan chức quản là yên tâm nhất. Có cảm giác như trong mắt cấu trúc quyền lực hiện nay, chuyên môn là thứ cần được quản thúc chứ không phải cần được tôn trọng. Càng là lĩnh vực có tính độc lập cao thì càng phải đưa vào vòng kiểm soát.