Chiến tranh Iran: Sao Nga lạnh lùng vậy?

Xe chạy trên đường cao tốc khi những cột khói bốc lên sau một cuộc tấn công ở Tehran vào ngày 5/3/2026. Ảnh minh họa: Atta Kenare/ AFP via Getty Images
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Hiếu Chân

Một tuần chiến tranh với Mỹ và Israel đã gây thiệt hại khủng khiếp cho Iran cả về nhân mạng, vũ khí và cơ sở hạ tầng. Sự sụp đổ của nhà nước Hồi Giáo thần quyền ở Tehran gần như là một sớm một chiều. Iran đang hết sức cô độc khi những “đồng minh” chí cốt, đặc biệt là hai ông lớn Nga và Trung Quốc, đều ngoảnh mặt làm ngơ, mặc cho Tehran tự xoay xở. Trang báo này đã bàn tới vai trò của Trung Quốc (xem bài Máu lửa đỏ trời Trung Đông: Bắc Kinh… ‘bất động’), nay xin đề cập tới Nga mà thái độ hiện nay có phần giống với Liên Xô trong xung đột Việt Nam và Trung Quốc trước đây, cũng là một điềm báo về số phận của Cuba trong những ngày tới.

Từ nhóm CRINK…

Nga và Iran là hai trong số bốn nước hợp thành nhóm CRINK (China, Russia, Iran và North Korea) – một liên minh các quốc gia độc tài có chung mục đích thách thức cái trật tự thế giới do Mỹ lãnh đạo. Bốn nước này hợp tác củng cố sức mạnh quân sự của nhau thông qua việc chuyển giao kỹ thuật, cung cấp vũ khí đồng thời gia tăng kết nối kinh tế để tránh né các chính sách cấm vận của phương Tây.

Tuy chưa phải là một liên minh phòng thủ hỗ tương như Minh Ước Bắc Đại Tây Dương (NATO), các nước CRINK duy trì một mối quan hệ mật thiết trong các lĩnh vực quốc phòng, năng lượng và tài chính. Bốn năm trước, khi Nga bế tắc trong cuộc chiến xâm lược Ukraine, Iran và Bắc Hàn lập tức “chia lửa.” Iran cung cấp cho Nga hàng chục ngàn máy bay không người lái (drone) cảm tử Shahed-136, đưa chiến tranh sang một bước ngoặt mới, gây ra cơn ác mộng khủng khiếp cho quân kháng chiến Ukraine. Ngoài drone Shahed, tình báo Mỹ thời Tổng Thống Joe Biden còn tin rằng Iran cung cấp cho Nga hoả tiễn đạn đạo tầm ngắn để đánh phá các đô thị, các cơ sở năng lượng và mạng giao thông Ukraine.

Nếu không có drone và hoả tiễn của Iran, đạn đại bác và binh lính Bắc Hàn, Nga không thể tàn phá nặng nề các đô thị của Ukraine như hiện nay. Ấy vậy mà sao Nga ngoảnh mặt quay lưng khi Iran tan nát dưới bom Mỹ hiện nay?

… đến quan hệ nồng thắm Nga – Iran

Quan hệ giữa Nga và Iran đã có từ lâu và cuối năm ngoái, hai bên nâng cấp lên quan hệ Đối Tác Chiến Lược Toàn Diện (Comprehensive Strategic Partnership – CSP), tập trung vào chuyển giao công nghệ, chia sẻ thông tin tình báo và cùng chống lại những kẻ thù chung. Yếu tố gắn kết hai nước này là mối thù với Mỹ và phương Tây cũng như thân phận hai quốc gia bị cả thế giới xa lánh và cùng bị cấm vận kinh tế nặng nề.

Iran nhìn thấy ở Nga một nguồn cung cấp vũ khí để hiện đại hoá quân đội, nhất là chiến đấu cơ. Cho đến nay Nga giao cho Iran nhiều phi cơ phản lực huấn luyện Yak-130, hàng chục xe bọc thép Spartak. Hồi Tháng Giêng, Nga bàn giao cho Iran trực thăng chiến đấu MI-28 và hai bên đã ký hợp đồng để Nga cung cấp cho Iran 50 chiến đấu cơ Su-35 và 500 hệ thống phòng không vác vai Verba, nhưng hợp đồng này chưa thực hiện, theo tổ chức nghiên cứu Carnegie Endowment for International Peace.

Nga thì nhìn thấy ở Iran một thị trường và một hành lang thương mại đi ra Ấn Độ Dương và thế giới, né tránh lệnh cấm vận quốc tế. Chỉ tính hợp đồng trị giá $25 tỷ ký kết năm ngoái xây cho Iran bốn lò phản ứng nguyên tử dân sự bổ sung cho nhà máy điện nguyên tử Bushehr cũng do Nga xây dựng trước đây đã mang lại cho Moscow nguồn ngoại tệ tối cần thiết cho nền kinh tế đang lao đao. Nga và Iran cũng hợp tác với nhau để tổ chức và điều hành các đội “tàu ma” (ghost ships) lén lút chở dầu mỏ của hai nước này đến các thị trường nước ngoài, né tránh lệnh cấm vận toàn diện của Mỹ và châu Âu.

Tuy nhiên khi chiến tranh giữa Iran với liên quân Mỹ-Israel nổ ra tuần trước, người ta thấy Moscow giữ thái độ bàng quan khó hiểu, ngoài việc lên án Mỹ “gây hấn vô cớ” tại một phiên họp của Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc. Khi lãnh đạo tối cao Iran Ali Khamenei bị bom Israel giết ngay trong phòng làm việc, Tổng Thống Vladimir Putin của Nga gửi lời chia buồn và lên án “vụ ám sát vi phạm mọi chuẩn mực của đạo đức con người và luật pháp quốc tế.” Ông Putin giả vờ như Nga đang hành xử theo luật quốc tế và đạo đức con người. Và chỉ có vậy.

Báo The Washington Post hôm Thứ Sáu, 6 Tháng Ba đưa tin rằng Nga đang cung cấp cho Iran thông tin tình báo về vị trí và hoạt động của các chiến hạm Mỹ, giúp Tehran nhắm mục tiêu chính xác hơn trong các đợt phản công trả đũa bằng hoả tiễn và drone cảm tử, nhưng phía Mỹ coi nhẹ tầm quan trọng của hành động này. “Rõ ràng việc đó không tạo ra bất kỳ sự khác biệt nào cho chiến dịch quân sự ở Iran bởi vì chúng tôi đã huỷ diệt chúng,” bà Karoline Leavitt, thư ký báo chí Tòa Bạch Ốc, nói với các nhà báo, theo AP. Khi được hỏi liệu Nga có đi xa hơn sự hỗ trợ về chính trị để cung cấp hỗ trợ quân sự cho Iran hay không thì phát ngôn viên Dmitry Peskov của Điện Kremli nói phía Nga vẫn chưa nhận được lời yêu cầu như vậy từ Tehran.

Thực chất quan hệ Đối Tác Chiến Lược Toàn Diện CSP giữa Nga và Iran không dựa trên lòng tin cậy mà chỉ là sự hợp tác vì lợi ích, thực dụng và hạn chế như Thứ Trưởng Ngoại Giao Andrey Rudenko của Nga nói rõ trước Quốc Hội nước này rằng CSP Nga-Iran không phải là hiệp định quốc phòng hỗ tương, không có nghĩa vụ hỗ trợ lẫn nhau khi một trong hai bên bị tấn công.

Ốc không đỡ nổi mình ốc!

Theo nhiều nhà phân tích, thái độ bàng quan của Moscow có phần do bất lực, có phần do muốn “ngư ông đắc lợi” trong cuộc chiến hiện nay.

Nga đang sa lầy trầm trọng trong cuộc xâm lược kéo sang năm thứ năm tại Ukraine. Hầu như toàn bộ nguồn lực của Nga đều dành cho mặt trận này; Moscow không còn binh lính, vũ khí, đạn dược, trang bị để hỗ trợ ai. Ngay cả kinh tế Nga cũng đang kiệt quệ dưới sức nặng chi phí chiến tranh và các biện pháp cấm vận ngặt nghèo của thế giới. Chính quyền Iran có thể sớm sụp đổ nhưng tương lai của chính quyền Nga cũng không sáng sủa hơn. Ốc không đỡ nổi mình ốc, sao có thể làm cọc cho rêu!

Về địa chính trị, Nga có quan hệ đối tác toàn diện với Iran nhưng cũng duy trì quan hệ gần gũi với Israel và các quốc gia Arab trong vùng Trung Đông. Chiến lược của Nga là tập trung nhiều nguồn lực ngoại giao vào các nước láng giềng thuộc Liên Xô cũ và Châu Âu hơn là đối đầu trực tiếp với sức mạnh vô đối của Mỹ. Nếu Nga tham chiến bảo vệ Iran và gây thương vong cho người Mỹ thì cái giá phải trả là vô cùng lớn: Israel có thể tấn công các căn cứ của Nga ở Syria, NATO có thể kích hoạt Điều 5 Hiến Chương NATO và các nước vùng Vịnh chắc chắn sẽ xa lánh Nga.

Do những hạn chế như vậy mà Nga không thể cung cấp sự hỗ trợ quân sự đủ để làm thay đổi lợi thế của Iran trong cuộc đối đầu sinh tử với Mỹ và Israel. Quan hệ giữa Moscow và Tehran là duy lợi chứ không phải là tin cậy, mỗi bên đều theo đuổi những lợi ích riêng.

Và tính toán của kẻ đứng ngoài cuộc 

Ngoài ra, các chiến lược gia Nga ở Điện Kremli nhìn thấy những mối lợi lớn mà cuộc chiến ở Iran mang lại. Ngay sau khi những quả bom đầu tiên của Mỹ rơi xuống Tehran, giá dầu thế giới đã tăng lên và tăng nhanh khi Iran dọa đóng eo biển Hormuz, nơi một phần năm sản lượng dầu khí của thế giới phải đi qua. Nga không mong gì hơn là thị trường năng lượng thế giới biến động mạnh, giá dầu tăng cao giúp cho nguồn thu của Nga được cải thiện và Nga có thêm tiền để vực dậy nền kinh tế đang kiệt quệ.

Nếu cuộc chiến với Iran không sớm kết thúc mà kéo dài “bao lâu cũng được” như tuyên bố của ông Trump thì nước Mỹ sẽ sớm lặp lại bài học Afghanistan và Iraq. Chiến tranh sẽ làm gia tăng căng thẳng chính trị xã hội nước Mỹ, phá hoại mối quan hệ về an ninh của Mỹ với các nước Trung Đông và từ đó tạo cơ hội để Nga củng cố ảnh hưởng. (Một số quốc gia vùng Vịnh đánh tiếng muốn dừng các dự án đầu tư tại Mỹ trị giá nhiều trăm tỷ đô la).

Điều quan trọng nhất là cuộc chiến ở Iran sẽ có lợi cho Nga trên mặt trận Ukraine. Chính giới và truyền thông Mỹ và Châu Âu sẽ tập trung chú ý vào Trung Đông, xao lãng Ukraine, từ đó giảm áp lực dư luận lên Nga. Chiến tranh Trung Đông chắc chắn sẽ làm cạn kiệt kho vũ khí đáng gờm của Mỹ; Ukraine và những chính phủ ủng hộ họ ở Châu Âu sẽ khó mà mua được những vũ khí, trang bị tối cần thiết của Mỹ để bổ sung cho quân đội Ukraine; sức phòng thủ của Ukraine sẽ suy yếu và cho phép Nga đẩy mạnh tấn công.

Cảnh giác với Moscow không bao giờ muộn

Nga đang theo dõi sát chiến cuộc ở Iran và sắm vai người quan sát lạnh lùng chờ cơ hội kiếm lợi. Trong quan hệ quốc tế những lời đường mật phát ra từ miệng các nhà độc tài, các chính thể chuyên chế, có khi ẩn giấu những cạm bẫy khó lường.

Nhớ lại ở Việt Nam, Tổng Bí Thư đảng CSVN Lê Duẩn, ngay sau khi ký hiệp định hữu nghị toàn diện với Liên Xô Tháng Mười Một 1978, tin vào sự che chở của Moscow, đưa quân đánh Khmer Đỏ ở Cambodia và bức hại các cộng đồng Hoa Kiều ở Việt Nam. Hậu quả là Việt Nam bị Trung Quốc xâm lược các năm 1979-1989 ở biên giới phía Bắc, bị mất nhiều đảo Trường Sa Tháng Ba, 1988 mà Moscow không hề can thiệp, khi máu 64 thuỷ thủ Việt Nam nhuộm đỏ một vùng biển thì hạm đội Thái Bình Dương của Liên Xô đóng tại cảng Cam Ranh gần đó vẫn án binh bất động!

Chính quyền cộng sản Cuba từ lâu vẫn trông cậy vào Nga như một nhà bảo trợ, thậm chí còn cho phép Nga thiết lập trạm theo dõi viễn thông Mỹ trên đất Cuba, sẽ sớm nhận ra thực tế Moscow sẽ không động tay động chân nếu Havana rơi vào hỗn loạn, như Nga im lặng khi đặc nhiệm Mỹ bất ngờ đổ bộ bắt sống vợ chồng Tổng Thống Nicolas Maduro của Venezuela mới đây.

Nguồn: Người Việt 

XEM THÊM:

 

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Trực thăng UH-60M Black Hawk của quân đội Đài Loan bay theo đội hình trong cuộc tập trận phối hợp không-đối-đất hôm 5/8 – ngày đầu tiên của cuộc tập trận thường niên Hán Quang tại Cao Hùng. Ảnh: Cheng-Chia Huang/ AFP via Getty Images

Đài Loan tập trận thường niên để chuẩn bị đối phó nguy cơ bị Trung Quốc tấn công

Các tàu hải quân và một tàu ngầm được triển khai ở miền nam hòn đảo. Các xe tăng chiến đấu và các loại xe bọc thép khác thực hiện những cuộc diễn tập từ sáng sớm trên đường phố ở Đài Trung. Các tàu tuần tra của lực lượng tuần duyên cũng được triển khai, hộ tống các chuyến hàng tiếp tế, trong tình huống giả định bị Trung Quốc phong tỏa vùng biển phía đông hòn đảo.

Thứ trưởng Bộ Công an Đặng Hồng Đức tại lễ khởi công Dự án xây dựng nhà ở cho lực lượng công an tại Hưng Yên hôm 2 tháng Tám, 2026

Hưng Yên khởi công xây dựng hơn 1.400 căn hộ dành riêng cho công an

“Không thể vì đây là nhà ở xã hội mà hạ thấp các tiêu chuẩn về chất lượng và kiến trúc. Cán bộ, chiến sĩ CAND xứng đáng được sống trong những căn nhà có chất lượng tốt, thiết kế đẹp và môi trường sống văn minh.” Đó là lời phát biểu của Thứ trưởng Bộ Công an, Thượng tướng Đặng Hồng Đức tại lễ khởi công Dự án xây dựng nhà ở cho lực lượng công an tại xã Tân Hưng, tỉnh Hưng Yên diễn ra vào ngày 2 Tháng Tám, 2026.

Điểm nóng mới nhất trong mối quan hệ đang xấu đi giữa Nhật Bản và Trung Quốc là Okinotori – hòn đảo cực nam của Nhật Bản – nơi các tàu hải quân Trung Quốc gần đây đã tiến hành các cuộc tập trận bắn súng máy. Trung Quốc không công nhận Okinotori là một hòn đảo. Ảnh: Nikkei/ nguồn ảnh: Kyodo và Reuters

Tại sao Trung Quốc phủ nhận cuộc gặp với ngoại trưởng Nhật Bản?

Ngày 23/7, một biên đội gồm bốn tàu hải quân Trung Quốc và Nga đã di chuyển về phía bắc qua Thái Bình Dương, ngoài khơi Inubosaki thuộc tỉnh Chiba, giáp Tokyo, trước khi tới vùng biển ngoài khơi Hokkaido, hòn đảo chính nằm ở cực bắc Nhật Bản, hai ngày sau đó.

Trong đội tàu có một tàu khu trục tên lửa Trung Quốc. Trước đó, ngày 19/07, con tàu này đã tiến hành tập trận bắn súng máy trong vùng EEZ của Nhật Bản gần Okinotori, hòn đảo nằm ở cực nam nước này.

Cánh đồng Yên Giang, phường Trường Vinh (Nghệ An). Ảnh: Lao Động

Nông nghiệp: Tài sản chiến lược trong kỷ nguyên tăng trưởng mới

Những biến động địa chính trị gần đây cho thấy rủi ro bên ngoài sẽ còn là trạng thái bình thường của kinh tế thế giới.

Trong bối cảnh ấy, sức mạnh của một quốc gia không chỉ được đo bằng quy mô GDP mà còn bằng khả năng chống chịu trước các cú sốc. Nội lực vì thế trở thành yếu tố quyết định, và nông nghiệp là một bộ phận quan trọng của nội lực đó.