Chính quyền ngày càng dã man và hung bạo

Nhà hoạt động Lê Đình Lượng, Huyện Yên Thành, Tỉnh Nghệ An.
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Không dừng ở những phương cách “dầu nhớt, mắm tôm” như trước. Cuộc trấn áp các nhà bất đồng chính kiến và phong trào dân chủ Việt đã sang giai đoạn rất bạo tàn.

Một Huỳnh Thục Vy đang nuôi con nhỏ mới 22 tháng tuổi bị khởi tố. Một Phạm Đoan Trang bị đánh đến chấn động não.

Rồi những bản án nặng nề tàn độc: 10 năm cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, 9 năm cho Trần Thị Nga, 7 năm cho Nguyễn Văn Hoá, 15 năm cho Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Trung Tôn và Trương Minh Đức (12 năm), Nguyễn Bắc Truyển (11 năm), Hoàng Đức Bình (14 năm)… và mới nhất là 20 năm với Lê Đình Lượng.

Trấn áp, có khiến họ sợ hãi?

Không!

Với các nhà tranh đấu, tù đày không khiến ai run sợ. Càng bỏ tù nhiều, càng thêm nhiều người đấu tranh. Tăng cường đánh đập, trấn áp thô bạo, chỉ đốt cháy thêm lòng căm thù chế độ.

Sức mạnh của chính quyền là ở khả năng đối thoại được, chứ không phải đe nẹt trấn áp. Đã có lần, tôi mạnh bạo thử khuyên vài vị đương ghế “thượng triều”, nên từ bỏ cách trấn áp đi, ngồi lại đối thoại, một lần lắng nghe để biết họ đấu tranh gì, đòi hỏi gì. Ngay với các cuộc xuống đường biểu tình cũng vậy.

Nhưng chẳng ai nghe.

Hình như, có một lần, duy nhất một lần nghe ông Võ Văn Thưởng, Uỷ viên Bộ Chính trị, Trưởng Ban Tuyên giáo trung ương nhắc đến ý tưởng “đối thoại”. Có vẻ, nó chỉ như một câu lỡ mồm ngẫu hứng, rồi im bặt, không còn nghe bất kỳ một ai nhắc đến.

Chưa thấy, bất kỳ một chuyển biến dân chủ nào trong bộ máy đương quyền. Ngược lại, chỉ thấy một chính quyền đang ngày càng dã man và hung bạo.

Nhớ đâu hồi 2009. Trong một bài trả lời phỏng vấn của tôi, cựu Uỷ viên BCT, Chủ nhiệm Uỷ ban kiểm tra trung ương đảng Đỗ Quang Thắng đã không giấu giếm khi thẳng thắn rằng: “Người Cộng sản có phẩm chất tuyệt vời. Tôi tin điều đó. Nhưng khi đã thoái hoá biến chất thì họ trở nên độc ác hơn ai hết ».

Giờ, nhắc lại câu ông Thắng khiến tôi rùng mình.

Hay phải chăng, đây là “giai đoạn phát triển” tất yếu của thể chế Cộng sản?

Nguồn: RFA

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Admin trang Nhật Ký Yêu Nước (từ trái): Phan Tất Thành, Nguyễn Văn Dũng (Aduku) và Nguyễn Văn Lâm. Ảnh: FB Manh Dang

Tháng 5, tháng của các admin trang Nhật Ký Yêu Nước, những người sống không cúi đầu

Tương lai dân tộc này, chẳng phải đang viết bằng tuổi thanh xuân tù đày, nước mắt, xương máu và cả sinh mệnh của họ. Đừng mãi nhìn họ như những tấm gương nữa, để phí hoài tuổi thanh xuân và sự hy sinh của họ, mà hãy nhìn họ như những người bạn đồng chí hướng với mình để mà cùng gánh vác việc chung.

Non nước này, vốn có phải của riêng ai?

Ông Lý Thái Hùng phân tích bản chất của mô hình quản trị “bao cấp kỹ thuật số”

Bao cấp cũ kiểm soát người dân bằng tem phiếu, hộ khẩu, lý lịch, công an khu vực và tổ dân phố. Bao cấp mới kiểm soát người dân bằng căn cước công dân gắn chip, dữ liệu dân cư, camera, tài khoản số, hóa đơn điện tử, giấy phép hành nghề, chế tài hành chính, kiểm soát mạng xã hội và các mạng lưới an ninh cắm sâu xuống tận cấp xã…

Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi vẫy tay khi khởi hành chuyến thăm chính thức tới Việt Nam và Australia tại sân bay Haneda, Tokyo, hôm 1/5/2026. Ảnh minh họa: Kazuhiro Nogi/ AFP via Getty Images

Có thể ngưng cho thiên hạ ‘tựa’?

Nếu xem việc tự nguyện làm thuê cho ngoại nhân cả trên xứ sở của mình lẫn xứ người là “điểm tựa an ninh kinh tế” cho thiên hạ thì Việt Nam còn là “điểm tựa an ninh kinh tế” của Nam Hàn, Đài Loan! Hiện có khoảng 350.000 người Việt đang tha hương cầu thực ở Nam Hàn và khoảng 300.000 người Việt tương tự ở Đài Loan.

Ảnh minh họa: Chủ tịch tỉnh "quản" các bác sĩ từ 1/7/2026 theo Nghị quyết 21/2026/NQ-CP

Từ luật sư đến bác sĩ: “Thời vươn mình” hay thời… xuống hố cả nút?

Điều bi hài nằm ở chỗ, cùng lúc nhà nước liên tục nói về “kinh tế tri thức,” “cách mạng công nghiệp 4.0,” “AI,” “quốc gia số,” thì nền quản trị thực tế lại vận hành theo tinh thần rất… phong kiến: Cứ gom hết quyền về cho quan chức quản là yên tâm nhất. Có cảm giác như trong mắt cấu trúc quyền lực hiện nay, chuyên môn là thứ cần được quản thúc chứ không phải cần được tôn trọng. Càng là lĩnh vực có tính độc lập cao thì càng phải đưa vào vòng kiểm soát.