Chúng quyết giết Nhà xuất bản Tự Do

Nhà báo, blogger Phạm Đoan Trang, người bị an ninh hành hung đến mang thương tật.
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

“Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ.”
(Tố Hữu)

Chúng quyết giết Nhà xuất bản Tự Do

Từ Giáng sinh, trải qua vụ tấn công Đồng Tâm phá nát cái Tết của không biết bao nhiêu người, đến mùa dịch n-Covid, và mới đây là y án tử hình đối với Hồ Duy Hải… chừng đó biến cố, nhưng cái gọi là “Cơ quan An ninh điều tra” của công an Việt Nam chưa bao giờ ngừng săn đuổi và đàn áp NXB Tự Do.

Ngày thứ sáu 8/5 vừa qua, lực lượng an ninh Bộ Công an một lần nữa đã giăng bẫy và bắt sống một shipper ở Sài Gòn, Phùng Thủy, khi anh này đang đi giao sách của NXB Tự Do.

Chúng giải anh về văn phòng phía nam của Bộ Công an, tại số 235 Nguyễn Văn Cừ (quận 1, TP.HCM), thẩm vấn và tra tấn anh suốt từ 9h sáng đến đêm. Các câu hỏi chỉ xoay quanh nhân sự và hoạt động của NXB Tự Do.

– Mày có quan hệ thế nào với con Đoan Trang?
– Chúng tôi là bạn bè.
– Bạn bè sao lại làm cho nó? Mày làm thuê cho NXB của nó phải không?
– Tôi là shipper, ai mướn thì chạy. Tôi không làm cho NXB nào cả.
– Con Trang ở đâu?
– Không biết.
– Không biết này! (…) Con Trang ở đâu?
– Không biết.
– Không biết này! (…) Môn là ai?
– Tôi không biết Môn nào cả.
– Không biết này! (…) Chúng mày giấu nó ở đâu?
– Không biết.
– Không biết này! (…)

Cứ sau mỗi câu hỏi, hoặc sau mỗi từ “không biết,” là những quả đấm móc vào ngực vào bụng, những cú bấm huyệt, và giẫm, xiết vào ngón chân cái của anh.

Tới nửa đêm thì anh Phùng Thủy đã kiệt sức. Người nhà mang thuốc đến, chúng giữ luôn cả xe máy của người nhà, không quên ép anh ký cam kết “được đối xử tử tế, không bị tra tấn, đánh đập trong lúc làm việc.”

3h sáng, khi anh Phùng Thủy tụt huyết áp một lần nữa, chúng “cho phép” anh gọi người nhà xin thuốc lần thứ hai. Người nhà vừa tới, đang ngơ ngác ở cổng Bộ Công an thì anh lao ra, giằng lấy xe máy của họ (chiếc xe máy cuối cùng), bỏ chạy. Công an đuổi theo, một màn rượt đuổi kinh khủng diễn ra giữa đêm. Cuối cùng, anh thoát khỏi tay bọn chúng trong tình trạng tả tơi, bầm dập, hai ngón chân cái tê dại. Hai xe máy (của anh và người nhà), điện thoại, tiền bạc, giấy tờ, đương nhiên cả sách, bị lột sạch, không còn gì. Anh vẫn sống. Nhưng số phận của người nhà anh thì không biết sẽ ra sao.

* * *

Trong những ngày dịch bệnh, NXB Tự Do vẫn đi khắp hang cùng ngõ hẻm ở Sài Gòn, phát đồ từ thiện (gạo, nước mắm, dầu ăn, thịt hộp…) cho dân nghèo. Họ bám sát những thân phận nghèo khổ, để bên cạnh việc giúp đỡ, còn tiến hành những khảo sát xã hội – mà chắc chắn là chẳng cơ quan truyền thông “chính thống” nào làm – để tiếp tục hoạt động nghiên cứu và xuất bản.

Họ đã tưởng là khi cả nước đang chung tay chống dịch, thì công an sẽ để yên cho họ phần nào. Hóa ra không phải. Cuộc săn đuổi và đàn áp của lực lượng an ninh đối với NXB Tự Do chưa bao giờ dừng. Ngay cả trong những lúc tưởng như “nhà bao việc,” cả đất nước, cả xã hội đang rối lên vì những biến cố chung của cộng đồng – như vụ Đồng Tâm, vụ Hồ Duy Hải, dịch nCovid – chúng vẫn săn những người làm sách như săn thú.

Tại sao phải như vậy? Tại sao phải hành xử với những người viết, người xuất bản và người đọc sách (in) một cách tàn bạo, khát máu như vậy? (Tất nhiên, họ hoàn toàn có thể không in mà chỉ đăng tải nội dung sách lên mạng; sách vẫn có thể đến với người đọc dưới hình thức ebook).

Câu trả lời là nhà nước công an trị tuyệt đối không cho phép người dân in ấn, xuất bản không chịu sự quản lý của chúng. Chúng không thể chấp nhận chuyện đó.

Với đám công an cấp dưới, việc làm của chúng không phải là đàn áp mà là “đấu tranh với tội phạm.” Chúng không nghĩ gì xa hơn.

Còn với đám chóp bu, tiêu diệt hoạt động xuất bản tự do là sự khẳng định: “Chúng tao mới là người có quyền trong tay (kể cả quyền viết, quyền in, quyền phát hành). Ai cho phép chúng mày làm những chuyện này? Ai cho chúng mày truyền bá tư tưởng, kiến thức, thông tin?”.

Lời kết

NXB Tự Do vẫn mong muốn đồng hành cùng bạn đọc Việt Nam trên chặng đường “khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh,” đặc biệt là trong những năm tháng đen tối này. Nhưng hoàn cảnh hiện nay của NXB cực kỳ nguy hiểm; tất cả nhân sự của NXB (những người đã bị lộ) đều đang bị săn lùng trong một chiến dịch được công an xem như trọng án.

Chúng tôi mong được sự giúp đỡ, động viên, và tất nhiên là cả sự bảo vệ, từ các bạn. Cũng xin kêu gọi: Tất cả chúng ta đừng quên những cái tên Formosa, Đồng Tâm, Hồ Duy Hải, Nguyễn Văn Chưởng, Lê Văn Mạnh, Đặng Văn Hiến, cũng như những vấn đề gay gắt của Việt Nam hiện nay: ô nhiễm môi trường, công an lạm quyền, mất chủ quyền, bất công, oan sai, vi phạm nhân quyền tràn lan…

Nguồn: FB Pham Doan Trang

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…