Chúng ta không phải là những con bò sữa!

"Tam trụ" - ba nhân vật lãnh đạo chóp bu của Đảng CSVN hiện nay. Ảnh: Reuters

Người viết luôn quan niệm là mọi việc chúng ta làm đều qua tiến trình 3 bước là 1) Biết mình muốn gì, 2) Tìm ra cách thực hiện, và 3) Bắt tay vào việc.

Nếu không nắm rõ thứ tự của tiến trình 3 bước này thì mọi chuyện sẽ lẫn lộn, có khi làm những việc không đáp ứng điều mình mong muốn.

Có thể vì không suy nghĩ theo tiến trình 3 bước này mà một số người thắc mắc, không hiểu, hay có ảo tưởng về Đảng Cộng Sản Việt Nam (ĐCSVN).

Kể từ khi lý thuyết CS được ông Hồ Chí Minh du nhập vào Việt Nam, những người lãnh đạo ĐCSVN (nói là “những người lãnh đạo” vì họ là những người hiểu rõ tại sao họ làm vậy, còn những người đảng viên thường thì có thể chỉ “tin” và nhắm mắt làm theo) đã làm vô số điều mà nhiều người Việt không hiểu tại sao họ lại làm như vậy. Sở dĩ có tình trạng đó vì những người dân Việt này tin rằng những người lãnh đạo ĐCSVN làm những điều họ nói (nói dối, như “không có gì quý hơn độc lập tự do”, “Lãnh đạo là đầy tớ nhân dân”, “dân chủ tập trung”, …) nhưng sự thực đó chỉ là lừa bịp vì họ theo đuổi những mục tiêu khác hẳn, thậm chí ngược lại (như “xây dựng thế giới cộng sản đại đồng”, “biến nhân dân thành đầy tớ, thành những con bò sữa”, “độc tài độc trị”, …)

Chính vì (bị tuyên truyền dối trá khiến) hiểu lầm về điều CS “muốn” nên nhiều người ngạc nhiên về những điều CS “làm”, cảm thấy nó không giống như họ nói. Thực sự, như mọi người khác, CSVN cũng theo sát thứ tự tiến trình 3 bước và những việc họ làm (như trở thành độc tài độc đảng, bóc lột người dân qua tham nhũng, qua BOT, …) đáp ứng rất sát điều họ muốn (là nắm độc quyền cai trị, và với họ người dân chỉ là những con bò ngoan ngoãn để họ vắt sữa, …)

Người viết tin là ngay cả những người lãnh đạo ĐCSVN từ trước đến nay cũng chẳng ưa gì những người mà họ gọi là bạn “16 vàng 4 tốt”; nhưng vì lòng tham quyền và lợi vô đáy che khuất lương tâm, họ đã cam tâm chấp nhận thân phận chư hầu nô bộc, và đã đi vào con đường cùng không còn lối ra (tay đã nhúng chàm, ra thì chết) nên đành phải “nhắm mắt đưa chân” tiếp tục dúi mũi vào con đường tội lỗi như ngày hôm nay.

Nói như trên để thấy tức giận và tiếc cho nỗ lực chân thành của những người đồng bào yêu nước của chúng ta khi họ đưa những đề nghị lên lãnh đạo ĐCSVN, đề nghị cải cách cho đất nước dân chủ hơn (làm sao được khi điều CS thực sự muốn là độc tài), để bớt tham nhũng (làm sao được khi tham nhũng là lẽ sống của CS), để truyền thông được trong sáng minh bạch (làm sao được khi CS muốn giấu tiệt những ý muốn thâm độc, hại dân), để toà án xử phạt phân minh (làm sao được khi toà án là phương tiện của CS để xử phạt, đàn áp người dân), để “thoát Trung” (làm sao được khi đã bị “Trung” khống chế), …

Không gì quý bằng sự “tự trải nghiệm” và không ai hiểu CS bằng chính những người cựu CS. Chẳng thế mà cựu lãnh đạo CS Liên Sô là Boris Yeltsin đã tuyên bố là “Cộng sản không thể nào sửa chữa, chúng phải bị đào thải” (Communists are incurable, they must be eradicated…)

Tại sao vậy? Bởi vì con đường Cộng Sản là con đường một chiều. Càng đi sâu thì tay nhúng chàm càng đậm, không thể rửa được và hệ thống CS không cho phép họ bỏ cuộc nửa chừng vì sẽ lộ những bí mật xấu xa ra bên ngoài. Biết bao những cán bộ CS cao cấp mà người ta biết, và không biết bao nhiêu người khác không được biết đến, đã trả giá bằng sinh mạng khi “thức tỉnh” và tỏ ý quay về nẻo chính.

Tóm lại, không thể trông đợi sự tự thay đổi hệ thống CS nơi những người lãnh đạo CS, kể cả những người “thức tỉnh”, vì đó là điều họ không muốn làm, nếu có muốn thì cũng không thể làm được.

Chính người dân Việt phải tạo sự thay đổi đó, và nếu may mắn thì có được sự hỗ trợ của những người đảng viên và lãnh đạo Cộng Sản “thức tỉnh”.

Hãy “Muốn Độc Lập, Tự Do, Dân Chủ, Công Bằng, Nhân Ái”,

Hãy “Đòi”,

Hãy “Đứng dậy”.

Đỗ Đăng Liêu

 

BÀI MỚI

Giàn khoan Hakuryu 5 (thuê của Nhật Bản) hoạt động trên Biển Đông vào ngày 29 tháng Tư, 2018. Ảnh: Reuters

Vụ Bãi Tư Chính và ‘điểm chết’ khoan dầu nuôi đảng

Cơ chế đẩy nhanh tốc độ khai thác dầu khí của PVN cũng cho thấy trước đó đảng cầm quyền và Bộ Quốc Phòng Việt Nam có thể đã nắm được một số tin tức xác thực mà từ đó có thể dự báo là phía Trung Quốc sẽ ‘mần’ tiếp vụ Bãi Tư Chính vào năm 2019, do đó nếu PVN cứ nhẩn nha khai thác dầu như những năm không xảy ra gấu ó giữa ‘đảng anh’ và ‘đảng em’ thì nhiều khả năng sẽ không kịp hoàn thành kế hoạch khai thác dầu thô trong nửa cuối năm 2019 và ngân sách chính phủ sẽ bị hụt thu nghiêm trọng.

Hải quân Trung Quốc tiến hành cuộc tập trận ở Biển Đông. 2013. Ảnh: Asitimes / Wikimedia Commons

Bãi Tư Chính: Ví dụ rõ ràng về chiến lược hành động của Bắc Kinh ở Biển Đông

Trung Quốc đang sử dụng “chiến lược bắp cải” để mở rộng ranh giới trên biển, theo đó một khu vực tranh chấp được bao quanh bởi nhiều lớp an ninh để ngăn tiếp cận quốc gia đối thủ. Cuối cùng, lãnh thổ bị bao vây bị kẻ xâm lược xâm chiếm hoàn toàn. Việc cho tàu HD 8 gần đây xâm phạm Bãi Tư Chính là việc thành lập một lớp khác trong “bắp cải bảo mật Trung Quốc”. Nhưng việc này đang đẩy khu vực tới gần xung đột hơn.

Vụ cháu học sinh trường Gateway tử vong: Khía cạnh tâm lý và pháp lý

Đã hơn một tuần xảy ra cái chết thương tâm của học sinh Lê Hoàng Long, 6 tuổi, khi bị bỏ quên trên xe đưa đón học sinh của trường Tiểu Học Gateway, dư luận xã hội vẫn còn nhiều thắc mắc chưa được giải đáp. Tiến Sĩ tâm lý Đông Xuyến đề cập về vấn đề tâm lý của gia đình nạn nhân, của các em học sinh, của các phụ huynh của trường Gateway và trên toàn quốc. Bên cạnh việc điều tra, xác định trách nhiệm gây ra tử vong, Tiến Sĩ luật Nguyễn Ngọc Diệu còn nói đến việc cơ quan chức năng cần phải đưa ra các chính sách, quy định cần thiết để tránh sự việc tang thương tái diễn.

Hôm Thứ Sáu, 16 tháng Tám, 2019, người dân Hồng Kông tiếp tục xuống đường biểu tình ủng hộ dân chủ, bất chấp sự răn đe của Bắc Kinh. Ảnh: Manan Vatsyayana / AFP / Getty Images

Bài học Hương Cảng cho Bắc Kinh

Dân Hong Kong không chỉ phản đối một bản dự luật. Họ muốn chống tất cả hệ thống lãnh đạo lãnh thổ này, chống những người cai trị bưng tai bịt mắt trước các nguyện vọng sâu xa của người dân. Nguyện vọng rất giản dị: Chúng tôi không muốn bị cai trị như cảnh người dân Trung Quốc đang phải chịu đựng. Bắc Kinh đã cho quân đội biểu diễn thị uy, nhưng vô hiệu, dân vẫn tiếp tục biểu tình. Khi cảnh sát Hương Cảng mới thử dùng bạo lực, dân càng phản đối mạnh hơn. Họ kéo đến làm phi trường tắc nghẽn hai ngày liền. Họ không hề sợ hãi!